gì đây. Cô đang tính đi theo nghe lén, thì điện thoại liền đổ chuông. Cô nhìn vào thì thấy là số nhà gọi tới, nhớ lại chuyện ngày hôm qua mình không về nhà, nguy rồi.
Trình Vũ vừa vào đến thư phòng liền chiếm đóng luôn cái ghế ở đối diện của Nguyệt Độc Nhất, Nguyệt Độc Nhất cũng không kiểu cách nữa, liền trực tiếp mở miệng: “Ba cần sự trợ giúp của con”.
Trình Vũ rất thông minh, cậu suy nghĩ một chút liền nghĩ ra vấn đề, nghe nói hình như ba cậu cùng với mẹ vừa đến nhà ông ngoại: “Ba không giải quyết được ông ngoại đúng không?” Ông ngoại cậu nổi tiếng là người bảo thủ. Hơn nữa chuyện năm đó mẹ cậu nói dối, cậu cũng giúp đỡ nói vào không ít, cái này không thể trách cậu được, là trẻ con, chỉ cần ngoan ngoãn một chút là sẽ được tha thứ.
“Phải”. Anh nói.
“Ba muốn con giúp ba khuyên ông ngoại và bà ngoại đúng không?” Cậu hỏi.
“Phải”. Anh gật đầu.
“Vậy con được lợi gì?” Đàm phán giữa đàn ông và đàn ông không phải lúc nào cũng có điều kiện sao?
“Con có thể không cần đi nhà trẻ nữa”. Anh nhàn nhạt mở miệng.
“Con đồng ý!” Trình Vũ liền vui vẻ đồng ý. “Nhưng hôm nay lúc tan học ba phải tới mẫu giáo đón con, phải cùng với ba mẹ của những bạn nhỏ khác đứng chờ ở ngoài cửa, không được ngồi trong xe”.
“Có thể”. Anh trả lời.
“Con muốn ăn MacDonald”. Cậu tiếp tục mong muốn của mình.
“Được”. Anh gật đầu.
“Con còn muốn đi công viên Hải Dương”. Cậu được nước lấn tới.
“Được”. Anh đáp ứng mọi nhu cầu của cậu.
“Không thành vấn đề”. Trình Vũ liền nhảy xuống từ cái ghế có hơi cao với cậu, không quấy rầy ba cậu làm việc nữa, trước khi đi cậu liền nghĩ đến một vấn đề mấu chốt: “Ba à, ba không hề nghĩ đến việc để con theo họ của ba sao?”
“Con rất để ý đến việc mang họ của ai sao?” Nguyệt Độc Nhất liền để văn kiện xuống, anh chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
“Không phải”. Cậu chỉ muốn hỏi vậy thôi, những gia tộc lớn đều như vậy mà, ngay cả nhà trai tìm được con tư sinh cũng đều cầu xin đem đổi họ của đứa trẻ, chẳng phải phim truyền hình đều gạt người sao, “Con sợ ba để ý”.
“Ba không có cái khái niệm đó”. Anh và tổ tông của anh khác thời đại, không cần phải nối dõi tông đường.
“Vâng”. Sửa lại họ là chuyện rất phiền phức, hơn nữa mặc dù Trình Trình đặt tên không có sáng tạo, Trình Vũ, là thành ngữ. Nhưng nếu cậu đổi tên lại là Nguyệt Vũ? Thôi, cứ để là thành ngữ đi.
Trình Vũ liền hưng phấn rời đi, thật ra thì cậu cũng không ghét nhà trẻ, nhưng hôm nay ở nhà trẻ cậu rất kích động, bởi vì ba cậu đã hứa sẽ tới đón cậu. Cho nên lúc người khác bóp mặt của cậu, cậu vẫn cười hì hì, Tiểu Tuyết người thích cậu tìm cậu để chơi cậu cũng cười hì hì mà không hề cự tuyệt.
Thật ra hôm nay Nguyệt Độc Nhất rất bận rộn, bởi vì gần đây anh rất ít xuất hiện, cho nên mỗi lần ra cửa đều tạo nên tiếng vang rất lớn, thật ra thì anh luôn luôn khiêm tốn, nhưng hôm nay anh đã nhận lời sẽ đón con trai tan học, anh còn cố ý bảo Thủy Bách Thiên chuẩn bị sẵn hai mươi mấy chiếc xe, sáng sớm đã dẫn theo Trình Trình chờ ở cửa của nhà trẻ, nhưng hôm nay thời tiết không được tốt lắm, có chút mưa nhỏ, vừa đến giờ tan học là nhà trẻ sẽ rất đông đúc, cộng thêm cái ô trên đầu rất tốn diện tích, nhưng Nguyệt Độc Nhất không nhanh không chậm che ô, ôm Trình Trình và chờ con trai tan học về.
Ở đây có rất nhiều nhà biết Trình Trình, lại là lần đầu tiên nhìn thấy anh, mặc dù là phụ nữ đã kết hôn, nhưng hễ nhìn thấy trai đẹp là thì luôn như vậy, liền rối rít nhìn qua hướng Trình Trình, còn mang theo ánh mắt hâm mộ.
Bạn của Trình Vũ là một cậu bé con bình thường cũng có bảo mẫu đưa đón, người bảo mẫu cũng đã bốn mươi mấy tuổi, cũng có lúc sẽ cùng Trình Trình trò chuyện, nhìn cũng không lớn hơn mẹ của Nguyệt Độc Nhất bao nhiêu nhìn cô cười hì hì: “Trình tiểu thư, mấy ngày rồi không thấy cô tới đón con trai, vị này là bạn trai của cô sao?”
Trình Trình không biết trả lời làm sao, cười cười.
“Nhìn thật là đẹp trai, tôi chưa từng gặp qua ba của Trình Vũ, ai cũng nói Trình Trình là con riêng, tôi muốn nói là nếu chồng của tôi đẹp trai như thế thì cũng muốn cất giấu ở trong nhà không để cho ông ấy ra ngoài”. Bảo mẫu tiếp lời.
“Ha ha”. Trình Trình lúng túng liền cười cười, Nguyệt Độc Nhất không nói tiếng nào, ánh mắt anh chẳng hề xao động, chỉ nhìn chằm chằm vào cửa lớn.
Tiếng chuông tan học vừa vang lên, rất nhiều trẻ em đã được cô giáo dẫn ra, Trình Vũ đã nhìn thấy được ba cậu rồi, liền nhìn sang Tiểu Cường nói: “Cậu xem ba tôi đến đón tôi rồi kìa, sau đó sẽ dẫn tôi đi ăn MacDonald”.
Tiểu Cường nhìn sang hướng mà Trình Vũ chỉ, trong màn mưa phùn mờ mịt, chỉ cần nhìn một cái là thấy được người đàn ông đó trong đám người, chắc chắn chú ấy là một ông vua, tuy rằng một đứa trẻ không có bao nhiêu ý nghĩ, nhưng bằng trực giác cậu cũng có thể cảm nhận được đây là một người mạnh mẽ, mà ba của nó thì đang đứng cạnh người đàn ông kia, trên cổ là sợi dây chuyền vàng to đùng, ngón tay mập mạp đang cầm điện thoại cũng đeo hai chiếc nhẫn vàng to, còn lớn tiếng nói chuyện điện thoại. Người đàn ông kia đẹp trai cứ như từ trong tạp chí bước ra vậy, rõ ràng là không cùng đẳng cấp. Cậ
Cùng chuyên mục
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập