y họ của cha, cho nên, gia cảnh Trình Vũ tối đa cũng có chút tiền của, nhưng mà trong trường này người có tiền nhiều lắm, nó không có Dawson hoặc là Nguyệt Thị hoặc là nhà giàu mới nổi như vậy, thực lực cũng đừng lấy ra thật là xấu hổ mất mặt.
“Tĩnh Nhi, cậu xem người kia không phải là người con trai cậu đưa thư tình sao?” Chu Lan chỉ vào Trình Vũ còn chưa tỉnh ngủ đang ngáp dài đi vào căn tin.
Lam Tĩnh là con gái làm ủy viên của hội nghị chính trị hiệp thương có sự kiêu ngạo của mình, chồng tương lai của cô không phải là người ưu tú nhất cũng không thể giống bộ dạng lúc này của Trình Vũ, với lại khuôn mặt cô xinh đẹp, cô luôn luôn là người nói chuyện làm mưa làm gió trong học viện này, nhưng mà người theo đuổi Lam Tĩnh nhiều lắm, một tầng sóng lớp lớp, làn sóng dài chết ở trên bãi cát, cho nên nói một hồi, giống như Trình Vũ có rất nhiều người theo đuổi, bị mai mọt ở trên bờ biển, bị người ta quên lãng.
“Bộ dáng này thật không sai, bất quá Tĩnh Nhi của chúng ta cũng không phải là bộ dáng đẹp mắt là có thể theo đuổi được”. Chu Lan bĩu môi, trong mắt mang theo vẻ vui cười.
“Tiểu Lan, đừng nói nữa”. Lam Tĩnh nhìn thấy mắt Trình Vũ, bất quá hứng thú không lớn, Lý Tư theo đuổi Lam Tĩnh đã lâu cũng nhịn không được nhìn qua đối với Trình Vũ, vẻ mặt châm chọc, người con trai như vậy cũng muốn theo đuổi công chúa trong lòng anh ta sao, đúng là không biết lượng sức.
Kỳ thật về chuyện Trình Vũ theo đuổi Lam Tĩnh là một lời đồn oan uổng, lúc anh ngủ trong phòng tự học, Lam Tĩnh thuận tay mang luận văn của anh đi, trùng hợp bức thư tình trong sách cô lại rớt ra, anh cất thư tình truy đuổi cô một đường, hy vọng cô có thể đem luận văn trả lại cho mình, nhưng mà anh còn chưa nói câu nào, Lam Tĩnh nhìn thấy thư tình của anh chỉ lạnh nhạt cầm lấy sau đó nói một câu tạm biệt, có trời biết luận văn còn chưa trả lại cho anh, nhưng mà một màn này bị những người theo đuổi Lam Tĩnh thấy được, thêm mắm thêm muối nói anh là con ếch lười muốn ăn thịt thiên nga, Trình Vũ nhớ lại bản thân mình thật oan uổng, đối với anh viết luận văn vẫn quan trọng, hiện tại anh không có hứng thú theo đuổi cô gái kia, làm cho người ta nói anh là mặt dày mày dạn, Trình Vũ đối với lời đồn đãi nhảm nhí này cũng chẳng muốn giải thích, lâu ngày sẽ nhạt đi bớt.
Bất quá tất cả học sinh đều hài lòng với thời gian học tập ở trường đại học, ở trong này người ta có thể tùy ý học trước năm, rất nhiều nhóm học sinh không hề tình nguyện yên bình như vậy, một học sinh chuyển trường từ Italia đến lại một lần nữa làm tất cả học sinh Học Viện Ngân Hoa chấn động.
“Đi, nhìn học sinh chuyển trường đi”.
“Có cái gì đẹp”.
“Cậu có biết không, cô ấy là Lucy Y Brenda, thiên kim duy nhất của nhà Dawson, bộ dáng xinh đẹp, tôi thấy so với Lam Tĩnh còn đẹp hơn, nếu như được cô ta để ý, đời này có thể phát đạt rồi”.
“Vậy, nhà người ta cũng nhìn đến cậu sao”.
“Đi đến gần cũng được”.
Hôm nay nhất định Trình Vũ không thể có giấc ngủ an ổn, ngày hôm qua anh vừa mới xem xong bảng báo cáo quý của Nguyệt Thị, giống như là người có cơ hội ngủ một lúc, nhưng mà tiếng líu ríu nghị luận ngoài xã hội làm cho anh cảm thấy có trăm ngàn con ruồi gọi bậy ở bên tai.
“Mọi người biết bạn học sinh mới”. Thầy hiệu trưởng dẫn Lucy tiến vào lớp, cũng vì lớp của mình có một học trò hết sức xuất sắc đến mà cao hứng, cử chỉ của Lucy Y Brenda được tu dưỡng đều là nổi bật, thành tích cuộc thi nhập học cũng là được bằng với học sinh đứng đầu.
“Chào mọi người, tôi gọi là Lucy Y Brenda, thật vui khi tới Ngân Hoa, hy vọng mọi người chiếu cố nhiều hơn”.
“Chiếu cố, đương nhiên chiếu cố”. Rất nhiều nam sinh ồn ào, Lucy vẫn duy trì nụ cười hoàn mỹ.
“Tốt tốt, vào học rồi”. Thầy giáo ngăn lại học sinh ồn ào ngoài cửa, “Tìm chỗ ngồi vào đi”.
Lucy gật đầu, bước đi đến phía trước, rất nhiều nam sinh đều tránh ra vị trí bênh cạnh hy vọng cô có thể hãnh diện ngồi bên cạnh mình, nhưng mà Lucy đi đến cuối cùng một lần mới ngồi xuống kế bên người con trai đang ngủ.
Cô vừa ngồi xuống, Trình Vũ cho dù ngủ thiếp đi nhưng thân thể vẫn cảnh giác rất cao, lập tức cảm giác được nhiều ánh mắt đang nhìn mình lom khom, anh mơ màng mở mắt ngẩng đầu lên, nhìn thấy một ánh mắt căm tức của nam sinh, sờ sờ đầu, quay đầu thấy ánh mắt phóng đại dọa anh nhảy dựng.
“Xin chào”. Lucy cười hì hì chào hỏi anh.
Đúng là Trình Vũ không biết mấy người trong lớp, đoán chừng bạn học mới hay bạn học cũ đều đã không biết, sững sờ gật đầu: “Xin chào”. Quay đầu, tiếp tục ngủ.
Anh đối với con gái luôn lạnh nhạt làm cho những bạn học oán giận, trong nháy mắt bọn họ đều nhất trí cho rằng nên ném Trình Vũ không biết thời này vào thiên đao vạn quả * (*lóc từng miếng thịt)
Lớp học nhìn Lucy không chớp mắt, cực kỳ chăm chú chép bài, đối với những ánh mắt này thông thường hoặc là chú ý hoặc là trực tiếp bày tỏ, cô cũng chỉ là duy trì lễ phép gật đầu mỉm cười.
Nghe được âm thanh chuông tan học, cuối cùng Trình Vũ cũng thức dậy, đứng dậy thu dọn sách vở.
“Cậu không ghi chép, cho cậu mượn của mình”.
Trình Vũ nhìn thấy quyển tập được viết cực kỳ n