người ăn cơm chiều không?”
“Thằng con đáng chết, người ta muốn giết con tin”. Lãnh Nguyệt bực tức.
“Vậy thôi, con nói phòng bếp không cần làm cho mẹ, chơi đã thì về, nếu cao hứng thì giúp con giải quyết chuyện của Tạ gia, gần đây hơi bận”. Anh không còn kiên nhẫn ở lại Itally, còn có cá tính mẹ anh cứ ầm ĩ, không náo chết vài người sẽ không ngừng tay, bà mới không cần quan tâm sau đó người khác phiền toái mà chết, vốn anh cũng muốn xử lý chuyện của Tạ Tina, nhưng năng suất quá chậm, để cho mẹ anh can thiệp cũng bớt việc.
“Uy! Thằng con đáng chết, con không có lương tâm!” Trong lòng Lãnh Nguyệt khó chịu, cô quá nhàm chán, cái loại nhàm chán này dẫn đến hiện tại cô muốn động kinh, người nào làm cho cô bực tức, đem điện thoại đạp xuống mặt đất, đập hư.
Bộ mặt Tô San giật giật, Lãnh Nguyệt nhìn cô ta cười hì hì: “Không có việc gì, con tôi không để ý đến tôi, tôi gọi cho Louis, biết Louis chưa”.
Tô San cũng lăn lộn nhiều năm bên ngoài dĩ nhiên biết Louis là ai, nhưng mà thần kinh người phụ nữ như vậy không ngờ lại là mẹ của Phil, nhưng mà quan trọng con trai lại mặc kệ cô ta, cô ta gọi cho Louis thì có lợi ích gì, nhưng mà đoán cô ta không đùa giỡn hay dối trá, cho nên cô để cho thuộc hạ đưa đến một cái điện thoại khác: “Nếu như cô lại làm không được, tôi liền bắn chết cô”. Phụ nữ vô dụng thì giữ làm gì.
Lãnh Nguyệt gọi cho Louis, nghe được âm thanh trầm ấm dễ nghe của Louis: “Tiểu Lộ, người ta bị bắt cóc rồi”. Cô tận lực làm nũng.
“Là sao? Ai mà xui xẻo lại bắt cóc em?” Louis một bên nghe điện thoại một bên cùng Nguyệt Thanh Thiển liếc đấu với nhau.
“Ghét! Anh sao lại nói như vậy với em, bọn họ nói Nặc không cần lo chuyện của Tạ gia, nếu không thì một súng bắn chết em”.
“Vừa rồi Độc Nhất nói em có thể không về ăn cơm chiều đúng không? Vốn anh còn muốn làm mấy món em thích ăn”.
Louis thấy Nguyệt Thanh Thiển nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhún vai một cái rồi đưa cho ông ta, Nguyệt Thanh Thiển để ở bên tai, nghe được âm thanh nũng nịu của cô nói với người trước mặt: “Tiểu Lộ… Chẳng lẻ anh không thích em”.
Tiểu Lộ? Nguyệt Thanh Thiển dùng ánh mắt giết người nhìn Louis, Louis chưa nghe hết, liền đưa cho ông nghe để ông tức chết.
“Em đang ở đâu?”
Lãnh Nguyệt nghe thấy âm thanh không bình thường, lấy điện thoại ra khỏi tai một lúc: “Chồng…Em bị bắt cóc rồi…anh mau tới cứu em…”
“Muốn tôi thay em hỏi hắn ta, hắn có có yêu em hay sao?” Tiếng Nguyệt Thaanh Thiển lạnh nhạt dị thường.
“Khụ khụ…Chồng nói cái gì thế, vừa rồi là em hỏi anh có yêu em hay không”.
Tô San nghe thấy Lãnh Nguyệt cứ nhàm chán nói chuyện, từ từ bị mất hết kiên nhẫn: “Đàn bà kia, đừng nói lời vô nghĩa”.
Nguyệt Thanh Thiển cúp điện thoại, vẻ mặt Lãnh Nguyệt cầu xin, nguy rồi nguy rồi chồng cô tức giận, cô lập tức đứng thẳng người lên, nói với Tô San một tràng những lời thóa mạ: “Chính tại cái người phụ nữ chết tiệt này, làm chồng ta tức giận! Nguy rồi ông ta là một người bá đạo keo kiệt ích kỹ, tâm bị kim châm lớn như vậy, xong rồi xong rồi”.
“Đúng, hiện tại cô xong rồi”. Tô San cảm thấy người phụ nữ trước mặt này thật có bệnh, chính cô càng thêm bệnh, cùng một người phụ nữ thần kinh dây dưa hồi lâu, nếu Nặc không đồng ý, cô nên sớm một súng giết cô ta.
Chính người phụ nữ này vô duyên vô cớ bắt cóc cô, hại cô chọc chồng mình tức giận, Lãnh Nguyệt không nghĩ kỳ thật chính cô tự nguyện bắt cóc, không thì ai có thể buộc được Lãnh đại tiểu thư như cô, nhưng mà cô mới không nghĩ như vậy, vẻ mặt đem tất cả trách nhiệm đổ lê trên người phụ nữ này, vốn cô muốn chơi đùa một trận ở Italy, nếu nhàm chán thì sớm trở về thành phố G.
Tâm tình Lãnh Nguyệt khó chịu nên cô nhìn toàn bộ đều không vừa mắt, lúc đi ra khỏi Tạ giạ cô sờ trong túi có một quả bom hình cúc áo, nhìn lớp màn chướng mắt liền xé bỏ xong vứt về phía sau.
“Ầm ầm!”
Một tiếng nổ vang mạnh phía sau làm cô phải hạ người xuống nấp, thuận tay lấy thuốc nổ chơi đùa ở Nặc vậy mà lợi hại như vậy, sớm biết thế cô lấy một nắm, nhìn ai không vừa mắt liền ném chơi.
A a… Nơi chán ghét này phải đi bao lâu mới rời khỏi đây.
Kỳ thật Lãnh nha đầu cũng đi đến đường lộ, nhưng mà cô không muốn đi nữa liền ngồi xổm xuống, gọi điện thoại cho Tạ Sily.
Giờ phút này ở bên trong Tạ gia Tạ Tina đang đối đầu gay gắt với Tạ Sily, Tạ Sily nhìn không rõ số điện thoại nặng nề tức giận: “Ai?”
“Tạ Sily hả, tôi không cẩn thận thay cô đem nhà bác cô nổ tung rồi, vì biểu đạt cảm tạ của cô, cô có thể đem xe đến đón tôi hay không”. Cô vì Tạ gia làm tốt chuyện lớn, khẳng định là muốn đưa cô về nhà, kì thật có có khả năng đánh con trai của mình, nhưng mà cô không nỡ…tiền bạc.
“Cô nói cái gì! Cô là ai?” Tạ Sily không nghĩ tới lại xảy ra tình huống này, mắt nhìn Tạ Tina, nghi ngờ, nhưng mà di động cô ta cũng vang lên, nghe xong hai câu liền bỏ chạy ra ngoài.
Nguy rồi: “Cô ở đâu, mau rời khỏi nơi đó, Tạ Tina đã trở về”.
Lãnh Nguyệt không quan tâm, chân liền ngồi chồm hỗm chua xót: “A…., tôi thuận tay thay cô đem chuyện của Tạ Tina giải quyết, như vậy cô có thể đem xe đến đón tôi sớm một chút hay không, tôi vội về
