Bắt được rồi, vợ ngốc

Bắt được rồi, vợ ngốc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324470

Bình chọn: 10.00/10/447 lượt.



Tại sao lại là Minh Vỹ?

– “Minh… Minh Vỹ?” – Ái Hy ngượng ngùng cúi mặt xuống, siết chặt vạt áo trong tay hơn, lặp lại thêm một lần nữa.

Cả người Hạo Thần lại tiếp tục run lên, quay người lại nhìn thẳng vào Ái Hy…

Cảm giác ghen tức đang len lỏi trong trái tim đầy rẫy nỗi ân hận của Hạo Thần.

Dù không muốn thừa nhận… nhưng dường như người con gái trước mặt đã cướp mất trái tim của Hạo Thần mất rồi.

– “Ừ, là anh.” – Gấp gáp ôm Ái Hy vào lòng, Hạo Thần siết chặt vòng tay hơn. – “Em… là hôn thê của anh, Vương Ái Hy.”

Mặc kệ tất cả…

Mặc kệ Ái Hy nhầm lẫn mình với Minh Vỹ…

Chỉ cần có được trái tim của Ái Hy, Hạo Thần sẽ chấp nhận tất cả!

Kể cả thay thế và đóng vai của kẻ mình căm thù nhất!

Ái Hy vô thức đưa tay lên, đôi mắt vô cảm không hạn định, từ đôi môi xinh xắn thốt ra một câu nói với âm vực trong thanh, nhưng nhỏ đến mức không một ai có thể nghe thấy.

– “Hôn… thê… của anh…?”

@All: tks mọi ng` đã ủng hộ^^ Tg cứ tưởg viết dở wá nên k ai comment chứ :)) Sắp tới 1/10 sẽ dc phát hành ( dự định thế ), sau khi biết chi tiết tg sẽ thôg báo cho mn nhé^^

thiennhien_xinhdep – 69 XU – Cấp 1 [ được Cảm Ơn lần '> Thời Gian: Thứ 2, 06/08/2012, 9:10:23 | Bài Thứ 83

truyen cung hay ma, ung ho tg het minh lun!

TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

hotboyhathanh – 15294 XU – Cấp 10 [ được Cảm Ơn lần '> Thời Gian: Thứ 6, 10/08/2012, 9:08:16 | Bài Thứ 84

Chap 45

Disappeared from me

– “Thiếu gia, đến giờ thay băng…” – Một tên cận vệ mở cửa phòng bệnh, câu nói lấp lửng đột ngột ngừng lại khi đối diện với khung cảnh hiện tại của phòng bệnh.

Mọi thứ trong phòng gần như hoàn toàn đảo lộn cả lên, vô số những mảnh vỡ trong suốt của khung kính nằm la liệt trên sàn nhà, cánh cửa sổ đã mở toang, từng làn gió lạnh lẽo của mùa đông cứ thế nhẹ nhàng nâng tấm rèm cửa bay bay trong gió.

Không hề trông thấy bóng dáng Minh Vỹ ở đâu cả…

Tên cận vệ hốt hoảng bước đến bên cửa sổ, đúng là thật ngu ngốc khi để Minh Vỹ ở phòng bệnh tầng một, đối với một người như Minh Vỹ thì việc thoát ra khỏi bệnh viện bằng cửa sổ thật sự không có gì khó khăn cả.

– “Thiếu gia biến mất rồi, lập tức đi tìm!” – Dường như đã kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn ta lập tức quay về phía cửa phòng quát lớn, sau đó gấp gáp bước ra khỏi phòng, dẫn đầu đám cận vệ kia và bắt đầu công cuộc tìm kiếm.



Ánh trăng nhẹ nhàng lướt qua khoảng không, bao phủ một thứ ánh sáng nhàn nhạt và thanh tịnh, nhưng vẫn không thể lấn át bóng tối tĩnh lặng của màn đêm…

Chiếc xe BMW màu đen hoà nhã trong màn đêm phủ kín đang dần tăng tốc, gấp gáp như chính tâm hồn của chủ nhân nó.

Minh Vỹ nhíu mày nhìn khung cảnh cứ liên tục thay đổi trước mắt, vẫn còn một khoảng cách khá xa để chạm đến mục tiêu hiện tại.

Vẫn còn kịp… phải không?

Đã hai ngày trôi qua kể từ khi xảy ra vụ nổ bom ở nhà máy… liệu Ái Hy vẫn còn sống sót?

Minh Vỹ dường như đang dần mất bình tĩnh, cứ nghĩ đến việc người con gái nhỏ bé ấy sẽ xa mình mãi mãi, trái tim Minh Vỹ chợt thắt lại… thật khó thở.



“Quay ngược về thời điểm xuất phát…

… liệu em sẽ trở về bên anh?”

TẶNG QUÀ GỬI LỜI CẢM ƠN

hotboyhathanh – 15294 XU – Cấp 10 [ được Cảm Ơn lần '> Thời Gian: Thứ 6, 10/08/2012, 9:08:32 | Bài Thứ 85

– “Dương Hạo Thần, anh có hôn thê từ bao giờ thế?” – Một chất giọng trầm khàn vang lên, tay quản lý của Hạo Thần đang khoanh tay đứng tựa vào tường, đưa đôi mắt khó chịu nhìn Hạo Thần cẩn thận đặt Ái Hy lên giường.

Đột ngột lại xuất hiện một cô gái không

Giờ đây, mọi thứ hiện hữu ở nơi này chỉ còn là nỗi oán hận không dứt, dường như chỉ còn đọng lại cảm giác mất mát quá lớn.

Minh Vỹ đứng giữa đại sảnh, đôi mắt thất thần liếc nhìn xung quanh căn phòng rộng lớn hiện giờ đang trở nên hoang tàn.

Ái Hy… nhất định là sẽ không có ở đây!

Vì Hạo Thần chắc chắn sẽ bảo vệ Ái Hy!

Khoảnh khắc đối diện với Hạo Thần, Minh Vỹ có cảm giác mình đang nhìn vào một tấm gương vô hình…

Từ ngoại hình, đến khuôn mặt… dĩ nhiên là không hề giống nhau…

Nhưng chỉ duy nhất đôi mắt… Minh Vỹ có thể thấy được, đôi mắt Hạo Thần cũng giống hệt mình, từ ánh nhìn ấm áp dành cho Ái Hy cho đến từng cử chỉ quá đỗi thân mật.

Chính vì Minh Vỹ tin chắc rằng Hạo Thần sẽ đủ sức bảo vệ cho người con gái mình yêu thương…

Và cũng chính vì không thể hiểu được tại sao lúc nguy cấp như thế này mà Minh Vỹ lại có thể yên tâm giao Ái Hy cho người khác bảo vệ, còn mình thì lại lập tức đến bệnh viện để khẳng định sự an toàn của bà Hàn, người mà Minh Vỹ vô cùng căm hận.

Bà ta, người đã nhẫn tâm hại chết Thy Thy… tại sao lúc đó Minh Vỹ lại đặt sự sống chết của bà ta lên hàng đầu?

Kể cả bỏ mặc Ái Hy, để rồi hiện tại không thể tìm thấy người con gái ấy nữa sao?

Đến tận lúc này, Minh Vỹ cũng đã chạm đến mức hạn định cuối cùng của sự nhẫn nhịn và chịu đựng, đôi chân bắt đầu trở nên tê liệt, không thể tiếp tục đứng vững mà quỳ sụp xuống nền đất.

Tự tin vì sẽ bảo vệ Ái Hy an toàn… nhưng dường như, Minh Vỹ không hề thực hiện được điều đó.

Phải rồi… Hạo Thần!

Chỉ cần Hạo Thần còn sống, nhất định Ái Hy sẽ an toàn!

Minh Vỹ


XtGem Forum catalog