có cảm giác, người đàn ông không từ bỏ vùi mặt vào hai bàn tay, cho dù trong lòng có chút kích động cũng không muốn tiết lộ ra cái gì.
“Y, em đã trở về, có mua món mà anh thích ăn…”
Người đàn ông ngẩng đầu, mặt lạnh lùng không phải là Nguyệt Độc Nhất còn ai có thể có khí chất tư nhiên như bằng này, nhưng mà anh đã quên, đã quên chính mình là ai, đã quên Trình Trình, đã quên tất cả, khi anh tỉnh lại ở đây, người con gái này nói cô là Tần Húc Nhi, là vợ anh, bọn họ yêu nhau, nói anh xảy ra tai nạn xe cộ, đã quên toàn bộ.
Nguyệt Độc Nhất tiếp nhận , không thể không nói Tần Húc Nhi đối với anh rất tốt, lần đầu tiên theo anh bắt đầu ăn Khởi Tư, cô liền tan việc sớm để xếp hàng mua, kỳ thật anh không thích ăn Khởi Tư, nhưng mà không biết vì sao, mỗi lần ăn đều cảm thấy nhớ được chút gì.
Tần Húc Nhi đem đồ ăn để trên bàn, nhìn qua tờ báo, sắc mặt vui sướng liền thay đổi, cô đem tờ báo ném tới trước mặt Nguyệt Độc Nhất: “Anh muốn tìm việc làm sao?”
Nguyệt Độc Nhất không nghĩ đến chuyện này làm cô ta tức giận như vậy: “Không thể sao?”
“Đương nhiên không thể!” Tần Húc Nhi phản ứng quá kịch liệt làm cho Nguyệt Độc Nhất nhíu mày lại, cô ta cũng phát hiện mình phản ứng quá độ, ngồi bên cạnh kéo tay anh, “Em là nói thân thể anh còn chưa khỏe, mà trách nhiệm của em là lo cho sinh hoạt của chúng ta, không phải rất tốt sao?”
“Em là nói để cho anh cả đời cho em nuôi dưỡng?”
“Em không ngại”.
Nguyệt Độc Nhất không lập tức trả lời cô ta, mà thật sự nhìn Tần Húc Nhi, thấy cô ta có chút chột dạ: “Chúng ta thật sự đã từng yêu nhau sao?”
“Là là…A…” Tần Húc Nhi lắp bắp.
“Một khi đã yêu nhau như vậy, vì sao anh cảm thấy được em đến một điểm cũng không hiểu anh?” Nguyệt Độc Nhất đùn đẩy nói, liền lên lầu, anh không có tâm tư ăn cơm chiều, anh nhìn thấy Tần Húc Nhi có chút phiền não.
Ngày hôm sau lúc Nguyệt Độc Nhất vừa thức dậy, đã thấy Tần Húc Nhi đã làm điểm tâm chờ anh xuống lầu, vẻ mặt nhìn anh có chút cẩn thận: “Em đã nghĩ qua, quả thật là em không đúng, anh muốn ra ngoài tìm việc làm cũng là muốn chia sẻ với em, bất quá em chỉ lo lắng cho sức khỏe của anh”.
Đối với lời nói nhận sai của Tần Húc Nhi, Nguyệt Độc Nhất cũng không làm ra sắc mặt khó coi, cô ta quả thật đã nhận sai với mình, cẩn thận nghe theo như vậy, để cho anh cũng biết được ngày hôm qua bản thân mình cũng quá phận: “Thực xin lỗi, ngày hôm qua anh cũng quá phận rồi”.
Tần Húc Nhi nhẹ nhàng thở ra, xem ra đối với anh ta cũng không gấp được, cho dù để anh ta ra ngoài những người đó cũng không nhất định tìm được anh, đều đã một năm rồi, một năm trước cô cứu anh ta, toàn thân đều bị thương, anh nằm ở bệnh viện bảy tháng mới tỉnh lại, tỉnh lại đều không nhớ mình là ai, trên TV cũng nói, nói anh ta ở lần nổ mạnh đó đã bỏ mình, nên cũng sẽ không có chuyện gì.
“Anh đã tìm được chỗ chưa?”
“Uh, dùng xong điểm tâm sẽ đi tìm thử”.
“Hiện việc làm cũng khó tìm, nếu thành công gọi điện thoại cho em”. Tần Húc Nhi tươi cười, Nguyệt Độc Nhất nhìn cô không lên tiếng gật đầu.
Đâu biết câu nói việc làm khó tìm của Tần Húc Nhi kia là sự thật, Nguyệt Độc Nhất lại không có bằng cấp, đến mỗi nơi đều gặp khó khăn. Sau cùng quán rượu Trác Duyệt vẫn là thấy hình tượng của anh quá mức ưu tú nên mới giữ anh lại làm người phục vụ. Anh không có yêu cầu mình kiếm được một công việc thật tốt, đối với như vậy cũng thỏa mãn. Tần Húc Nhi đối với công việc của anh cũng vừa lòng, chỉ cần không có cơ hội tiếp xúc với những người đó, công việc gì cũng không sao.
“Đỗ Y, cậu xem cô gái kia lại tới nữa”. Tại quầy bar Lâu Tử bĩu môi, ra hiệu mới vừa đưa miếng thịt bò trở về cho Nguyệt Độc Nhất xem. “Là người nào?” Nguyệt Độc Nhất nhìn bên kia, một cô gái nhỏ xinh mờ mịt ngồi ở cửa sổ, ánh mắt không tiêu cực, thân thể gầy nhỏ như có vô số đau thương, một giây nhìn thấy cô, tâm tình Nguyệt Độc Nhất tự nhiên giật mạnh.
“Cũng không biết là phu nhân của đại xí nghiệp nào, cái bàn đó được bao trong thời gian dài, cô ta mỗi lần đến đây đều ngồi nơi đó, cậu mới tới nên không biết, trước đó không lâu không biết vì nguyên nhân gì mà ba ngày không tới, hôm nay lại tới nữa”.
“Cậu làm sao biết người ta đã kết hôn rồi?” Kỳ thật Nguyệt Độc Nhất không có tám chuyện như Lâu Tử, nhưng tâm tình không rõ chân tướng làm anh phải hỏi thêm.
“Tôi nghe người đưa cô ta đến gọi là phu nhân, bất quá cô ta như không thích có người đi theo bên cạnh, mỗi lần chỉ cho người đưa đến cửa nhà hàng, tự mình đi vào, ngồi xuống thường là buổi trưa, mãi cho đến khi nhà hàng đóng cửa mới rời đi”.
Nguyệt Độc Nhất cầm thực đơn đi qua, đứng bên cạnh cô: “Phu nhân, cần gọi đồ ăn sao?”
Trình Trình nghe được giọng nói quen thuộc, trong nháy mắt quay đầu, trên mặt mang theo một chút mừng rỡ, nhưng mà giống như rất thất vọng, nở nụ cười tự giễu: “Cafe, cám ơn”.
Tay Nguyệt Độc Nhất quơ quơ ở trước mặt cô, Trình Trình hơi quay đầu, cười nói: “Tôi không nhìn thấy”.
“Thật xin lỗi, phu nhân”.
“Không có gì”. Trình Trình thở dài,”Giọng nói của anh rất giống với một người quen của tôi”.
“Cho nên vừa rồi cô mới vui vẻ như vậy sao?”
“Uh, đ