ăn cơm chiều”.
Tạ Sily nghe thấy âm thanh đô đô, liền lái xe đến nơi của Tạ Tina.
Lãnh Nguyệt ngồi chồm hỗm ở ven đường vẽ vòng tròn, nhìn con kiến giành ăn mà đánh nhau, lại vẫn ghét bỏ những con kiến này chưa từng lo lắng đến nhức đầu, liền nhớ đám kiến ở Vong Ưu Cốc được cô nuôi dưỡng đều biến thành sâu bọ có cánh, cô lại còn không biết xấu hổ ghét bỏ loài động vật bình thường này.
Tạ Tina đến với tốc độ rất nhanh, cô quá sốt ruột cho nên không nhìn thấy Lãnh Nguyệt ở ven đường, xe chạy xẹt qua khỏi mặt Lãnh Nguyệt, sau đó cả chiếc xe màu đỏ kia cùng chủ nhân của nó cùng nổ mạnh vùi mình trong biển lửa, phút chốc mất đi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chính là đáng tiếc cho chiếc xe tốt.
Lúc Tạ Sily tới Lãnh Nguyệt đang nhiệt tình phất tay với cô ở ven đường, cô trợn mắt há mồm nhìn thấy một mảng bừa bộn trước mặt, Lãnh Nguyệt nhanh chóng ngồi vào trong xe cô, lại kéo cửa kính xe xuống: “Nhanh lên, không kịp cơm chiều cô phải mời tôi ăn cơm”.
Xong rồi? Cùng Tạ Tina đấu lâu như vậy giờ cô lại không còn sao? Từ đầu đến cuối Tạ Sily chịu không nổi loại đả kích này. Lãnh Nguyệt nhìn bộ dạng si ngốc của Tạ Sily: “Tôi có thể thông cảm trái tim cô cảm kích tôi, nhưng mà không cần kích động đến khóc chứ”.
Tạ Sily cười khổ: “Tina chết là giải quyết cho tôi một số việc riêng, nhưng mà chuyện kế tiếp càng phiền rồi”. Người trên giang hồ có thể nói cô bụng dạ nham hiểm đến em gái mình cũng giết, những trưởng lão của Tạ gia cũng sẽ không phụ cách làm của cô.
“Có gì mà phiền, những người này vĩnh viễn ngậm miệng là tốt rồi. Được, tôi đến rồi”. Lãnh Nguyệt vẫy tay hướng Tạ Sily nói hẹn gặp lại, về phần phiền toái của bản thân thì chính cô ta giải quyết, không thì Tạ gia quá nhàn rồi.
C.65: VỢ CHỒNG CHIA CÁCH
Từ Italy trở về vội vã, tính thời gian, cũng là lúc Lãnh Nguyệt nên rời đi, Lãnh Nguyệt nhìn con trai của mình, khóe miệng giật giật, lần này trở về xác định Độc Nhất thật tốt, hiện giờ nhìn anh ta khỏe mạnh, bà cũng yên tâm, năm lão gia hỏa kia nói chuyện vượt qua thời gian này chỉ có thể làm một lần, cô cũng biết tần số cao, sẽ nhiễu loạn thời gian không cân bằng.
“Mẹ”. Nguyệt Độc Nhất nhìn thấy Lãnh Nguyệt không nói lời nào biết tâm tình bà không tốt.
Lãnh Nguyệt tươi cười: “Trình Trình là một cô gái thiện lương, chiếu cố nó thật tốt”.
“Con biết”.
“Hoàng huynh”. Vẻ mặt Nguyệt Độc Nhất cầu xin, anh ta thật không nỡ rời đi.
Khóe miệng Nguyệt Độc Nhất giật giật nhìn trong tay Nguyệt Duy Nhất ôm một đống lớn phim đĩa, anh ta muốn lấy những cái thứ này đem về làm gì.
“Duy Nhất nói, đó là đồ duy nhất anh đưa cho cậu ta, cậu ta muốn mang về làm kỷ niệm”. Trình Trình cảm thấy cậu nhỏ này thật đáng yêu, “Anh cho cậu ta mang về đi, anh giữ lại cũng vô dụng”.
“…”
Louis vẫn còn chưa tới, Nguyệt Độc Nhất không biết có nên thở phào nhẹ nhõm hay không, có lẽ như vậy cũng tốt.
“Chúng ta đi thôi”. Tiếng nói Nguyệt Thanh Thiển nghe dường như không tệ, rốt cuộc cũng rời đi, mấu chốt chính là tên Louis kia không có ở đây.
Trong nháy mắt ngay lúc bọn người Lãnh Nguyệt rời đi, Louis đột nhiên xuất hiện tới, vươn tay nắm lấy bàn tay ngọc ngà sắp đi, sau đó “Thình thịch” một tiếng cũng không thấy đâu.
Đối mặt với hành động này, tất cả mọi người đều choáng váng. Giáo sư, Nguyệt Độc Nhất bọn họ đưa mắt nhìn nhau không nói cái gì, mà Nguyệt Độc Nhất lại cảm thán, người cậu Louis này, bên kia xem ra vẫn muốn thêm náo nhiệt rồi.
Lãnh Nguyệt sau khi rời đi mỗi ngày dường như quạnh quẽ, lúc trước đối với chuyện của Tạ gia chẳng quan tâm, dường như lại bắt đầu tìm Nặc gây phiền toái, thời gian Nguyệt Độc Nhất bồi dưỡng Trình Trình cũng giảm đi, ngày một ngày qua, nháy mắt ngày Trình Trình dự sinh đã gần đến, cô vẫn như thường đi bệnh viện kiểm tra, bất quá bọn họ để cho lái xe đưa đi, kiểm tra toàn bộ xong, cô đứng ở cửa nhìn xung quanh, lúc này tài xế nên đứng ở cửa chờ rồi.
Một chiếc xe chậm rãi chạy đến trước mặt cô, cửa xe được mở ra, Trình Trình thấy người đàn ông đang mỉm cười kia, trên mặt bỗng đầy hắc tuyến, tựa hồ mồ hôi chảy ra ròng ròng.
“Tiểu thư Trình Trình, đã lâu không gặp, không biết có thể mời cô đi làm khách của tôi hay không, hạt gạo nhỏ rất nhớ cô”. Bắc Đường Quyết giống như bình thường ôn nhu như vậy, nhưng mà Trình Trình nhìn thấy cô liền sợ hãi, giống như trời đi, cô có cảm giác chính mình như con chuột bị mèo để mắt.
“Tôi nghĩ muốn hay không cũng không có quyền”. Trình Trình cực kỳ trấn định, ít nhất ngoài mặt cũng cực kỳ trấn định.
Bắc Đường Quyết dời chỗ, để cho Trình Trình lên xe, sau đó đem ra một cái hộp nhung màu Lam: “Tôi muốn Trình Trình tiểu thư để trang sức của cô vào đây”.
Trình Trình trầm mặc một hồi, tay đem đôi bông tai cùng vòng cổ để lên cái hộp. Bắc Đường Quyết đối với động tác nhu thuận của Trình Trình hết sức thoả mãn, xem xét đôi bông tay, nháy mắt đôi bông tai trong anh ta biến thành bột phấn: “Đồ công nghệ thô sơ như vậy không xứng với tiểu thư Trình Trình, Bang Tàn Lang có chuẩn bị cho cô một đôi kim cương đẹp hơn, tôi nhớ cô nhất định sẽ thích”.
Trình Trình biế