Polly po-cket
Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Bà xã xinh đẹp và con trai thiên tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326900

Bình chọn: 9.00/10/690 lượt.

t, nhìn tư thế cha cô hôn mẹ cô kìa, như vậy mới có khí phách.

Haiz… tại sao mọi người đều như thế này chứ, cô vẫn là vị thành niên, tuyệt đối không xem cái trò dạy hư trẻ con gì đó. Nguyệt Nặc cạch một cái, khép máy tính lại, cảm thấy vô cùng nhàm chán, biết thế sáng nay cô không vội quất người tên Bá Văn kia, kéo về từ từ chơi đùa, dù sao cũng dễ chịu hơn việc bây giờ ngồi một mình chơi với mấy ngón tay.

Cô nhàm chán đi dạo lung tung trong vườn hoa, không nghĩ tới vườn hoa ở nhà Dawson không phải lớn bình thường. Cô cúi đầu kiểm tra một bụi cây nhỏ, thật ra cũng chán việc đi qua đi lại một cách mù quáng, lại phát hiện bên trong hình như có một cái hang, nhìn xung quanh không có ai, hoặc là không làm hoặc là phải làm đến cùng, cho nên cô chui vào. Quả nhiên bên trong tạo thành một thế giới nhỏ, không gian tuy không lớn, nhưng có hoa có nước, bên kia còn có ghế nằm, trên đó có một người đàn ông, không, chính xác mà nói là một chàng trai, Nguyệt Nặc đoán có lẽ cũng không lớn hơn cô mấy tuổi.

Toàn bộ cơ thể người đó đắm chìm giữa ánh nắng chiều, bị ánh nắng mặt trời vây quanh thành vầng sáng đỏ như máu. Mái tóc mềm mại tản ra, ngẫu nhiên bị gió thổi bay vài sợi, đây hoàn toàn là một cảnh đẹp. Anh ta ngủ thiếp đi, trên người mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, phía dưới mặc một chiếc quần bình thường màu vàng nhạt, quần áo rộng thùng thình bao trùm cơ thể mảnh khảnh của anh ta. Áo bị xốc lên một chút, lộ ra nước da hơi tái nhợt, Nguyệt Nặc không biết như thế nào là siêu phàm thoát tục, nhưng cô cảm thấy người trước mặt này khiến cô cảm thấy có một loại phong thái vô cùng lẻ loi.

Cho nên khi anh ta chậm rãi mở mắt, tầm nhìn quét tới đây, hô hấp của Nguyệt Nặc bỗng nhiên căng thẳng. Ánh mắt dịu dàng kia nóng bỏng giống như sắt nung in lại trong linh hồn cô.

Nguyệt Nặc không biết tại sao cô lại đau lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của anh ta trái tim lại co rút đau đớn, dường như chàng trai xinh đẹp này không nên trong trạng thái thiếu sức sống như vậy.

Giọng nói của anh ta thanh nhã như hoa cúc, giống như âm thanh dễ nghe mà Nguyệt Nặc tưởng tượng ra. “Xin chào”.

Trong một giây kia, Nguyệt Nặc giống như cô gái nhỏ gặp được mối tình đầu, ngay cả tay cũng không biết đặt ở đâu cho thích hợp, sau khi mất tự nhiên đành phải xấu hổ cười cười. “Xin chào, tôi tên là Nguyệt Nặc, tôi không biết anh ngủ ở trong này, cho nên… cho nên…” Nếu để cho Trình Trình biết con gái mình còn có dáng dấp của cô gái nhỏ, không biết chừng ánh mắt cũng đã nhảy ra khỏi cửa sổ rồi.

“Không sao, tôi cũng vừa mới nhắm mắt thôi, tên tôi là Hoa Khê Trạch”.

“Anh chính là Hoa Khê Trạch sao?” Nguyệt Nặc kinh ngạc, dường như cảm thấy có gì không ổn lắm, không ai cảm thấy vui vẻ khi có người khác điều tra mình.

“Cô biết tôi sao?” Hoa Khê Trạch hơi nhíu mày, Nguyệt Nặc cảm thấy hình như mình đã làm chuyện gì đó khiến anh ta không vui. “Không có, tôi nghe chị dâu nói. Đúng, chị dâu tôi, chính là chị gái anh”.

“Vậy sao”. Hoa Khê Trạch mỉm cười, Nguyệt Nặc luôn cảm thấy sắc mặt anh ta trắng xanh, nụ cười kia giống như thủy tinh dễ vỡ vậy. “Muốn uống thử trà hoa lài không?”

“Được thôi”. Nguyệt Nặc vui sướng gật đầu, giống như chỉ cần nghe anh ta nói cũng có thể rất vui mừng.

Hoa Khê Trạch rót cho Nguyệt Nặc một chén trà rồi đưa cho cô, Nguyệt Nặc uống một ngụm, không nhịn được gật đầu. “Uống rất ngon”.

“Cô thích là tốt rồi”.

“Anh… sắc mặt của anh hình như không được tốt lắm, có phải bị bệnh không, có cần gặp bác sĩ không?” Nguyệt Nặc không nhịn được mà hỏi nguyên nhân.

Hoa Khê Trạch nở nụ cười, lắc đầu. “Không cần đâu, đây là tật xấu từ lúc sinh ra đã có rồi, nhìn không được tốt”.

Buổi chiều hôm đó, Nguyệt Nặc cứ uống trà đến quên thời gian như vậy.

Cũng không biết có phải cảnh cáo của Nguyệt Nặc có hiệu quả hay không, tóm lại ngày hôm sau Bá Văn thật sự mang hết đồ đạc chuyển đi. Hắc Nhai bắt đầu tiến hành chỉnh đốn và cải cách Dawson. Trong lúc Nguyệt Nặc cả ngày đi theo Hoa Trạch Khê, Nguyệt tiểu thiếu gia đi lạc rồi.

Thật ra đây cũng không phải là lần đầu tiên Nguyệt Sơ đi lạc, từ khi bé biết bò, cuối cùng bé sẽ giả vờ ngủ để lừa bảo mẫu, theo một cái lỗ chó chạy ra ngoài. Cũng không biết bé làm cách nào để đột phá tầng tầng bảo vệ của biệt thự nhà họ Nguyệt. Có điều là mỗi lần đều có người đưa bé an toàn trở về. Số lần đi lạc cũng nhiều hơn, Trình Trình dứt khoát cài lên cổ bé phương thức liên lạc với mọi người, xem ai tương đối rảnh thì đón bé về. Nhưng nhiều người cùng nhận được điện thoại quấy là lần đầu tiên.

Trình Trình là người đầu tiên nhận được điện thoại, vào thời gian đó bà đang làm thí nghiệm, nghe được tiếng chuông điện thoại lập tức coi như không có. Số lần chuông reo nhiều hơn thì dứt khoát tắt máy.

Nguyệt Độc Nhất là người thứ hai nhận được điện thoại, nhìn thấy số điện thoại lạ trực tiếp cho vào danh sách đen.

Sau đó là Huyền Dịch, sau khi anh nghe đến lời thoại bắt cóc tống tiền, chưa nói câu nào lập tức cúp máy.

Bạch Thủy vừa mới kéo quần áo của Chu Nhan ra, nghe được một đống lời vô nghĩa, nhìn qua số điện