ũng không có nghe thấy Quách Gia Nhân phân phó sẽ không dừng tay, hai người đầu tiên vọt tới trước mặt bảo tiêu, thân thủ chộp tới hắn. Nhưng cảm giác bóng người trước mắt chợt lóe lên, liền chộp vào khoảng không, sau đó chỉ nghe thấy bốn âm thanh giòn dã “Chát, chát, chát, chát” Bốn gã bảo vệ đều ăn mỗi người một cái bạt tai, sau đó trên mặt truyền đến một cơn đau nhức, trong đầu “Ong ong” Rung động, cuối cùng cảm giác trời đất quay cuồng, bốn người đều ngã nhào xuống đất.
Thạch Thiên không hề quản tới bốn người này, đi tới trước mặt Quách Gia Nhân, cười lạnh hỏi: “Biết lão tử là ai không?”
Quách Gia Nhân thấy tình thế đảo ngược, một hồi luống cuống tay chân, rung giọng nói: “Không…Không… Không biết, ngươi… Ngươi muốn làm gì?”
Thạch Thiên lấy tay chỉ vào tiểu thư trực ban, buồn bực nói: “Không biết sao? Vừa nãy tiểu thư này chẳng phải nói cho ngươi biết lão tử là ai rồi sao?”
Quách Gia Nhân rung giọng nói: “Ngươi… Ngươi là người mới… Bảo vệ mới…”
Thạch Thiên cả giận nói: “Biết lão tử là bảo vệ ở đây sao còn cố xông vào, muốn bị đòn có phải không!”
Quách Gia Nhân nghĩ thầm hảo hán không nghĩ tới mối nhục trước mắt, sau này sẽ thu thập tiểu tử ngươi cũng không muộn, hắn vội nói: “Đều không phải, đều không phải.”
Thạch Thiên thấy hắn mềm nhũn ra, cũng không muốn bản thân ngày đầu tiên đi làm đã gây nháo sự, cho nên quát lớn: “Ngươi nghe kỹ cho ta, sau này lão tự làm bảo vệ ở đây, nói đúng ra là an toàn ở đây do lão tử phụ trách, nếu muốn đến tán gái phải được sự đồng ý của lão tử mới được, bất quá lão tử sẽ không đồng ý như vậy, cho nên ngươi cũng đừng trở lại nữa, hiểu chưa?”
Quách Gia Nhân vội vàng gật đầu nói: “Vâng vâng vâng, hiểu rồi.”
Thạch Thiên đi tới chỗ bốn gã bảo vệ vẫn còn nằm trên mặt đất, đã cho mỗi gã một cước, đuổi vào cửa thang máy, rồi quay lại nói với Quách Gia Nhân: “Còn đứng đó làm gì, còn không cút!”
Lúc này vừa vặn có ngươi từ trong thang máy đi ra, Quách Gia Nhân vội vàng chạy vao, cũng không quản bốn gã bảo vệ sống hay chết, mau chóng đóng cửa thang máy lại, một lát sau bốn gã bảo vệ kia mới đứng lên, chạy tới một cửa thang máy khác.
Thạch Thiên xoay người thấy mấy người nhân viên công ty tạp chí biểu tình quái dị nhìn hắn, hắn cười nói: “Nhìn kỹ chưa, từ giờ các ngươi có thể yên tâm, sắc lang đã bị ta đuổi đi rồi.”
Chương 88: Tính tình của tiểu hài tử
Mọi người thấy Thạch Thiên đánh chủ nhân của cao ốc thiếu gia Quách gia, vậy mà khuôn mặt lại thản nhiên như vậy, không lo lắng đến hậu quả, bọn họ đều có chút lo lắng dùm hắn, lại nghe hắn nói thú vị như vậy, ai cũng cảm thấy buồn cười, thế nhưng lại bắt gặp khuôn mặt lạnh như băng của Samantha, cũng không ai dám cười, tất cả đều chạy về vị trí làm việc của mình.
Samantha nình Thạch Thiên một lát, sau đó lạnh lùng nói.”Cậu đi theo tôi.” Nói xong liền xoay người quay về phòng làm việc.
Thạch Thiên nghe giọng nói băng lãnh của Samantha, vốn cũng đang buồn bực nghĩ không thèm để ý đến nàng nữa, thế nhưng Thạch Hiểu Mẫn lại chạy tới trách cứ nói: “Ngươi thế nào vừa mới đi làm đã gây rắc rối rồi, bay giờ phải làm sao đây…Còn đứng ở đây làm gì, chủ biên gọi ngươi kìa.” Thạch Thiên thấy nàng khẩn trương như vậy, trong ánh mắt còn toát ra vẻ thân thiết, ý nghĩ không khỏi mềm ra, nghĩ thầm bản thân dù sao cũng là ngày đầu tiên đi làm bảo vệ, cũng không thể không nên mặt nữu nhân này, nghĩ thế hắn liền đi vào phòng làm việc của Samantha.
Sau khi Samantha ngồi xuống, liền nói ngay: “Cậu chính là người do Kim tiểu thư giới thiệu tên là Thạch Thiên sao?”
Thạch Thiên mặc kệ cái gì là thủ trưởng hay cấp dưới, cũng không quản Samantha có mời hắn ngồi hay không, hắn liền tự tiện ngồi xuống một bên ghế, bắt chéo chân, nói: “Không sai.”
Ngày hôm qua Samantha nghe Kim Hinh muốn nàng giúp một người xin làm bảo vệ công ty tạp chí, chuyện này đương nhiên là nhỏ, nàng cũng không hề để ở trong lòng, sau khi hỏi tên hắn là Thạch Thiên, nàng liền đáp ứng luôn, hiện tại nhìn thấy Thạch Thiên mới phát hiện chuyện này không nhỏ như nàng tưởng tượng, vội vàng tra tư liệu từ máy tính về thân phận người này, phát hiện hắn chỉ có mười sáu tuôi, nàng nghĩ thầm Kim Hinh thế nào lại giới thiệu tới một đứa bé tới, thiếu chút nữa được coi là lao động tre em rồi.
Thấy hắn tự động ngồi trên ghế salon thàn thái so với mình lại còn cao ngạo hơn, nàng có chút khó chịu, một thời không biết nói gì, nhớ tới chuyện hắn vừa đánh Quách Gia Nhân, biểu tình cao ngạo như vậy, trông vừa buồn cười lại vừa lo lắng, dù sao cũng là người Kim Hinh giới thiệu tới, nếu là vì đắc tội với người quyền quý có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tương lai khó có thể ăn nói với Kim Hinh.
Lúc này Suni chạy vào phòng làm việc nói: “Samantha tiểu thư, Kim Hinh tiểu thư tìm người, hiện giờ đang đứng ở cửa đợi.”
Samantha đang muốn nói chuyện của Thạch Thiên với Kim Hinh, vội nói: “Mau mời nàng vào đi.”
Suni mới vừa lui ra ngoài, Kim Hinh liền tiến vào, thân thiết nói với Samantha: “May là cậu còn chưa tan tầm, tớ đang muốn cảm ởn cậu đây…” Nàng chợt phát hiện ra Thạch Thiên đang ngồi t