n chán, cho nên đã phái vài người đi theo bảo vệ cô, cho phép cô đi ra cửa.
Hôm nay Trình Trình vừa mới từ trong nhà sách bước ra xe, cô liền ngồi vào trong xe, thì thấy tài xế biến thành một người khác nên có chút nghi ngờ: “Tiểu Triệu đâu rồi”.
“Trình Trình tiểu thư, Tiểu Triệu còn có chuyện nên nhờ tôi tới làm thay, đưa tiểu thư trở về”. Người tài xế lạ mặt nói.
Không nhìn rõ mặt của người lái xe do bị vành nón che thấp lại, Trình Trình liền nhìn chòng chọc một hồi, trong lòng cô hết sức nghi ngờ: “Anh tên là gì? Anh thuộc Đường nào?”
Người đàn ông ở đối diện im lặng rẩt lâu, nhưng lại lái xe đi, đi theo Nguyệt Độc Nhất đã lâu, Trình Trình cũng đã học được vài thứ, vừa thấy người đàn ông kia muốn lái xe, cô liền mở cửa xe ra, nhưng không ngờ đã bị khóa lại rồi.
Người đàn ông vẫn đang điên cuồng lái xe, Trình Trình cũng không để ý nhiều, liền nghiêng người về phía trước công kích người đàn ông, ai nói phụ nữ là phái yếu chứ, thấy bộ dáng Trình Trình đang la hét om sòm, anh ta vừa phải lái xe, vừa phải phòng ngự, trong lúc nhất thời cho nên Trình Trình cũng không thể bắt được cái gì.
“Bốp!” Một cái tát đã đánh lui Trình Trình về phía sau, đầu cô rất đau, nhưng cô không thể ngất lúc này được, cô liền cắn vào lưỡi mình, mùi máu tươi làm cô thấy khó chịu nhưng cũng giúp tỉnh táo không ít, vừa thấy xe đang được lái vào vùng ngoại ô vắng vẻ, lại còn là đường núi, cô liền nhất thời linh động, người đàn ông nhất thời không kịp chú ý, cô đã dùng hết sức bẻ tay lái lại.
“Cô làm gì thế!” Người đàn ông thấy xe đang lao tới vách núi, nghĩ rằng cô ta không muốn sống nữa, liền liều mạng đạp thắng xe, tiếng thắng xe chói tai vang lên cùng với một đường kéo lê thật dài.
Đầu của chiếc xe chồm ra hẳn ngoài vực, chiếc xe cứ như vậy mà vắt vẻo trên sườn núi, liền lắc lư muốn rơi xuống, Trình Trình không còn chú ý kịp đến nguy hiểm nữa, liền đẩy cửa xe lao ra ngoài.
Người đàn ông thấy cô muốn chạy, liền lập tức xuống xe đuổi theo, Trình Trình vừa chạy vừa nhìn về phía sau, dù sao thì sức của đàn ông và phụ nữ khác nhau, khoảng cách giữa hai người từ từ gần lại, Trình Trình liền nghe được tiếng tim mình đập như sấm, miệng cô thì thở hổn hển, thấy trước mặt không còn đường để chạy, Trình Trình liền dừng lại, cô xoay người thì thấy đối phương cũng dừng lại, đã đến bước đường này, hắn cũng không nóng vội nữa, từng bước một đến gần cô cứ như trò chơi mèo vờn chuột.
Trình trình đã đến bước đường này, vẫn còn có thể bình tĩnh như thế, ngay cả cô cũng không thể tưởng tượng nổi, cô biết được gần đây Nặc đang truy bắt nội gián: “Anh là ai?”
“Trình Trình tiểu thư, cô không cần phí sức đoán tôi là ai nữa đâu, chỉ cần biết là cô đã đắc tội một người”. Người đàn ông lên tiếng.
Nghe giọng của đối phương nói như vậy, hình như là cô đã đắc tội với ai đó: “Nếu anh bắt tôi, chắc chắn Nặc sẽ không bỏ qua cho anh”.
Người đàn ông liền cau mày, trong tài liệu cũng không nói qua cô cùng với Nặc có quan hệ gì, Trình Trình nhìn dáng vẻ của hắn hình như cũng không phải là muốn giết cô, mà là muốn bắt cô trở về, nhưng xin lỗi, ngồi chờ chết không phải là chuyện gì tốt, mặc dù khả năng cô kích bằng miệng của cô không tốt lắm, nhưng cứ như vậy mà bị bắt, cái rắm! Thừa dịp người đàn ông đang bần thần, cô liền muốn chạy đi, nhưng người đàn ông liền phản xạ có điều kiện nên đuổi theo cô, Trình Trình liền lui lại phía sau một bước, nhưng lại không chú ý đến đường ở dưới chân, liền bị trượt chân rồi rơi xuống dưới.
“A!!!” Tiếng thét chói tai của cô vang lên.
Trong tay của hắn ta chỉ chụp được chiếc vòng tay của Trình Trình, thấy cô bị rơi xuống vách núi thì sắc mặt của hắn rất khó coi, nếu chẳng may cô cùng với Nặc có quan hệ gì, thì tội của hắn sẽ không nhỏ, Tina thật đáng chết, vậy mà lại không nói cho hắn biết trước, người đàn ông liền trầm mặc một lát rồi quay lại xe, nhấn ga rời đi.
Cả đường núi lại khôi phục lại sự yên tĩnh như cũ, chỉ còn lại vết thắng xe như để chứng minh chuyện vừa xảy ra, dưới ánh mặt trời gay gắt, có một chiếc hoa tai kim cương đang chiếu lấp lánh. Trong nháy mắt nó liền phát ra ánh sáng màu xanh dương, nhưng rất nhanh lại khôi phục lại ánh sáng như cũ.
Một giờ đồng hồ sau, Nguyệt Độc Nhất liền vội vã chạy tới, anh chỉ tìm được chiếc hoa tai kia, nhiều lần Trình Trình gặp nạn anh cũng có thể tìm được cô là vì anh đã tặng cho cô đôi hoa tai có hệ thống định vị bên trong.
“Thiếu chủ, tôi đã xem xét rồi, ở đây có vết thắng xe, bước chân ở đây cũng rất lộn xộn”. Thanh Á thấy sắc mặt của Nguyệt Độc Nhất rất khó coi nên anh cũng không thấy dễ chịu, vẻ mặt này giống hệt như trong quá khứ nhưng lại đau khổ hơn nhiều.
“Phái người đi tìm, phải tìm cho ra mới thôi!” Nguyệt Độc Nhất chỉ bỏ lại câu nói lạnh lùng rồi cất bước rời đi. Thanh Á đang nhìn chằm chằm vào vách núi, sắc mặt cũng hết khó coi.
C.37: VIÊM HẠNG
Cả người đều đau nhức hết sức khó chịu, một tiếng ngâm khổ sở liền tràn ra từ trong miệng của cô gái, Sally đang hút thuốc liền nói với người đang rên rỉ trên giường: “Không có chết thì tỉnh lại nhanh một chút
