Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218283

Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.


Tuấn Hùng thở dài, tự dưng thấy thương hại cho cả Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt. Mới nhìn ai cũng cho rằng, họ là những kẻ may mắn khi được sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có đầy quyến lực, nhưng có biết đâu rằng để đạt được địa vị như ngày hôm nay, họ đã phải hy sinh đi nhiều thứ, có khi phải đổi bằng máu và nước mắt của mình.

………………………..

Tố Nga ngồi chờ Tú Linh suốt từ đầu tiết học cho đến tận lúc ra chơi, cũng không thấy Tú Linh quay lại, đã sốt ruột đi qua đi lại trên hành lang, thậm chí còn chạy cả ra cổng, cố tìm hình bóng nhỏ bé của Tú Linh giữa dòng người đi qua đi lại.

Làm bạn với nhau gần hai năm kể từ lúc bắt đầu học đại học sư phạm năm nhất, Tố Nga biết Tú Linh là một cô gái ngoan hiền, dễ thương, vui tính, sống chan hòa và thân ái với bạn bè, đi học đầy đủ, chăm chỉ chép bài, không mấy khi nghỉ học, và đặc biệt không bao giờ bỏ dở ngang buổi học để đi chơi.

Linh cảm trong chuyện này nhất định có điều gì đó không ổn, lại chứng kiến màn bắt người quá mức sống động, khiến người khác vừa hồi hộp lo sợ lại vừa phấn khích muốn hét ầm lên vào buổi sáng, Tố Nga không còn chần chờ thêm được nữa.

Thư Phàm thường xuyên đến trường đại học sư phạm rủ em gái đi ăn cơm trưa, nên Tố Nga quen thân với Thư Phàm, cả hai trao đổi số điện thoại di động với nhau, thường xuyên gọi điện trò chuyện. Tố Nga coi Thư Phàm là chị gái của mình.

Nay Tú Linh bị bắt đi đâu không rõ, là bạn thân, lại coi chị em Thư Phàm là người thân trong gia đình, Tố Nga không thể không lo cho sự an toàn của Tú Linh.

Tố Nga run run lôi điện thoại trong túi quần ra, tay bấm số điện thoại di động của Thư Phàm, lòng cầu mong là Thư Phàm không tắt

Anh tài xế gật đầu coi như đã hiểu, vội khởi động xe, rồi lái đi.

Ngồi trên xe, Thư Phàm thò vào trong túi áo khoác, lấy tờ giấy ghi ba số điện thoại mà sáng nay Hoàng Tuấn Kiệt đã đưa.

Thư Phàm bấm số điện thoại di động của Hoàng Tuấn Kiệt. Em gái gặp nạn, người đầu tiên mà Thư Phàm muốn nhờ giúp đỡ là Hoàng Tuấn Kiệt.

Bấm xong, Thư Phàm bấm nút xanh trên màn hình, lòng thấp thỏm chờ mong Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng nhận cuộc gọi của mình.

………………..

Tạm hoàn thành xong công việc của buổi sáng, Hoàng Tuấn Kiệt mệt mỏi, uể oải ngồi trên ghế, trong văn phòng Tổng giám đốc. Khi không có việc gì để làm, Hoàng Tuấn Kiệt lại nghĩ về Thư Phàm.

Vừa mới nghĩ đến Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt ngay lập tức muốn gọi điện mời Thư Phàm đi ăn cơm trưa.

Nghĩ đến đây, khóe môi Hoàng Tuấn Kiệt bất giác cong lên, một nụ cười ấm áp và hạnh phúc nở trên môi.

Khuôn mặt hơi tái đã ửng hồng, khi nghĩ về hình ảnh quyến rũ và gợi cảm của Thư Phàm vào tối hôm qua. Hoàng Tuấn Kiệt đang tự hỏi: “Không biết khi được hôn cô ấy thì có cảm giác như thế nào nhỉ ?”

Cầm điện thoại di động đặt trên mặt bàn gỗ, Hoàng Tuấn Kiệt ngả người ra sau ghế, tay bấm số của Thư Phàm.

Chưa kịp bấm nút xanh trên màn hình, chuông điện thoại đột ngột reo lên.

Hoàng Tuấn Kiệt giật mình, mắt ngơ ngác nhìn số điện thoại của Thư Phàm hiện lên trên màn hình, hơn nữa Thư Phàm còn là người chủ động gọi trước cho hắn. Này đây không phải là hắn đang mơ đấy chứ ? Sao lần nào hắn nghĩ đến Thư Phàm, thì Thư Phàm đều xuất hiện đúng lúc trước mặt hắn ?

“Hoàng Tuấn Kiệt !” Thư Phàm trầm giọng, gọi đầy đủ tên họ của Hoàng Tuấn Kiệt.

“Thư Phàm !” Hoàng Tuấn Kiệt kinh ngạc, giọng nói trong trẻo và tràn đầy sức sống này là của Thư Phàm, không thể sai được.

“Anh đang ở đâu ?” Thư Phàm nôn nóng muốn biết địa chỉ nơi hắn đang ngồi, Thư Phàm không muốn đến tận công ty mà không gặp được hắn.

“Tôi đang ở công ty, còn cô ?” Hoàng Tuấn Kiệt vui vẻ trả lời, hoàn toàn không biết Thư Phàm đang hầm hầm tức giận, và có thể thiêu chết người.

“Anh ở đâu thì ở nguyên vị trí ấy. Tôi đang trên đường đến công ty tìm anh.”

Không để cho Hoàng Tuấn Kiệt có cơ hội nói thêm câu nào, Thư Phàm đã thô bạo cúp máy.

“Phiền anh phóng nhanh lên cho. Hiện giờ tôi đạng rất vội.” Mặc dù anh tài xế đã phóng hơn 50 km/giờ, Thư Phàm vẫn chê là chậm.

Anh tài xế không nhịn được tò mò và hiếu kì đã quay xuống, liếc mắt nhìn Thư Phàm. Anh tài xế tưởng một khi đã là con gái thì ai cũng thích được đi chậm rãi và sợ tốc độ cao ?

“Nhanh lên !” Thư Phàm lại hối thúc.

“Em yên tâm, anh đang phóng hết tốc lực đây.” Mặc dù không muốn phóng nhanh vượt ẩu, sợ bị công an bắt phạt, nhưng cũng đành phải làm theo lời của Thư Phàm.

………………..

Hoàng Tuấn Kiệt ngồi đông cứng trên ghế, mắt chăm chú nhìn số điện thoại trên màn hình điện thoại. Cho đến tận lúc này Hoàng Tuấn Kiệt vẫn không dám tin là Thư Phàm đã chủ động gọi điện thoại cho mình, hơn nữa còn đang trên đường đến đây.

“Mình có bị mất trí không nhỉ ?” Hoàng Tuấn Kiệt thì thào, ngơ ngẩn nở một nụ cười như một kẻ mất hồn.

Nhân viên nữ trong công ty mà nhìn thấy hình ảnh si dại này của Tổng giám đốc, họ sẽ kêu thét lên, và nhảy xô vào cấu xé hắn. Cũng may là không ai trông thấy hắn, nếu không trái tim của họ lại không thể hoạt động được như bình thường.

“Cộc ! Cộc !” Tiếng gõ cửa vang lên.

“…………..” Hoàng Tuấn Kiệt vẫn còn đang ch


Disneyland 1972 Love the old s