như thế nào, nghe nói Nguyệt Thị có kế hoạch khai trừ những nhân viên vô dụng này, mặc dù lúc làm việc Tô Tiểu Nha đều rất chịu khó, nhưng tính tình mềm yếu, xem ra bị cắt giảm là khó tránh khỏi.
“Sửa tài liệu này giúp tôi một chút, ngày mai tôi muốn dùng”.
“Vâng”. Tô Tiểu Nha mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không quan tâm đi tới bên kia nhận lấy tài liệu, lại đi trở về, không có cảm giác tồn tại như vậy cũng khiến cho mọi người muốn bỏ rơi.
Trở lại chỗ ngồi cô liếc nhìn tờ báo hôm nay, Lý Thành dịu dàng ôm người phụ nữ bên cạnh, và ở bên phía góc phải, ngay cả một bóng lưng cũng chỉ là một bóng lưng mơ hồ cho nên lại có vẻ buồn cười như thế. Cô còn nhớ rõ sau bữa cơm tối ngày hôm đó trên mặt Lý Thành lạnh lẽo trước sau lạnh lùng như một, ném lá đơn ly hôn xuống bàn ăn.
Âm thanh vẫn luôn là không kiên nhẫn. “Đây là thỏa thuận ly hôn, cô nhìn kĩ một chút đi”.
Bàn tay đang rửa bát của Tô Tiểu Nha dừng lại, nước chảy ào ào, nỗ lực cắn răng mới có thể nhịn được nước mắt trong mắt, tim như bị người khác dùng dao mạnh mẽ cắt đi một mảng. Đúng vậy, năm năm rồi, ban đầu ông Lý yêu cầu cũng là để anh ta chăm sóc mình năm năm, thế nhưng anh ta một chút lưu luyến cũng không có.
Tô Tiểu Nha là một người rất đơn giản, cùng chung sống với một người đàn ông trong năm năm, cho dù lúc bắt đầu không có tình cảm, cô cũng sẽ nghiêm túc đi vào, nhưng khi cô có thói quen lệ thuộc vào người đàn ông này, anh ta lại bỏ rơi cô. Nắm lấy tờ giấy thỏa thuận ly hôn, cô cảm thấy lạnh lẽo phát run, Lý Thành ghét thấy dáng vẻ nhu nhược kia của cô, chán ghét nói: “Mặc kệ cô có đồng ý hay không, đều phải ký, tôi khuyên cô nên thông minh một chút, nếu như cô muốn chọn cách làm khác, tôi sẽ khiến cô một phân tiền cũng không chiếm được”.
Mắt kính của Tô Tiểu Nha phủ một mảng sương mù, cô nhìn không rõ gương mặt của người đàn ông kia, nhưng khi nhìn rõ thì sao, gương mặt đó đối với mình chỉ có lạnh lùng, không kiên nhẫn cùng chán ghét.
Đó cũng là lý do vì sao khi ký tên rồi, Lý Thành còn đối với cô rất là hào phóng, để lại cho cô căn nhà lớn bọn họ đã từng ở, trả cho cô ba trăm vạn tiền chia tay, nhà cô không muốn ở, đã bán từ sớm, lúc chuyển ra, thậm chí cô còn có một chút không nỡ, có lẽ Quả Quả nói đúng, cô chính là bị coi thường. Hèn hạ yêu một người không yêu mình.
Toàn tâm toàn ý tập trung vào công việc mới có thể làm cho bản thân không nghĩ linh tinh, Tô Tiểu Nha sửa tài liệu xong, đã là bảy giờ tối, vừa nhìn thời gian cô liền hoảng, thu thập đồ đạc thật nhanh rồi lập tức rời khỏi công ty, dọc đường đi còn tùy tiện mua một cái bánh bao lót dạ, còn mười lăm phút đồng hồ mới đến Viện Kim Lan.
Tô Tiểu Nha vỗ ngực may mắn còn kịp, thật ra thì lúc tuyển nhân viên Viện này yêu cầu cũng rất cao, giống như cô sẽ không được trúng tuyển, thật may là quản lý nơi này muốn theo đuổi Quả Quả, cho nên cô được giới thiệu làm nhân viên dọn dẹp, như vậy cũng đủ rồi, ở chỗ này làm nhân viên dọn dẹp còn nhiều tiền hơn ở khách sạn khác làm nhân viên phục vụ.
“Thật xin lỗi”. Tô Tiểu Nha đụng vào người khác, vừa ngẩng đầu lên liền thấy ánh mắt lạnh lùng quen thuộc ngay lập tức thấy đau lòng.
Lý Thành cau mày nhìn Tô Tiểu Nha phía trước, người phụ nữ bên cạnh kỳ quái nhìn hai người: “Thành, anh biết?”
Lý Thành lạnh lùng lắc đầu: “Không biết”.
“À”. Hàng Gia Kỳ khẽ mỉm cười, xinh đẹp động lòng người. Tô Tiểu Nha cúi đầu, trong mắt một tia chán nản.
Ở trong mắt người khác không thể nghi ngờ đó là một đôi kim đồng ngọc nữ, thanh mai trúc mã của Lý Thành, người phụ nữ mà anh ta vẫn luôn thích, chính là cô ấy, còn đẹp hơn ở trên tấm hình. Mất mát chỉ trong chốc lát, Tô Tiểu Nha phấn chấn tinh thần, cô còn làm việc, không thể tự cảm thấy xót xa.
Đi tới một góc cua, Tô Tiểu Nha đi về phía tủ quần áo của mình, lại bị một người kéo vào góc.
“Tại sao cô lại ở chỗ nào, theo dõi tôi sao?” Lý Thành tức giận nhìn Tô Tiểu Nha.
“Tôi không có….” Tô Tiểu Nha cắn môi, cảm thấy vô cùng uất ức.
Nhưng mặc kệ cô nói như thế nào một khi Lý Thành đã nhận định đó là sự thật thì mọi thứ khác đều là ngụy biện: “Muốn tìm tôi làm gì? Muốn thêm tiền? Ba trăm vạn kia không đủ sao?”
“Anh…” Tô Tiểu Nha không ngờ trong lòng Lý Thành mình lại là người như vậy, bỗng nhiên cảm thấy bi thương không biết nên nói gì.
Lý Thành chán ghét móc chi phiếu bên trong túi: “Nói lần này cần bao nhiêu? Tốt nhất nói một lần cho rõ ràng, chớ phiền toái về sau, mười triệu có đủ không?”
Lý Thành vội vã viết chi phiếu, lời vừa dứt đồng thời cũng đã viết xong chi phiếu đưa cho Tô Tiểu Nha: “Về sau đừng làm phiền tôi nữa”.
Tô Tiểu Nha nhìn tờ chi phiếu kia, quyến luyến duy nhất trong lòng cũng bị con số rõ ràng trước mắt xóa sạch sẽ, đây chính là người đàn ông sống cùng cô năm năm, cô biết rõ từng thói quen của anh ta, biết tất cả những gì anh ta yêu thích, biết rõ anh ta thích ăn cá không thích ăn thịt, anh ta thích đọc vài trang sách trước khi ngủ, mùa hè thích mở máy điều hòa không khí đắp chăn, biết anh ta dị ứng với hạt tiêu, biết rõ việc anh ta làm đầu tiên khi nghe điện thoại là nói tên của mìn