vẫn luôn tin tưởng anh có thể trở về, vẫn tin tưởng như vậy.
“Ca cao”. Nguyệt Độc Nhất đem ca cao để trên bàn, Trình Trình giống như thường ngày mỉm cười đối với anh, nói: “Có thể ngồi với tôi không?”
Nguyệt Độc Nhất đứng không trả lời, Trình Trình nghĩ anh là phục vụ dĩ nhiên còn có công việc: “Ngồi đi, tôi sẽ nói với quản lý để cho ông ta không trừ lương anh”.
Nguyệt Độc Nhất ngồi đối điện cô, lại không nói lời nào.
“Anh có vẻ không thích nói chuyện, anh ấy cũng không nói chuyện nhiều, bất quá, anh có thể nói thêm mấy câu cho tôi nghe một chút không, tùy tiện nói cái gì đó?”
“Anh ấy là chồng cô?” Nguyệt Độc Nhất cau mày, lần đầu tiên nghe được vẫn cảm thấy không thoải mái, anh biết bản thân mình chú ý cô gái này quá mức, nhưng mà anh không thể khống chế được.
“Ừm”. Trình Trình lần mò chén, “Bọn họ người có ánh mắt không thấy thì đối với âm thanh đặc biệt mẫn cảm, âm thanh của anh cùng với anh ấy rất giống nhau”.
“Là sao?” Nguyệt Độc Nhất trong lòng càng khó chịu, “Vì sao mỗi ngày cô đều đến đây”.
Trình Trình cười nhẹ, dường như nhớ tới ngày đó cô ngồi ở đây, mà Nguyệt Độc Nhất đi chậm rãi từ cửa về phía cô. Thấy Trình Trình chìm đắm trong hồi ức của mình, nhất thời Nguyệt Độc Nhất cảm thấy hỗn lộn bản thân không thể khống chế nổi lên ghen tị: “Cũng là vì chờ anh ta sao?”
Trình Trình không biết vì sao cô lại muốn nói chuyện với người phục vụ này như vậy, có lẽ chính vì giọng nói của anh giống Nguyệt Độc Nhất, có lẽ anh ta có lòng tốt đem cà phê của mình đổi thành ca cao: “Về sau sẽ không đến đây”.
Nguyệt Độc Nhất đang cầm cây bút trên tay đột nhiên rơi ở trên bàn, âm thanh không lớn, lại đập tới lòng anh: “Vì sao?”
“Tôi còn có nhiều chuyện muốn làm, không thể vĩnh viễn ở nơi này chờ đợi”. Bọn họ đã điều tra bên cạnh Bắc Đường Quyết có một cô bé nhỏ, nếu Nguyệt Nặc không chết, cô muốn đem con gái trở về.
Không khí giữa hai người càng nặng nề, nhưng mà người nào cũng không muốn mở miệng, mãi cho đến khi Trình Trình tính hết tiền rời đi, Nguyệt Độc Nhất mới đứng dậy làm chuyện của mình.
“Đỗ Y, cô gái kia có phải từ đây về sau sẽ không đến nữa đúng không? Sổ sách cũng đã thanh toán xong, cái bàn cũng không bao, cậu cùng cô ta nói chuyện cái gì thế, nói lâu như vậy”. Lâu Tử bắt đầu tám chuyện, nhưng mà Nguyệt Độc Nhất lại không có tâm tình.
“Sao lại thích tám chuyện vậy, lại muốn biến thành con gái à”. Nguyệt Độc Nhất cau có nói.
“Không cho nghe thì không nghe”. Lâu Tử bĩu môi, bất quá lúc Nguyệt Độc Nhất tức giận có chút hơi sợ, hỏa này xem ra tâm tình không tốt, anh không nên chọc tới thì tốt hơn.
Trình Trình rời đi không bao lâu, Nguyệt Độc Nhất liền hết ca, trước kia có thói quen đi cửa sau, anh trước khi đi về liền đi đến cửa thấy một bóng dáng, liền chuyển đổi từ cửa đi ra ngoài. Nhìn thấy Trình Trình còn đang chờ xe, xem ra hôm nay người đón không biết vì sao đến chậm.
“Cô ở đâu? Tôi đưa cô về”. Nguyệt Độc Nhất mở miệng.
“Không cần”. Trình Trình từ chối.
Trình Trình cự tuyệt làm cho anh có chút căm tức: “Vậy thôi”. Nguyệt Độc Nhất quay người rời đi.
Một giây sau khi anh liền bổ nhào về phía Trình Trình, một chiếc xe tải như là phanh không nhạy chạy về hướng bọn họ, Trình Trình không biết bị bổ nhào tới bên tai nghe tiếng gào hét hỗn loạn.
“Xảy ra tai nạn xe cộ rồi”.
“Chiếc xe kia phanh lại không nhạy rồi”.
“Điều khiển lái xe hình như là say rượu rồi”.
Cô đụng đến một cánh tay ấm nóng, sau đó trong những tiếng nói bên tai cô nghe rõ giọng nói của Thủy Bách Thiên.
“Thiếu chủ!”
Anh ta dường như kêu Thiếu chủ, nhưng mà Nguyệt Độc Nhất ở nơi nào? Cô quay đầu lung tung, nhưng mắt ngoài trừ màu đen, cô không nhì thấy bất cứ thứ gì.
“Thiếu phu nhân!” Thủy Bách Nhật lai kêu to túm lấy Thiếu chủ đang bất động kế bên Trình Trình.
Bây giờ rốt cuộc Trình Trình cũng đã nghe rõ ràng: “Thủy Bách Thiên”.
“Cô mau buông tay, Thiếu chủ cần điều trị”.
Cô nắm được Nguyệt Độc Nhất rồi sao? Cô có cảm giác có người đánh về phía cô, còn gọi cô, nhưng mà người đó không phải là Đỗ Y sao? Cô mờ mịt buông tay ra túm lấy người, Thủy Bách Thiên cố không được ôm lấy Nguyệt Độc Nhất đưa lên xe cứu thương, lại thuận tay kéo Trình Trình không có chút động tĩnh nào.
C.67: GIA ĐÌNH HẠNH PHÚC
14 năm sau.
Học Viện Ngân Hoa là học viện quý tộc đứng đầu được nhiều người hướng tới, không chỉ vì những người học nơi này đều là con cái của nhà có tiền có thế, mà còn vì họ nổi tiếng.
Cho nên thành tích học của Trình Vũ bình thường lại không phải là học trò có sở trường đặc biệt như vậy, không hề làm nhiều người chú ý, bởi vì học sinh nơi này lúc chào hỏi với nhau thường là thuận tiện ân cần thăm hỏi cha mẹ của nhau, Trình Vũ cũng giống như những người này gọi mẹ mình là Trình Trình, bình thường có người nghe thấy Trình Vũ cùng tên mẹ con nó sẽ có nhiều liên tưởng, một là sẽ không nghĩ đến Trình Trình chính là người trẻ tuổi nhất ngành khoa học có bầu từ nhiều năm trước, bởi vì người gọi là Trình Trình nhiều lắm, bọn họ chỉ nghĩ tới Trình Vũ chính là con riêng của một giám đốc công ty nào đó, Trình Vũ không thể lấ