Disneyland 1972 Love the old s
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327555

Bình chọn: 10.00/10/755 lượt.

Lucy chỉ nghe thấy hai tiếng trầm đục và tiếng rên của hai người, cô rất muốn cầm tay Trình Vũ bỏ xuống, nhưng nhiệt độ trên mặt làm cô không nỡ.

“Tôi nói cho các cậu tự thú rồi, cũng có thể nếm chút khổ sở, tôi đã báo cảnh sát, vết thương của các cậu trước khi cảnh sát tới sẽ không chết được”. Trình Vũ ôm Lucy ra ngoài.

Tư Tái Thuần cười Trình Vũ ngu ngốc, lúc cảnh sát đến đây bọn họ có thể nói chuyện khác đi, chỉ là không biết người ngu ngốc cuối cùng là ai, ngay tại lúc bọn họ muốn đổi trắng thay đen, trong lòng hy vọng rằng cha bọn họ có thể thông qua quan hệ nộp tiền bảo lãnh cho mình, lại chỉ có thể nhìn được ánh mắt thương hại của cảnh sát làm nhiệm vụ ghi chép nhìn bọn họ. “Biết mình đang đắc tội với ai không? Gọi điện báo cảnh sát chính là Nặc Đại thiếu gia Trình Vũ, cha cậu ta không chỉ là ông chủ của Nặc, còn là bộ trưởng bộ phận an toàn tiền nhiệm, hiện giờ ông ấy đã về hưu không làm nữa, tự nhiên sẽ rơi trên đầu con ông ấy, đừng nói người bán thuốc phiện hôm nay không phải cậu ta, cho dù là cậu ta, hai người các cậu có thể như thế nào, hơn nữa, cậu cảm thấy được nhà bọn họ sẽ nhìn đến món lợi nhỏ từ thuốc phiện này sao? Hôm nay cũng là Nặc đại thiếu gia nhân từ nương tay, để cho chúng tôi bắt cậu, nếu cả hai cậu bị Nặc bắt được, chết cũng chỉ là xử phạt nhẹ nhất, đừng nghĩ cha các cậu có thể cứu các cậu ra ngoài, chuyện của các cậu không liên lụy đến cha các cậu thì phải thắp hương bái Phật rồi. Cậu nhóc, tốt nhất cậu nên cầu nguyện toà án phán các cậu ở tù cả đời, nếu không đi ra ngoài, có khi là bị bang phái muốn vuốt đuôi ngựa của Nặc sẽ vội vã giúp bọn họ giải quyết các cậu, người đã đắc tội với Nặc đại thiếu gia”.

“Này, anh nói nhiều với hai kẻ ngu ngốc đó làm gì!” Một cảnh sát khác không kiên nhẫn nói.

Cửa sắt lại bị đóng lại, cơ thể Tư Tái Thuần và Kỳ Lại như rớt vào hầm băng, tim và mạch máu nhanh chóng đóng băng.

—-

Dưới ánh trăng, một nam một nữ đi dưới hàng cây ngô đồng, những ngôi sao lấp lánh sẽ làm sáng tỏ toàn bộ bầu trời đen tối, màu đen kia giống như có chút thay đổi, ánh trăng xuyên qua khe hở của lá cây chiếu xuống mặt đất, lá cỏ gấu lay động, màu bạc lấm tấm hiện ra trên mặt đất.

(Lạy hồn, mình thề là mình ghét nhất mấy cái đoạn tả tả này nhá.)

“Này”.

Trình Vũ quay đầu lại, bất ngờ bị một nụ hôn mềm mại ấm áp lưu lại trên mặt, một giây kia anh dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn cô bé dưới ánh trăng, cô rất đẹp, gió đêm thổi mái tóc dài của cô, có một sợi chạm vào mặt anh, trên mặt tỏa ra mùi hương thoang thoảng, dịu dàng, dường như khẽ lướt qua tim anh. Cô thản nhiên đứng trước mặt anh như vậy, nở nụ cười ngọt ngào. “Đây là nụ hôn may mắn nha…”

Cô nghịch ngợm, trong nháy mắt Trình Vũ nhớ tới trong trí nhớ của anh hình như cũng có một bé gái như thế, đã từng hôn lên mặt anh, nói cho anh nụ hôn khi đó cũng là nụ hôn may mắn, Trình Vũ thản nhiên cười, gió thổi qua áo đầm của cô bé đó cùng với tóc mái của cậu bé đó, trêu chọc trái tim của hai đứa trẻ.

Trình Vũ xoay người từ từ bước đi, Lucy vẫn theo sau anh. “Cậu sẽ gia nhập hội học sinh đúng không?”

“Chúng ta đã nói rồi, không cho phép nuốt lời”.

“Này! Nuốt lời là con chó nhỏ”.

“Này! Cậu cười cái gì”.

C.71: NGUYỆT NẶC CAO TAY

Lam Tĩnh bước từ trên xe Lý Tư xuống, lúc đi vào cửa, bất ngờ phát hiện cha mình đang ngồi ở phòng khách, bình thường thì lúc này sẽ không thấy được ba cô ta ở nhà. “Ba”.

Lam Hoằng thấy con gái bước vào, gương mặt vốn cương nghị bởi vì chứng kiến một màn kia nên lập tức không vui. “Người vừa đưa con về là ai?”

Lam Tĩnh cho rằng ba mình muốn hỏi chuyện gì nên ngồi xuống đối diện ông ta, cử chỉ động tác đều vô cùng đoan trang, đối mặt với người ba mà cô ta vừa ngưỡng mộ vừa kính sợ. “Cậu ta là bạn học của con, Tổng giám đốc của công ty xây dựng Tử Kim là anh trai của cậu ta”.

“Con kết giao với cậu ta sao?” Lam Hoằng nhăn mày lại, xây dựng Tử Kim ông ta biết, mặc dù xí nghiệp kia không nhỏ, chỉ là không có một chút giúp đỡ nào đối với con đường chính trị của ông ta, cho nên ông ta không đưa ra đề xuất muốn con gái mình qua lại với cậu ta.

“Không có”. Lam Tĩnh lắc đầu, hôm nay là Lý Tư khăng khăng muốn đưa mình về, cô ta đã từ chối rất nhiều lần, Lý Tư vô cùng tốt với cô ta cho nên cô ta không tiện từ chối nữa.

Nghe được lời phủ nhận của con gái, sắc mặt của Lam Hoằng mới tốt hơn một chút. “Nghe nói trường học của con có một người tên là Trình Vũ”.

Lam Tĩnh nhíu mày. “Vâng ạ”.

“Tin tức thằng bé kia là Tổng giám đốc Nguyệt Thị không lâu sau sẽ được công bố, cha cậu ta là Thiếu chủ tiền nhiệm của Nặc, mặt khác lại là bộ trưởng bộ phận an toàn tiền nhiệm, bây giờ đã về hưu, vị trí đó tự nhiên sẽ rơi vào tay cậu ta, có cơ hội thì tiếp xúc với cậu ta nhiều một chút”.

Mặc dù cha nói cực kỳ bình thường, nhưng Lam Tĩnh đương nhiên biết cái mà cha gọi là tiếp xúc nhiều một chút là có ý gì, nhưng tại sao đột nhiên Trình Vũ lại có thân thế hiển hách như thế, không phải nói cậu ta là con riêng sao. “Cha, có gì sai sót ở đây không?”

“Con cảm thấy cha sẽ nói lung tung những chuyện như thế này sao?” Lam