ới Trình Vũ, lòng Trình Vũ luôn lạnh nhạt cũng cảm thấy ấm áp.
Nguyệt Nặc đi vào phòng bếp thấy Nguyệt Độc Nhất đã làm xong thức ăn, bây giờ Nguyệt Độc Nhất dần dần giao mọi chuyện cho con cái, có lúc sẽ chỉ điểm, nhưng trên căn bản chỉ cần hai đứa nhóc kia không mang công ty cùng tổ chức của ông phá hoại thì sẽ không có ý kiến, cho nên bình thường ở nhà làm cơm, ở bên vợ, ngày ngày trôi qua cũng rất thoải mái.
“Ba, luôn là người nấu cơm, không cảm thấy không công bằng sao?”
“Con muốn mẹ con nấu?” Nguyệt Độc Nhất cũng không có ý kiến gì, dù sao mùi vị đó haha ông đã quen rồi.
Nguyệt Nặc vội vàng lắc đầu, trong lòng vẫn còn sợ hãi với mùi vị thức ăn Trình Trình nấu. “Không muốn”.
Đây không phải là nói chuyện vô ích rồi sao. “Đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm”.
“Ba, con nghe theo lời anh, tiếp nhận quản lý Nặc”.
Nguyệt Độc Nhất thấy vẻ mặt bình thản của con gái. “Ba không miễn cưỡng con, chỉ là con cảm thấy con thích hợp với Nặc hơn, nếu như con không muốn, anh con cũng không phải là không xử lý được”.
“Không sao, con cũng điên nhiều năm như vậy rồi, cũng có thể kiềm chế tính tình, chẳng qua ba, nếu bị phá sản con cũng không chịu trách nhiệm đâu nha”. Nguyệt Nặc khôi phục lại dáng vẻ cợt nhả.
Nguyệt Độc Nhất sờ sờ đầu con gái. “Khi con làm Nặc Tứ Đại Đường chủ cũng không phải ngồi không”.
C.68: TÔ TIỂU NHA
Đã liên tục một tuần lễ Trình Vũ bị một người phụ nữ dùng các dòng xe không giống nhau đón đi, Trình Vũ không nghĩ đây gọi là đề tài mới, bởi vì bất kể người phụ nữ kia đổi xe gì, mỗi chiếc xe đều là xe thể thao số lượng có hạn có giá trị liên thành, thật ra thì trong trường này cũng có người có tiền, bình thường trong nhà cũng không phải là không mua nổi những chiếc xe này, nhưng giống như một bé gái, một tuần lễ đổi bốn năm chiếc thật sự là không có.
Cho nên chuyện Trình vũ được người phụ nữ có tiền bao dưỡng, thoáng chốc truyền ra ngoài.
Trình Vũ giơ cặp sách lên, bất đắc dĩ mở cửa nhỏ của xe ra, sau khi ngồi lên liền dùng giọng thương lượng nói: “Tiểu Nặc, em có thể đừng khoe xe như vậy không?” Biết rõ không có gì dùng, nhưng anh vẫn còn muốn không còn sức lực đấu tranh.
“Không được! Không kiêu căng thì không phải là em gái anh rồi”. Nguyệt Nặc phản kháng.
“Vậy em có thể chỉ lái một xe không”. Nhức đầu.
“Em cũng không muốn nha, nhưng người ta mang đến không đi không phải là lãng phí sao”.
Trình Vũ thề chờ mấy ngày này bàn giao chuyện cùng em gái thật tốt liền cấm chỉ nó đến trường học tìm anh. Nguyệt Nặc dừng xe ở gara tầng ngầm của Nguyệt Thị, dùng thang máy tư nhân trực tiếp đến phòng làm việc của Tổng giám đốc, Nguyệt Nặc im lặng nhìn anh trai mình: “Anh, trong toà nhà này biết anh là Tổng giám đốc Nguyệt Thị cũng không có mấy người nhỉ”. Cô muốn thay đổi ngày anh từ cửa chính đi vào nói không chừng còn phải cho an ninh cản lại.
“Trừ chú Lôi và thư ký điều hành của anh”. Hiện tại chú Lôi được coi là người phát ngôn bên ngoài của Nguyệt Thị, anh không cần nhiều người biết chuyện này.
Theo như lời vừa rồi của Trình Vũ, Nguyệt Thị từ đầu đến cuối vẫn là Nguyệt Thị, mặc kệ ai là người điều hành nó, công việc mỗi ngày ở đây đều tiến hành đâu vào đấy, nơi này có công việc, có cạnh tranh, có ganh đua so sánh, cũng có chuyện bát quái.
Bên trong thị trường của bộ phận marketing, một đám phụ nữ quần áo chỉnh tề đang tập trung tại một chỗ thảo luận báo hôm nay.
“Tổng giám đốc công ty xây dựng Tử Kim cùng cô vợ bí mật ly hôn, tìm thấy tình yêu mới”.
“Nghe nói tình mới là tình đầu, lần này từ nước Mỹ trở về hai người nối lại duyên cũ”.
“Chẳng qua Lý Thành của công ty Xây dựng Tử Kim kết hôn nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thấy qua vợ anh ta trông như thế nào nha”.
“Đúng đúng, cô xem hình ảnh mơ hồ không rõ ràng, chỉ thấy bóng lưng, nhất định là xấu xí đến mức không thể gặp người khác, nếu không tại sao Lý Thành chưa bao giờ mang cô ta ra ngoài”.
“Đàn ông đều là người có mới nới cũ”.
“Các cô gái, thảo luận chuyện bát quái xong chưa trở về làm việc nha, tiện thể nhắc nhở, mười phút sau thư ký Tống có thể tới kiểm tra”. Quản lý bộ phận Marketing mở cửa phòng làm việc ra lớn tiếng quát.
Một đám phụ nữ trong nháy mắt trở lại chỗ ngồi của mình, làm việc đâu vào đấy, tiện thể lấy ra cái gương nhỏ xem xem bản thân ăn mặc có thỏa đáng hay không, phía dưới Tổng giám đốc chính là thư ký Tống, nếu như được thư ký điều hành của Tổng giám đốc nhìn trúng vậy cũng có thể ít đi vài năm phấn đấu nha, dù nói thế nào Tổng giám đốc của bọn họ cũng quá nhiều bông hoa rồi, nhưng thư ký Tống lại không giống vậy, dáng dấp được, cho tới bây giờ cũng không có scandal nào.
“Tô Tiểu Nha”.
“Ở đây”. Người phụ nữ không tham dự bất kỳ thảo luận bát quái cũng không có cách nào hòa nhập vào bọn họ vẫn trốn ở góc phòng đứng lên, buộc hai nhánh tóc đuôi sam tầm thường, gọng kính đen che đi ánh mắt của cô, tóc mái dài qua mắt càng thêm che đi tất cả ánh mắt muốn dòm ngó.
Giám đốc Chu bất đắc dĩ thở dài, Tô Tiểu Nha này từ đầu đến giờ đều vâng vâng dạ dạ, dáng vẻ sợ người lạ, thật không biết lúc đầu được tuyển vào công ty