XtGem Forum catalog
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328285

Bình chọn: 9.00/10/828 lượt.

áng tiếc….” Trình Trình lại nhìn về hướng cửa sổ, “Nếu thật sự là anh ta, làm sao có thể không biết tôi”.

Không biết vì sao bởi vì những lời của cô làm cho trong lòng Nguyệt Độc Nhất đau đớn, cái loại này làm cho anh khó chịu: “Xin chờ, phu nhân”.

Anh đưa giấy gọi món ném cho Lâu Tử: “Tôi đi toilet”.

Lâu Tử thấy sắc mặt của anh không tốt: “Cậu không sao chứ”.

Nguyệt Độc Nhất vừa mở vòi nước, cởi bỏ nơ, hai tay ra sức vỗ nước, để cho mình thanh tỉnh một chút, được một lúc, buồn bực trong ngực biến mất, lúc này anh mới đi ra toilet.

“Cafe của cô gái kia”. Lâu Tử nấu cafe xong đưa cho anh, “Cậu không sao chứ”.

“Không có việc gì”. Nguyệt Độc Nhất đưa cafe tới trước mặt Trình Trình, “Phu nhân, cafe”.

Trình Trình xoay đầu hướng về anh: “Cảm ơn”. Tay cẩn thận mò về phía chén.

“Xin dùng”. Nguyệt Độc Nhất rời đi, nhưng mà cả buổi trưa ánh mắt của anh thường xuyên nhìn về phía cô, mãi đến lúc anh tan việc, cô cũng chưa rời đi.

“Bây giờ mỗi ngày đi làm thế nào?” Tần Húc Nhi nhìn anh ăn cơm có chút không yên lòng.

“Rất tốt”. Nguyệt Độc Nhất trả lời một câu, cảm thấy bản thân mình có chút lạnh nhạt nên hỏi một câu, “Còn em?”

Tần Húc Nhi nghe anh quan tâm đến mình, cũng cười nói: “Cũng tốt, công việc trước của chị kia, cái thực nghiệm đó chính thức giao cho em, cho nên mấy ngày nay có vẻ vội vàng”.

“Ừm”. Nguyệt Độc Nhất để bát xuống, “Anh đi tắm rửa”.

Nước tuôn chảy xuống thân thể, cả người khắp các vết thương, từ bắp đùi đến bụng, vết sẹo càng khiến người ta khủng bố, anh biết vết thương trên người mình không có khả năng là do tai nạn xe cộ mà tạo thành, đặc biệt vết thương hình tròn ở ngực, thấy thế nào đều như là vết thương của súng.

Nhưng mà trong đầu anh trống rỗng, một tia trí nhớ đều không có, tắt nước, anh mặc đồ đi ra phòng tắm, Tần Húc Nhi sớm ở bên ngoài chờ anh, nhìn anh đi tới, muốn tiện tay nhận khăn lau khô tóc thay anh, Nguyệt Độc Nhất theo bản năng tránh né làm cho tay cô bơ vơ ở không trung, Tần Húc Nhi thu tay lại cười cười.

“Em đã chuẩn bị sữa cho anh”. Tần Húc Nhi chỉ vào sữa trên bàn, dưới chân không chú ý, lảo đảo ngã về phía trước, Nguyệt Độc Nhất giữ chặt bả vai cô, cũng bị ngã về phía trước.

Trở thành một hình ảnh tư thế ái muội, tay Nguyệt Độc Nhất thủ tại hai bên Tần Húc Nhi, khăn mặt khoác lên trên cổ anh, Tần Húc Nhi nhìn người đàn ông ở trên, anh cực kỳ rất xuất sắc, từ lúc bắt đầu cô thấy ánh mắt của anh, loại mê luyến này giống một loại bùa mê làm cô bị hấp dẫn, hiện tại anh rốt cuộc cũng là của cô, một mình cô.

Hai tay trụ ở cổ anh, Tần Húc Nhi nhắm mắt lại, không khí ái muội như vậy, Nguyệt Độc Nhất đương nhiên biết Tần Húc Nhi muốn làm cái gì, đầu của anh chậm rãi hạ xuống, tại bờ môi của cô liền dừng lại, một lát sau, bò dậy: “Không còn sớm, em đi ngủ sớm một chút”.

Tần Húc Nhi có chút thất vọng bò dậy: “Anh cũng đi ngủ sớm một chút”.

Cửa mở lại đóng, khăn mặt khoác lên đầu Nguyệt Độc Nhất, che khuất mặt anh, trong phòng mờ tối, lại nghĩ tới cô gái ban ngày, không thể suy nghĩ.

C.66: CỨU MẠNG CÔ

“Đỗ Y, cậu nói cô gái ngồi bàn số tám mỗi ngày đều đến đây là có ý gì? Thực làm không hiểu nổi người có tiền suy nghĩ cái gì, cậu nói xem cô ta như có bệnh, còn ở nơi này cậu nói có thể cô ta chờ ai hay không? Ví dụ như nói giúp cho người khác”. Lâu Tử đem cafe giao cho Nguyệt Độc Nhất, vẫn còn không quên nói một chút chuyện bát quái.

Nguyệt Độc Nhất mới đi làm, nghe anh ta nói chuyện về cô gái kia, đem cafe đến bàn số 30.

“Uy, cafe đó là bàn số 8”. Lâu Tử nhắc nhở người khác danh sách bày ở phía trước.

“Cậu làm chén ca cao nóng, tôi đưa đi qua”. Nguyệt Độc Nhất cũng không cùng anh ta cãi cọ.

“Người ta gọi cafe”. Lâu Tử bị Nguyệt Độc Nhất liếc mắt, ca cao liền có thể làm, đừng nói Đỗ Y trừng mắt đúng thiệt là rất khủng bố.

Nguyệt Độc Nhất bưng ca cao đến trước mặt Trình Trình: “Mời dùng”.

Nghe được giọng nói quen thuộc Trình Trình liền nở nụ cười đối với anh, sau đó cầm ly trà uống một ngụm: “Tôi muốn uống cà phê”. Cảm giác không đúng, cô cũng không tức giận, chỉ là lập lại một lần.

“Uống nhiều cafe không tốt cho thân thể”.

Trình Trình mỉm cười: “Anh tên gì?”

“Đỗ Y”.

Nguyệt Độc Nhất biết rõ cô không nhìn thấy vẫn gật đầu với cô, rời đi.

Sau buổi trưa Trác Duyệt vẫn yên tĩnh như thường ngày, từ sau lần đó, cà phê của Trình Trình đổi thành ca cao, thân thể của cô ngày càng gầy, từ khi Nguyệt Độc Nhất lần đầu tiên nhìn thấy cô chỉ có ít ngày liền cảm thấy gầy đi rất nhiều, có đôi khi Nguyệt Độc Nhất tự ý đem chút điểm tâm đưa cho cô, cô cũng không cự tuyệt.

Trình Trình thích tới nơi này, nơi này là lần đầu tiên cô gặp Nguyệt Độc Nhất, nghĩ lại cũng đã qua một năm rồi, không có anh ấy một ngày cảm thấy sống dài như một năm, cha mẹ nhiều lần thúc giục cô trở về nhà, nhưng mà cô không dám, đôi mắt cô bởi vì lúc còn ở cử khóc quá nhiều cho nên không nhìn thấy, tuy Thủy Bách Thiên nói khả năng bình phục thị lực rất lớn, nhưng mà cô không muốn, nếu không nhìn thấy anh, thấy rõ thế giới này còn có ý nghĩa gì nữa chứ. Đến bây giờ con gái cũng không có tin tức, bọn họ