Ring ring
Bạo vương liệt phi

Bạo vương liệt phi

Tác giả: Ngạn Thiến

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328573

Bình chọn: 7.5.00/10/857 lượt.

tới, có thể có một Bất tử chi thân cũng đã là kỳ tích đối với nàng rồi, còn tham vọng gì nữa, nhưng mà nàng thật sự không cam lòng.

“Nha đầu, ta sẽ cố gắng hết sức…” Thông Thiên lão đạo nói, ông cũng hi vọng có kỳ tích.

“Tôi còn bao nhiêu ngày nữa?” Vân Yên hỏi, nàng muốn biết thời gian của mình còn bao nhiêu.

“Nửa tháng.” Thông Thiên lão đạo trả lời.

“Nửa tháng…” Vân Yên lặp lại lần nữa, nửa tháng, nàng có thể giải quyết xong hết mọi chuyện được không?

Trên giường trong phòng bày nhiều thứ toàn là y phục và giày tất của trẻ con.

“Nàng đang làm gì đó?” Long Hạo Thiên bước vào, nhìn thấy đầy một phòng như vậy, kỳ quái hỏi.

“Thiếp đang tự tay chuẩn bị quần áo cho con, chàng xem có đẹp không?” Vân Yên cầm lấy một chiếc áo lụa nhỏ màu hồng.

“Đẹp.” Long Hạo Thiên đi tới, cầm lấy đồ trên tay nàng đặt xuống: “Chờ con sinh ra là có thể mặc vào, nàng không phải sẽ thấy được sao?”

“Mặc vào?” Khuôn mặt Vân Yên lập tức nhăn lại, nhưng rất nhanh đã che dấu đi, “Thiếp chỉ là muốn xem trước một chút thôi mà.”

“Được rồi, không cần nhìn nữa, nếu quả thật muốn xem vậy sau này chúng ta sinh thêm ba con trai, ba con gái nữa, thế nào?” Long Hạo Thiên ôm lấy nàng, lấy tay vuốt ve bụng của nàng.

Trong lòng Vân Yên cảm thấy ê ẩm, chỉ là liều mạng gật đầu, nếu ông trời cho nàng thêm cơ hội, nàng nhất định sẽ thực hiện nguyện vọng này của hắn.

“Làm sao vậy?” Long Hạo Thiên phát hiện khóe mắt nàng đã hồng hồng.

“Không sao, chỉ là quá vui.” Vân Yên lau lệ vươn trên khóe mắt, nhìn hắn thử hỏi: “Vương, nghe nói sinh con sẽ rất nguy hiểm, chẳng may thần thiếp có chuyện gì…”

Miệng nàng lập tức bị hắn che lại, nghiêm túc nói: “Đừng nói đến điều không may, có thần y ở đây, nàng sẽ không có bất cứ chuyện gì hết, nàng và hài tử đều sẽ khỏe mạnh.”

“Thiếp không nói… không nói nữa…” Nước mắt Vân Yên nhịn không được lại rơi xuống.

Long Hạo Thiên lại thấy nàng như vậy, trong lòng nảy sinh hoài nghi. Biểu hiện của nàng hôm nay rất khác thường.

~

Ngự thư phòng.

“Hạo Thiên, đang nghĩ gì vậy?” Hắc Ưng đi vào, nhìn thấy hắn ngẩn người, liền hỏi.

“Sư huynh, huynh có nghĩ rằng có thần y ở đây, Vân Yên và hài tử sẽ không gặp nguy hiểm gì nữa hay không?” Long Hạo Thiên hỏi.

“Đúng… có chuyện gì vậy? Chẳng lẽ có gì không bình thường sao?” Hắc Ưng hoảng hốt.

“Đệ có cảm giác mấy ngày nay nàng là lạ, trong lòng có một loại cảm giác bất an.” Long Hạo Thiên đáp.

“Nghe đệ nói như vậy, ta cũng mới phát giác, tuy rằng thần y đã tới nhưng cũng chưa hề cam đoan nàng cùng hài tử sẽ không có chuyện gì, có lẽ chúng ta nên hỏi lại thì hơn.” Hắc Ưng đề nghị.

“Được, sư huynh, chúng ta đi tìm ông ta.” Long Hạo Thiên đứng dậy.

“Các ngươi tới làm gì?” Thông Thiên lão đạo thấy bọn hắn tới đã có thể đoán bọn họ tới làm gì.

“Thần y, xin nói cho chúng ta biết, Vân Yên cùng hài tử rốt cuộc có chuyện gì hay không?” Bọn họ cùng chắp tay hỏi, thái độ đặc biệt thành khẩn.

“Nàng không phải vẫn tốt sao, các ngươi muốn hỏi cái gì” Thông Thiên lão đạo liếc nhìn bọn họ, nha đầu kia đã nói mọi chuyện hãy thuận theo tự nhiên, cứ cho là nói cho bọn hắn biết cũng không thể thay đổi được cái gì.

“Nàng cùng hài tử thật sự không có chuyện gì sao?” Long Hạo Thiên nói ra lo lắng trong lòng mình.

“Hiện tại không sao, có điều sau này có sao hay không ta không dám chắc.” Lời nói của Thông Thiên lão đạo vẫn là chứa lại đường sống.

“Ngươi là thần y, hẳn là phải biết chứ?” Hắc Ưng nghe ra ý tứ của ông, có chút nóng nảy.

“Ta là thần y, không phải thần tiên, mà ngay cả thần tiên còn không cứu được người, huống chi là thần y ta đây. Có điều, ta sẽ cố sức, nha đầu phúc lớn mạng lớn, nói không chừng sẽ bình an vô sự.” Thông Thiên lão đạo bình tĩnh đáp.

“Ý của ngươi là nói nàng sẽ có chuyện?” Long Hạo Thiên hỏi, chẳng trách mấy ngày nay hai mắt nàng luôn đẫm lệ.

“Ta có nói sao?” Thông Thiên lão đạo giả ngu. “Thần y… Thần y… nương nương sắp sinh…” Tiểu Thanh hô to, mở cửa chạy vào. Nhìn thấy bọn họ liền sửng sốt, định hành lễ, Long Hạo Thiên đã lo lắng hỏi: “Ngươi nói nương nương sắp sinh?”

“Còn hỏi cái gì mà hỏi, mau đến đó.” Thông Thiên lão đạo một bước đã muốn xông ra tới ngoài.

Tử Yên các.

Vân Yên đầu đầy mồ hôi, miệng cắn chặt một chiếc khăn, nằm ở trên giường.

“Nương nương, nếu người đau thì kêu lên đi.” Lý mama không ngừng giúp nàng lau mồ hôi trên đầu.

Vân Yên lại chỉ lắc đầu với bà, nàng thống khổ nhắm chặt hai mắt, sợ lãng phí thể lực, bởi nàng thật sự muốn được thấy mặt hài tử.

“Thế nào rồi?” Ba nam nhân cùng nhau vọt vào, thấy nàng thống khổ nằm đó.

“Mama và bà mụ ở lại, còn lại đi ra ngoài hết cho ta.” Thông Thiên lão đạo phân phó.

“Không được, Bổn vương phải ở lại đây.” Long Hạo Thiên một bước đã đi tới giường, cầm lấy tay nàng. Vân Yên mở mắt, cố chấp gượng nở nụ cười với hắn.

“Vương, người vẫn nên đi ra ngoài thì hơn, nữ nhân sinh con, Vương không nên nhìn, nếu không sẽ không may.” Mama ở bên cạnh khuyên.

“Bổn vương không tin, không cần nói nữa, hiện tại nên làm gì thì làm đi.” Long Hạo Thiên ra lệnh.

Thấy hắn quan tâm đến nàng như vậy, trên mặt Hắc Ưng