Ring ring
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218312

Bình chọn: 8.5.00/10/1831 lượt.

u lưng là một nhân vật huyền bí nào đó, không ngờ người đó lại là Vũ Gia Minh. Xem ra Hoàng Tuấn Kiệt đã đánh giá thấp khả năng của Vũ Gia Minh, nên mới để cho hắn có cơ hội bắt cóc Tú Linh, mặc dù đã cẩn thận cử người bảo vệ Tú Linh.

“Bảo với Hoàng Tuấn Kiệt rằng nếu có gì thắc mắc thì có thể gọi điện cho chủ nhân của chúng tôi.”

Nói xong, người đàn ông kia khoái trá bật ra một tràng cười thật dài, chói tai, rồi đột ngột cúp máy.

“Người vệ sĩ đó đã bị Vũ Gia Minh cho người bắt nhốt ?” Hoàng Tuấn Kiệt điễm tĩnh hỏi, hoàn toàn không có dáng vẻ của một người thua cuộc và thất bại.

“Đúng thế. Nghe người bắt nhốt người vệ sĩ nói, nếu cậu chủ có gì thắc mắc thì có thể gọi điện cho Vũ Gia Minh để hỏi.”

“Hừ ! Tôi chẳng có thắc mắc gì cần hỏi cậu ta cả. Dù cậu ta không nói cho tôi biết cậu ta đang nhốt Tú Linh ở đâu, tôi cũng có thể đoán được.”

Thư Phàm đặt mạnh ly nước lọc xuống bàn, ngay lập tức túm lấy cổ áo Hoàng Tuấn Kiệt, miệng quát to: “Anh còn không mau nói cho tôi biết hiện giờ Vũ Gia Minh đang mang Tú Linh đi đâu.”

“Hồng Kông. Cô có muốn cùng tôi đi Hồng Kông một chuyến không ?” Hoàng Tuấn Kiệt cười hỏi, không thèm quan tâm đến vẻ mặt vì bất ngờ, đã trở nên hoạt kê của Tuấn Hùng ở bên cạnh.

Thư phàm mở to mắt, há hốc mồm nhìn Hoàng Tuấn Kiệt: “Đi….đi sang Hồng Kông ?”

“Đúng.” Hoàng Tuấn Kiệt cười đáp, hài lòng nhìn khuôn mặt kinh ngạc, trông thật dễ thương và đáng yêu của Thư Phàm.

“Anh…anh không bị điên chứ ? Anh…anh đâu cần phải bỏ công việc, theo tôi sang tận Hồng Kông để mang em gái về ?”

“Tôi không hề bị điên.” Hoàng Tuấn Kiệt bực bội, rất muốn đánh Thư Phàm một trận. Tại sao người con gái không biết xấu tốt này luôn không hiểu được dụng ý của hắn, mà luôn nói ra những câu khiến hắn tức chết.

“Tuấn Hùng ! Bảo cô thư kí ngay lập tức đặt mua hai vé cho tôi và Thư Phàm bay sang Hồng Kông vào chiều nay.”

Tuấn Hùng hết mở rồi lại khép miệng, định ngăn cản ý định điên rồ của sếp, nhưng sau khi bị sếp mãnh liệt trừng mắt, đã vội vâng mệnh rời khỏi phòng, đi tìm cô thư kí để phân phó công việc do sếp giao.

Chương 17.

Ngồi trên máy bay riêng, Vũ Gia Minh tay chống cằm, mắt nhìn ra bên ngoài qua lớp cửa kính, tâm trí rơi vào suy tư, đầu không ngừng tính toán.

Tú Linh vẫn còn ngủ say, gối đầu lên đùi Vũ Gia Minh, khuôn mặt trẻ con, thanh tú, xinh đẹp động lòng người được ánh sáng phản chiếu qua lớp cửa kính vào khoang máy bay tạo nên một khung cảnh nửa mơ, nửa thực khiến cho người ta say.

Hai bím tóc đen dày thả dài trước ngực, khi ngủ trông Tú Linh thật yên bình và đáng yêu đến nỗi Vũ Gia Minh nhìn ngắm đến ngây ngẩn cả người. Từ trước đến nay, hắn ít khi nào chú ý và quan tâm đến một cô gái nào như thế.

Vuốt nhẹ gò má mịn màng và trắng hồng của Tú Linh, Vũ Gia Minh mỉm cười: “Nhóc con ! Chúng ta sắp đến Hồng Kông rồi. Hy vọng khi sang đến bên đó, cô sẽ không làm loạn và không tìm cách bỏ trốn. Nếu không tôi sẽ trừng phạt cô thật nặng.”

Đang nói tự dưng Vũ Gia Minh thấy lo sợ vu vơ, sợ Tú Linh không biết xấu tốt, bất chấp nguy hiểm tìm đủ mọi cách thoát khỏi sự kiểm soát của mình. Lúc đó, nếu chẳng may hắn không để mắt đến, Tú Linh vượt ra khỏi tầm mắt của hắn, thì hắn biết phải làm sao. Càng nghĩ Vũ Gia Minh càng thấy sợ. Hồng Kông là một đất nước rộng lớn, hoàn toàn xa lạ đối với Tú Linh. Nếu Tú Linh bị lạc, hay bị kẻ xấu bắt cóc, hắn làm sao có thể sống yên ổn trong nửa cuộc đời còn lại.

Siết chặt tay Tú Linh, Vũ Gia Minh vội vàng trầm giọng gọi Trợ lý Tân: “Trợ lý Tân ! Mau vào đây, tôi có việc cần cậu làm !”

Ngồi trong phòng lái, nghe tiếng gọi của Vũ Gia Minh, Trợ lý Tân ngay lập tức đứng lên, rảo bước nhanh vào khoang sau của máy bay.

“Cậu chủ có gì phân phó ?” Trợ lý Tân đứng trước mặt Vũ Gia Minh, tầm mắt không dám nhìn lướt qua khuôn mặt say ngủ của Tú Linh, sáng nay khi ngồi trên xe ô tô đã nhận được một bài học, nên không dám vi phạm nữa.

“Khi nào xuống đến sân bay bên Hồng Kông, cậu cử người đi theo sau bảo vệ Tú Linh, tuyệt đối không để cho cô ấy xảy ra bất cứ chuyện gì. Nếu không, cậu chuẩn bị tinh thần mà lĩnh hậu quả đi.” Vũ Gia Minh lạnh lùng ra lệnh, trầm giọng cảnh cáo và đe dọa Trợ lý Tân.

Trợ lý Tân toát mồ hôi hột vì sợ, chỉnh lại gọng kính, dùng khăn tay màu trắng lau mồ hôi trán, run giọng đáp: “Thưa cậu chủ, tôi đã hiểu rõ.”

“Không còn chuyện gì khác. Cậu đi đi.”

“Vâng.” Trợ lý Tân đi như ma đuổi ra khỏi khoang sau của máy bay, tiến nhanh đến phòng lái, trái tim đập bình bịch trong lồng ngực, lòng thầm cầu nguyện trong những ngày còn làm việc ở Hồng Kông, Tú Linh sẽ bình yên vô sự, nếu không Trợ lý Tân có nguy cơ sống không bằng chết.

Vũ Gia Minh là một kẻ thâm trầm và nguy hiểm, lại thủ đoạn đầy người. Hắn có hàm trăm hàng nghìn cách để trả thù và hành hạ người khác. Những cách mà hắn nghĩ ra, người bình thường tuyệt đối không thể tưởng tượng ra được.

Làm việc cho Vũ Gia Minh hơn bốn năm, nên Trợ lý Tân đã phần nào hiểu được tính cách của hắn.

Ngồi xuống ghế trong buồng lái, Trợ lý Tân mở điện thoại, bấm số, áp vào tai, chờ nghe máy.

Một lúc sau, đầu dây