Trình Vũ đến gần cô hơn, suy nghĩ một chút liền tha thứ cho sự vô lý của hai người bọn họ.
Thầy giáo đi vào phòng học, tất nhiên là bị tình thế trước mắt dọa sợ, đẩy mắt kính, bắt đầu dạy học.
Trình Vũ ngủ được một nửa thời gian, cảm thấy điện thoại di động rung, mơ mơ màng màng bò dậy, bắt máy. “Alo”.
“Anh, anh đang ở đâu? Đi học à? Em đang ở gần trường anh này, cho em mượn xe dùng một lát”. Âm thanh không chút khách khí của Nguyệt Nặc truyền đến.
“Xe của em đâu?”
“Đừng hỏi nữa, đưa cho em đi”. Nguyệt Nặc hình như không thoải mái.
“Anh chỉ có xe đạp thôi”.
“Anh, em nói anh đường đường là Tổng giám đốc Nguyệt thị có thể đừng giản dị như vậy được không?” Nguyệt Nặc có chút trơ trẽn.
Xe đạp thì thế nào, vừa có thể bảo vệ môi trường lại có thể rèn luyện thân thể. “Có lấy hay không”. Trình Vũ định cúp điện thoại, Nguyệt Nặc vội vàng lấy lòng. “Muốn, em đến ngay, chờ em”.
Cúp điện thoại, Trình Vũ cũng tỉnh ngủ, đúng lúc thấy Lucy nhìn anh cười. “Bạn đi xe đạp đi học? Lần sau có thể trở mình không?”
“Được”. Trình Vũ thấy mình mượn vở ghi của cô ấy nên cũng không keo kiệt cho mượn chỗ ngồi sau xe đạp.
“Cổ lỗ sĩ, đến năm nào rồi còn đi xe đạp”. Chu Lan cười nhạo, chỉ là hai người cũng không ngại, người không có quan hệ nói gì cũng sẽ không để ý.
Cả lớp cũng hét hò ầm ĩ, thầy giáo cũng nhìn ra được những học sinh này căn bản không phải tới nghe ông ta giảng bài, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, ông ta tức giận nhìn thấy Trình Vũ nói chuyện, tức giận hét lớn. “Cậu, dịch đoạn văn này cho tôi”.
Trình Vũ nhìn trái nhìn phải, sau đó chỉ vào mình, thầy giáo tức giận .”Đúng! Chính là cậu”.
Đây là môn kinh tế học, nhưng phía phía dưới đoạn này là trích dẫn lời nói của một vị Triết Học người Hy Lạp, cho nên dùng tiếng Hy Lạp, thật ra thì không giảng cũng không sao, nhưng thầy giáo chuyên nghiệp tự lật từ điển, dịch từng từ từng chữ của đoạn văn này, cũng bởi vì ông ta nghiêm túc đối với việc giảng dạy, mới không cách nào nhịn được học sinh trong giờ của ông ta không để ý nghe giảng. Ông ta chính là muốn giết gà dọa khỉ, khiến học sinh này khó chịu, nhìn xem đám học sinh không nghiêm túc này còn dám nháo loạn trong lớp của ông ta hay không.
Lam Tĩnh cau mày, đây là tiếng Hy Lạp, mặc dù mình đã có học một chút, nhưng cũng chỉ có thể dịch từng từ riêng biệt, thầy giáo này nhất định là đang làm khó. Tất cả ánh mắt của mọi người đang tập trung trên người Trình Vũ, mọi người đều biết thầy giáo đang ra oai phủ đầu với bọn họ, phòng học hoàn toàn yên lặng, may mắn mình không bị điểm danh đồng thời hả hê nhìn bạn học khác bị xấu mặt.
Lucy nhìn xuống đoạn văn kia, cô có thể hiểu đại khái, chỉ là dịch từng chữ từng thì còn phải suy nghĩ, Trình Vũ thờ ơ đứng lên, hoàn toàn không mở sách, cũng không biết thầy giáo đang giảng là đoạn văn kia, anh nhìn xuống sách của Lucy, Lucy chỉ chỉ số trang cho anh, anh không nhanh không chậm lật tới trang đó, thái độ này thiếu chút nữa khiến thầy giáo kia hộc máu, ông ta nhiệt tình giảng như vậy mà học sinh kia lại không biết đã tới trang kia, trẻ con không thể dạy!!!
Tìm được đúng chỗ, Trình Vũ dịch từng câu một, cũng không dừng lại ở giữa, tốc độ lưu loát khiến nhiều học sinh muốn xem kịch, bao gồm cả thầy giáo cũng ngây người, thầy giáo rất muốn tìm ra chỗ sai của Trình Vũ, nhưng khi nhìn đến bản dịch của chính mình thì thậm chí có rất nhiều chỗ dịch khác nhau sau khi Trình Vũ dịch qua, cảm thấy đều rất dễ hiểu.
Chờ Trình Vũ đọc xong, thầy giáo vẫn ngây người.
“Thầy! Thầy!” Trình Vũ kêu hai tiếng, hồn ông ta mới trở về, mất tự nhiên ho khan hai tiếng. “Khụ khụ….Không tệ, lần sau chú ý, đừng không chú ý trên lớp, ngồi xuống đi”.
“Vâng”. Trình Vũ ngoan ngoãn ngồi xuống, Chu Lan cùng Lam Tĩnh ngồi bên cạnh có chút không thể tưởng tượng nổi nhìn anh.
Lucy cười vui vẻ nhìn anh, cô cũng biết Trình Vũ của cô rất lợi hại. Trải qua chuyện Trình Vũ, mãi cho đến khi tan lớp, trong lớp học đều rất trật tự, mọi người chỉ sợ sơ ý một chút lại bị ông thầy kia lôi ra phiên dịch đoạn văn, bọn họ cũng không hiểu Tiếng Hy Lạp là cái gì.
Tiếng chuông hết giờ vang lên, mọi người giống như được giải thoát, chạy như bay giống nhau ra khỏi phòng học, vậy mà mấy sinh viên nam dẫn đầu lại dừng lại, rối rít nhìn về phía cô gái tựa người trên lan can bên ngoài cửa phòng học.
Cô gái có mái tóc quăn màu đỏ, thậm chí trên tai còn có bảy khuyên, áo da bó mặc trên người hoàn toàn khoe ra được dáng người có lồi có lõm của cô, ánh mắt lười biếng nhìn chằm chằm về cửa phòng học của bọn họ, tuy mới có mười lăm tuổi, nhưng do vóc người cao gầy phát triển cực tốt cho nên Nguyệt Nặc đã sớm biến thành cô gái vô cùng xinh đẹp, khuôn mặt Nguyệt Nặc giống Nguyệt Độc Nhất hơn một chút, hơn nữa cô lại không mang vẻ mặt nghiêm túc giống cha, cô lại cố tình cười to nên luôn hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều người, giờ phút này Nguyệt Nặc đang dùng ngón tay thon dài gõ gõ lên thành lan can.
“Cô gái đó thật xinh đẹp, không biết là bạn gái của ai”.
Trình Vũ cũng ra khỏi phòng học, mắt nhìn về nơi mọi người đều nhìn,
