ng phí, quá lãng phí.Lưu Thế Hiền nghe xong trợn tròn hai mắt, ly thủy tinh trên tay lập tức rơi xuống đất, vỡ vụn.Chu Châu đang vui vẻ xem phim truyền hình nghe thấy vậy cũng chạy vọt tới, lấy dáng vẻ gà mẹ bảo vệ gà con Lưu Thế Hiền đứng sau mình, nhìn chằm chằm vào kẻ vừa có ác ý với ông xã tương lai, hung hăng nói: “ Lãnh Diễm, anh không thể vì Nghiêm Hi không để ý đến anh mà muốn thay đổi giới tính nha. Dù anh có muốn thay đổi giới tính đi nữa, anh cũng không thể trách Lưu Thế Hiền nhà em, Lưu Thế Hiền nhà em thật là một thanh niên tốt hiếm gặp, anh không thể làm hư anh ấy được.”Lãnh Diễm giống như một cơn gió chạy tới trước mặt Chu Châu, vô tội nháy mắt mấy cái, nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Lưu Thế Hiền, lại nhìn gà mẹ Chu châu, chậm rãi nói, “Anh làm sao?”Nếu anh không nghe nhầm thì vừa rồi hình như Chu Châu đang nói cái gì mà anh muốn thay đổi giới tính???Chuyện này xảy ra khi nào? Trong nháy mắt, Lãnh Diễm mờ mịt nhìn Chu Châu.Chu Châu tức giận nhìn gương mặt còn xinh đẹp hơn cả cô của Lãnh Diễm, trong lòng mài dao xèn xẹt hướng về phía Lãnh Diễm, nghĩ thầm, thật quá đáng, dám quyến rũ ông xã của bản cô nương, tôi chém chết anh.Lãnh Diễm nhìn ánh mắt hận không thể chém chết anh của Chu Châu lại càng mờ mịt, đôi mắt híp lại từ từ di chuyển đến người đang đứng sau lưng Chu Châu – Lưu Thế Hiền, đột nhiên, nhếch miệng cười một cái.Cả người Lưu Thế Hiền cứng đờ, trong đầu chỉ có một từ: Yêu nghiệt
CHƯƠNG 37: KHÔNG CẦN THỬ TÍNH NHẪN NẠI CỦA ANH.
Chương 37: Không cần thử tính nhẫn nại của anh.
Chu Châu quay đầu lại nhìn thoáng qua người đàn ông của mình đang bị người đàn ông kia mê hoặc, cất cao giọng gọi: “Nghiêm Hi, cậu mau ra đây xem chừng người đàn ông của cậu đi, còn dám quyến rũ chồng mình, mình sẽ chém anh ta.”
Sau đó, Lãnh Diễm cúi đầu cười, cười như một chú mèo vừa trộm được miếng thịt lớn.
Chu Châu không nhìn thấy nhưng Lưu Thế Hiền lại nhìn thấy, thấy Lãnh Diễm vui vẻ cười trộm, Lưu Thế Hiền liếc mắt xem thường. Lãnh Diễm ném cho anh một cái nhìn đầy mị hoặc, chính là có ý nói: người anh em, cảm ơn.
Lưu Thế Hiền nháy mắt mấy cái, cười cười, nhìn cô gái phía trước đang đập mạnh lên cửa phòng Nghiêm Hi, gật đầu với Lãnh Diễm một cái, ý nói anh không cần cảm ơn.
Ở trong phòng, Nghiêm Hi đang ôm Yêu Yêu, Yêu Yêu vừa mới ăn nó, nằm trong ngực Nghiêm Hi lười biếng ngáp một cái.
Ở bên ngoài, Chu Châu vẫn ra sức đập cửa, Nghiêm Hi nghe được giọng Chu châu thì kinh ngạc chau mày, Lãnh Diễm quyến rũ Lưu Thế Hiền?
Đuôi nhỏ mềm mại của Yêu Yêu đang được Nghiêm Hi vuốt ve càng lúc càng cứng hơn, giống như nó cũng vì Lãnh Diễm đột nhiên muốn đổi giới tính mà kinh ngạc, Nghiêm Hi cúi đầu cười một cái, thấp giọng nói: “Yêu Yêu, em cũng cảm thấy kỳ quái sao?”
Chu Châu ở bên ngoài vẫn tiếp tục đập cửa: “Nghiêm Hi, cậu mau đưa người đàn ông này ra khỏi đây, nếu không mình tuyệt giao với cậu!”
Lãnh Diễm ngồi bên bàn ăn nhíu mày nhìn, âm thầm cổ vũ cho Chu Châu, đập mạnh lên, dùng sức đập mạnh lên.
Ba người chỉ nghe được tiếng bùm bùm phát ra từ cánh cửa đang bị Chu Châu ra sức chà đạp, mãi lâu sau, giọng Chu Châu cũng vì hét lớn mà khàn khàn rồi nhưng Nghiêm Hi vẫn không có động tĩnh gì. Chu Châu muốn khóc, uất ức quay đầu nhìn Lưu Thế Hiền, “Ô ô ô, tại sao các người có thể như vậy được!” Nói xong liền ngồi xổm xuống ôm mặt khóc lớn.
Mặc dù Lãnh Diễm nhìn không hiểu gì cả, nhưng cũng vì hành động này của Chu Châu mà phải trầm trồ khen ngợi.
Nghiêm Hi ngồi ở đầu giường, nhìn sắc trời tối dần ngoài cửa sổ, thở dài một hơi, làm sao mình lại rơi vào loại tình cảnh như thế này đây?
Xem ra Lãnh Diễm sẽ không bỏ qua rồi.
Một tiếng “két” cắt ngang tiếng khóc đang vang khắp phòng khách, Nghiêm Hi nhìn người khóc ở trước cửa phòng mình – Chu Châu – đến hai mắt sưng đỏ, “Kịch đến đây là hết, cậu về phòng nhỏ thuốc đi, nếu không ngày mai sẽ bị chế giễu đó.”
Chu Châu uất ức nhìn Nghiêm Hi, giọng nũng nịu: “Hi Hi, sao cậu có thể nói mình như vậy, cậu nhìn Lãnh Diễm đi, anh ta lại muốn quyến rũ Lưu Thế Hiền, cậu mặc kệ không quản sao?”
Nghiêm Hi nhìn theo ánh mắt trách móc của Chu Châu liếc nhìn Lãnh Diễm một cái, Lãnh Diễm lập tức đứng thẳng ngay ngắn, nhưng Nghiêm Hi lại chỉ nhìn thoáng qua, không biểu lộ bất kỳ thần thái nào, tiếp tục nhìn Chu Châu, mãi lâu sau mới mở miệng: “Chu Châu, tên của cậu là Chu Châu, nhưng chuyện này cũng không hề đại biểu cậu thật sự là heo, cậu hiểu, vậy mình cũng hiểu.”
Trên thế giới này có một loại thông minh gọi là người có tài nhưng vẻ ngoài lại đần độn, Chu Châu chính là loại người này, cô ấy rất thông minh, thông minh như một kẻ ngốc.
Chu Châu nghe thấy Nghiêm Hi nhẹ nhàng nói như vậy, ngượng ngùng cười cười, vẻ mặt này của Nghiêm Hi có gì đó không đúng, nhìn rất dọa người: “Vậy mình về phòng nhỏ mắt nha!” Xoay người chờ Lưu Thế Hiền, mắt không ngừng chớp chớp: đi mau.
Lưu Thế Hiền kinh ngạc, từ khi nào thì khả năng lý giải của bạn gái mình lại tăng như vậy rồi, chẳng lẽ, mình còn chưa thật sự đi vào thế giới của Chu Châu?
Lưu Thế Hiền ảo não đi về phía phòng của Chu Châu,