y? Sao ko đi chứ??? tôi quên cả đau cố rướn người chồm tới.
- Làm sao đi khi tôi ko thấy you? Làm sao tôi đi khi người ta bảo rằng, you bị tai nạn?
- Ôi ko.. you …
Hắn bảo rằng vì muốn gọi nhắc tôi đừng quên tĩên hắn mà hắn đã được 1 người đi đường trả lời rằng “Chủ máy đang trên xe xích lô tới bệnh viện” Và thế là hắn đã bay… ko phải sang London mà là đến bệnh viện nơi tôi vừa vào phòng cấp cứu!Tôi…chỉ vì tôi… Bây giờ hắn phải làm sao?
- Bỏ học bổng à?
- Tôi cũng ko biết!
- You ko cần phải thế, tôi có chết đâu…
- Im đi!… Dù sao, tôi nghĩ ko thể bỏ you ở đây để thằng Hoàng tử ấy chôm mất! ^-^
Hắn lại cười. Sao hắn có thể cười? Trong khi tôi cảm thấy mình là nguyên nhân gây ra chuyện này… tất cả là vì tôi…
- Xin lỗi…
- E hèm… nếu muốn thể hiện sự cảm động, hôn tôi nào!
Ackk. Hắn chu mỏ và nhắm mắt hướng về phía tôi. O___* Sao nhỉ, tôi cũng ko có tinh thần suy nghĩ nhiều, tôi chỉ cảm thấy, vì tôi mà hắn… Hắn…thực sự..yêu tôi. TT___TT
Tôi… khẽ hôn nhẹ lên má hắn. T___T Hắn mở mắt và cho thấy 1 bộ mặt … đỏ bừng và sung sướng. -___-
“Ehh… ăn gian…”
Cái vẻ bối rối của C.K làm tôi cũng mắc cỡ theo. Arghh.. đây là lần đầu tiên tôi hôn 1 người con trai, dù chỉ là cái hôn trên má. Nhưng ngượng chết được… sao tôi có thể làm điều đó tự nhiên đến thế cơ chứ?
Cửa phòng mở ra và dì tôi chạy vào với sắc mặt lo lắng, tái nhợt… dì nhìn thấy tôi đang ngồi, thì quay sang mắng C.K
- Sao con ko gọi dì khi Giang nó tỉnh hả???
- Ơ..con..
- Sao dì la Kiệt chứ!!??
- Huh???
Tôi đã to tiếng để trách lại dì, bản thân tôi cũng ko biết là câu phản kháng của tôi lại làm họ nhìn tôi ngạc nhiên tới thế.
- Coi kìa, bênh ghê chưa?
^_^ Hắn cười tít mắt và gãi đầu e thẹn, rồi nhìn tôi đầy… ngụ ý? Xong hắn đứng dậy hỏi tôi muốn ăn gì hắn sẽ đi mua… tôi bảo muốn ăn Phở bò viên..
- Con làm dì hết cả hồn vía… Sao đi đứng như thế hả? Hôn mê gần 2 ngày trời rồi!
- Con đâu biết tên chạy mô tô đó phóng nhanh quá…
- Kiệt nó bỏ chuyến bay, ở đây suốt với con… Nó căng thẳng ko thua dì khi thấy con cứ ngủ. Thiệt cái thằng, thương con hết mực!
Thế cơ đấy. C.K của tôi… Đã ở bên tôi, và căng thẳng vì tôi. Yeah… hắn thương tôi nhất. That’s truth. -__-
- Dạ.. Con ko biết sẽ sao nữa… Cậu Kịêt chắc là giận con?
- Dì ko chắc nữa… À, để dì kêu ba con, ổng vừa đi gặp bác sĩ…
- Ba à?? BA!! CON MUỐN GẶP BA!
Giờ tôi mới nhớ tới lý do vì sao mình… vào đây. Ba tôi, ông đã chở ai??? Một cô phụ nữ lòe lọet và hở hang.. như cave. >< Dì Út ngửa người vì bất ngờ trước tiếng thét của tôi.
- Sao vậy?
- Ba con, dì gọi ba nhanh đi. Con vì ổng mà nằm đây đó!
………………
Ba tôi sau khi nghe dì gọi, đã có mặt tại phòng bệnh của tôi với vẻ mặt thất thần, tôi nghĩ ông cũng đã thức đêm lo cho tôi. Nhưng khi nhìn thấy tôi có thể ngồi và đang trừng mắt nhìn ông thì ông tỏ ra ko quan tâm và lạnh nhạt
Chương 46
Ông kéo ghế ngồi cách xa chiếc giường của tôi, thở từng hơi nặng nhọc và uể oải. Một lúc im lặng, rồi ông cũng cất tiếng.
– Đi xe đạp mà còn phóng nhanh vượt ẩu nữa hả con?
– Ba… ba đã chở cô ả nào thế?????
– Gì ? Cô ả?
– Ba còn làm bộ… con đã thấy ba chở cô ta, 1 cô trông như gái điếm! Con đã đủôi theo ba…
– Chiều nay? Con đã gặp à?
– BA…TẠI SAO… tại sao lại thế? Ba..
Ba tôi thản nhiên trước lời kêu gào trách cứ của tôi, ông rót ly nước trên bàn bên cạnh rồi cho vào đó 1 viên Upsa C, uống từ từ, chậm rãi…
– Cô ta chỉ là 1 người bạn, nhờ ba cho quá giang. Con ko cần nghĩ lung tung… Mà nếu, con có ko tin, cũng ko sao. Ba chỉ nói sự thật thôi.
– Bạn gì mà ăn mặc kinh thế?
– Vì cô ta thực là người trong vũ trường.
– Ack, sao ba quen bạn như thế? ><
- Tình bạn, ko thể phân định về loại người và giai cấp, con gái. Cô ấy thuộc thành phần thế nào, cũng ko có vấn đề gì, nếu cô ấy là người bạn tốt...
Nói rồi, ba tôi tựa lưng vào ghế và nhắm mắt ngủ, ông thậm chí ko thấy tội lỗi gì <__< Sau 1 lúc, C.K mua phở đem vào, tôi ra hiệu cho hắn đi nhẹ… thì hắn nhón chân đi như 1 con mèo. Chúng tôi cố gắng nói thì thào…
- You về nghỉ đi…
- Đuổi tôi àh?
- Ko phải, you đã mệt rồi kìa...
- Ko…
- You phải nghỉ ngơi, mai vào trường xem thế nào...
- Xem gì nữa?
- Xem học bổng của you làm sao?
- Um...
- Nghe lời đi mà.
- Nói ‘I love you’ đi thì tôi về!
- God! Ko, thích ở thì ở!
Thế là, hắn kéo 1 tấm drap phủ lên sàn đất, nằm xuống đó. Ack, hắn định ngủ lại luôn àh? Ba tôi còn đang ở đây! Hơn nữa, trông hắn khá mệt mỏi… và tôi cũng ko muốn, gia đình hắn ghét tôi thêm..
- Này, nếu tôi nói thế thì you về thật à?
- Right
- I love you
- Ko nghe.
- >_< I love you!
- Hehhe ^-^
Cuối cùng, thì my bodyguard đã chịu ra về sau khi kiss lên má tôi lần thứ 2. Arghh...và bảo rằng sẽ trở lại vào buổi sáng.
……………
Sau những việc đã xảy ra, tôi nghĩ, là tôi đã fall for him… Nếu trước đây, có đánh chết tôi cũng ko nghĩ chứ đừng nói là ‘Yêu’ hắn TT__TT thì bây giờ, tôi cảm thấy câu ấy rất dễ dàng…
::Ngày hôm sau::
Bác sĩ bảo rằng tôi bị chấn thương vùng đầu, và gãy xương cổ tay phải.. còn lại là trầy xước ngoài da, phải ở lại bệnh viện thê