Polaroid
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327603

Bình chọn: 8.5.00/10/760 lượt.

Nguyệt Độc Nhất vẫn hỏi lại vài lần bà có hối hận không, bà vẫn ngây ngốc lắc đầu.

Đây là âm mưu có kế hoạch, hiển nhiên là bà hoàn toàn không nhớ rõ những việc này. “Nguyệt! Độc! Nhất”

“Anh! Bỗng dưng em nhớ ra ba nhỏ tìm em có việc, em đi trước nha”.

Nhìn em gái chạy trốn nhanh như chớp, Trình Vũ lắc đầu, gây họa xong lập tức chạy đi, anh bình tĩnh nhận Nguyệt Sơ trong tay Trình Trình. “Tiểu Nguyệt Sơ, anh trai mang em đi ăn cơm, chăc là mẹ không rảnh để quan tâm đến chúng ta nha…”

“Khanh khách…Khanh khách…”

Quả nhiên, lúc Nguyệt Sơ nhìn thấy sữa trong bình sữa, mẹ anh tức giận chạy vào phòng thí nghiệm, nói trong vòng một tuần đừng quấy rầy bà, ba anh mang vẻ mặt không lành đi tới. “Nguyệt Nặc đâu?”

“Nó nói là chú Bắc Đường tìm nó có việc”.

Nguyệt Độc Nhất méo miệng ra lệnh. “Ăn cơm đi”.

Trình Vũ cười trộm trong lòng, đừng nhìn cha anh bình thường như vậy, thật ra bây giờ càng ngày càng bị mẹ anh ăn gắt gao, Nguyệt Độc Nhất ôm Nguyệt Sơ để cho con trai có thể tập trung ăn cơm. “Chú Lôi của con muốn xuống tuyến thứ hai..”

Trình Vũ ngẩng đầu. “Tại sao lại vậy”.

“Cậu ta kết hôn rồi. Muốn dùng tinh thần và thể lực trên người vợ con, cho nên…Cậu ta định tháng sau sẽ chính thức mở cuộc họp triệu tập phóng viên, giới thiệu con cho truyền thông”. Thật ra Nguyệt Độc Nhất cũng có ý nghĩ kia, Lôi Tà Thiên nói như thế nào cũng là người ngoài, Louis là do một tay ông sáng tạo nên không muốn giao cho người khác, may mà Lôi Tà Thiên không có tâm tư khác, nhưng không phải mỗi người đều trung thành như Lôi Tà Thiên.

“Quyết định rồi thì cứ vậy đi”. Thật ra đều giống nhau nhưng anh lại không thích quá lộ liễu.

Ngày thứ ba sau lần thảo luận của hội học sinh đó, Trình Vũ vẫn giống như ngày thường thu dọn sách vở xong sẽ đến gara lấy xe, chỗ để xe đạp tương đối xa, vì cơ bản không có sinh viên nào đi xe đạp, Trình Vũ đứng trước gara lấy chìa khóa gara, không ai nhìn thấy vẻ mặt lười nhác của anh bỗng nhiên biến thành cười châm chọc, cúi đầu tránh được một cú trí mạng của người phía sau.

“Đáng chết!” Người phía sau thấy không thuận lợi, lập tức lấy súng ra, đáng tiếc không có cơ hội, Trình Vũ phi chiếc đao trong tay cắt qua cổ tay đang lấy súng của người nọ, đối phương rên lên một tiếng, biết tay kia xem như phế rồi.

(Chỗ miêu tả động tác của Trình Vũ tác giả còn viết oách hơn cơ, nhưng mà thật sự mình không biết dùng từ gì để miêu tả nó, thật xin lỗi mọi người T^T Vốn ngôn ngữ với văn miêu tả của ta có vấn đề T^T)

Trình Vũ cười cười: “Người nào phái anh tới đây?”

Người nọ không trả lời.

“Không nói lời nào sao?” Không biết Trình Vũ lại lấy ra một mảnh đao giống như vừa nãy. “Không sao, tôi có rất nhiều thời gian, tôi rất thích đao này, biết tại sao không? Bởi vì nó có thể tách thịt và da của anh thành từng phần riêng biệt, tôi đã sớm muốn thử cắt da của anh thành hai trăm mảnh, rồi sau đó làm hình ghép, anh thử nói xem có đẹp không”.

Sắc mặt người nọ lập tức tái nhợt. “Tôi nói…Là Kỳ Lại và Tư Tái Thuần sai chúng tôi đối phó với cậu”.

“Vì sao?”

“Bọn họ nói mặc kệ dùng phương pháp gì chỉ cần khiến cậu không vào được Hội học sinh là được”.

Trình Vũ đứng lên, suy nghĩ một lúc, đao trên tay vẫn bay ra ngoài, lập tức người nọ không còn hơi thở, sau lưng đột nhiên xuất hiện hai người, Trình Vũ thản nhiên phân phó. “Xử lý đi”.

“Vâng”.

Trình Vũ không biết vì sao Kỳ Lại và Tư Tái Thuần muốn mua người giết anh, nếu nói mình thật sự có xung đột lợi ích gì với bọn họ thì cũng chỉ có chuyện gia nhập vào hội học sinh, nhưng cũng không đến mức muốn giết người diệt khẩu chứ, trừ phi hai người bọn họ có lý do gì đó nhất định không cho anh gia nhập hội học sinh, một khi đã như vậy thì đi điều tra thêm nguyên nhân cũng được.

Cho nên đã ba ngày liên tục Lucy không để cho anh ngủ trên lớp, la hét ầm ỹ để anh phải vào hội học sinh, cuối cùng vào lúc anh gật đầu đồng ý, trong một lúc Lucy lại không tiếp thu được, có điều là rất nhanh cô vui vẻ trở lại ôm chầm lấy Trình Vũ: “Mình biết cậu sẽ đồng ý mà, mình rất vui”.

Dễ dàng nhận thấy bỗng nhiên bị ôm là điều cực kỳ ngoài ý muốn, nhưng cảm giác được Lucy đang rất vui, Trình Vũ lại không đành lòng đẩy cô bé trước mặt ra, bởi vì anh không chán ghét.

Đa số mọi người đều hoan nghênh việc Trình Vũ gật đầu đồng ý gia nhập hội học sinh, ngoại trừ Kỳ Lại và Tư Tái Thuần.

Lại một lần tan học về nhà, Trình Vũ ra khỏi cổng trường nhưng không về nhà ngay, mà dừng lại ở bên ngoài rất lâu, mãi cho đến khi trời đã tối hẳn, anh mới lại vào cổng trưởng, anh ngẩng đầu nhìn nhà kho được bảo vệ nghiêm ngặt kia, mỉm cười.

“Cậu muốn đi vào đó sao?”

Trình Vũ quay đầu nhìn Lucy, nhíu mày. “Tại sao cậu lại ở đây?”

“Vì sao cậu lại ở trong này?” Lucy nghiêng đầu cười, “Mình thấy mặt cậu giống như sẽ về nhà muộn, nên lén lút đi theo cậu, nhà kho của trường có gì không ổn sao?”

Anh có vẻ mặt khác sao? Trình Vũ cảm thấy kỳ quá, không phải mình không có gì khác bình thường sao. “Về đi”.

“Mình không về, cậu đi đâu mình đi đó”. Lucy không sợ dáng vẻ hung dữ của Trình Vũ. Thái độ vô cùng kiên quyết tr