khi nhìn về phía Tiêu Minh Hi thì cười cười: “Sao em lại có thể yêu anh ta được?”
Tiêu Minh Hi khẽ cười, nhưng trong nụ cười lại có vẻ cô đơn, anh ta thở dài một tiếng: “Bởi vì anh cảm thấy em và anh ta… quả thật rất hợp nhau.
Úc Noãn Tâm vô thức run lên một chút, nàng ngẩng đầu nhìn Tiêu Minh Hi, một lúc lâu sau nhẹ giọng nói: “Minh Hi, em không hiểu ý của anh.”
“Là không hiểu hay không muốn hiểu đây?” Tiêu Minh Hi cô đơn cười một cách yếu ớt, khóe môi cũng cay đắng cong lên, “Con người chính là như vậy, trước giờ vẫn luôn là người trong cuộc thì mê, người ngoài cuộc thì tỉnh, Noãn Tâm, em là một cô gái thông minh, hẳn là không thể không biết anh có tình cảm với em chứ?”
“Minh Hi, em…” Trong mắt Úc Noãn Tâm có chút hơi xấu hổ, muốn nói điều gì đó nhưng lại sợ càng giải thích thì càng không rõ ràng.
Ngược lại Tiêu Minh Hi đã mở miệng: “Noãn Tâm, thật ra em không cần nói anh cũng hiểu ý em, em vẫn luôn coi anh là bạn, anh cũng không muốn ép em yêu anh, đồng thời em cũng không thể ngăn cản tình yêu của anh dành cho em. Thật ra anh căn bản vẫn không coi trọng tình cảm giữa em và Tả Lăng Thần, thậm chí còn nghĩ tới nếu người ở bên cạnh em là anh ta thì anh sẽ cố gắng hết sức mà cạnh tranh đến cùng, nhưng sau đó, khi anh biết người ở bên cạnh em là Hoắc Thiên Kình thì anh đã đánh mất ý nghĩ này, cũng không hy vọng xa vời nữa.
Úc Noãn Tâm nhìn anh ta, đôi mắt trong veo như suối từ trong núi phản chiếu vẻ cay đắng cùng bất đắc dĩ bên môi anh, nàng không khỏi nhẹ giọng hỏi: “Minh Hi, sao anh lại muốn nói như vậy?”
Tiêu Minh Hi khẽ uống một ngụm cà phê, nhìn nàng nói: “Em còn nhớ câu nói anh từng nói với Tả Lăng Thần lúc đầu sao? Anh nói với anh ta hai người không thích hợp ở chung, có lẽ đó chỉ là xuất phát từ trực giác thôi, nhưng cái ngày mà Hoắc Thiên Kình xuất hiện tại phim trường thì anh đã biết anh hoàn toàn thua người đàn ông này, cũng có lẽ em không phát hiện ra, hai người thực sự rất xứng đôi, dùng cách nói khuôn sáo mà nói chính là “một đôi do trời đất tạo nên”, quả thật là như vậy, khi hai người bọn em đứng cạnh nhau thì giống như không dung nạp người thứ ba tồn tại. »
Úc Noãn Tâm chỉ cảm thấy lòng mình bị lời nói của anh ta đập mạnh vào một cái, tựa hồ còn mang theo dư chấn hơi loạng choạng, nàng cụp hàng mi dài xuống, đầu mày cũng vô thức nhíu lại: “Minh Hi, đây chỉ là cảm giác của anh mà thôi, em và Hoắc Thiên Kình… vĩnh viễn không có khả năng!”
Giọng của nàng rất kiên định, có điều nghe xong càng giống như là một loại bảo đảm với chính mình.
Tiêu Minh Hi không nói gì, chì lẳng lặng nhìn nàng, đối với thái độ và ngôn ngữ của nàng, anh không có phản bác nhưng cũng không có ý đồng tình.
Rốt cuộc Úc Noãn Tâm bị anh ta nhìn đến mức cả người không tự nhiên, cúi đầu bất mãn nói: “Minh Hi.”
Tiêu Minh Hi nở nụ cười, giơ cao hai tay làm như đầu hàng, “Được rồi, anh không nói gì nữa, ok?”
Úc Noãn Tâm cười nhẹ.
Vẻ thân mật của hai người rơi vào trong mắt Hoắc Thiên Kình đang ngồi trong phòng không sót chút gì, biểu tình trên mặt vẫn nói nói cười cười như cũ nhưng không khó nhận ra trong mắt của hắn càng thêm lạnh lùng.
Hắn thờ ơ cầm chén rượu mà uống, bên cạnh là người đẹp thư ký mà đối tác an bài không ngừng nịnh nọt, trong nhất thời lại thấy buồn bực, khi hắn nhìn thấy vẻ tươi cười trên mặt của Úc Noãn Tâm thì đôi mắt chim ưng hờ hững của hắn bỗng nhiên nhíu lại, một ánh mắt cực kỳ nguy hiểm lập tức bắn ra.
Đối tác nói gì đó hắn căn bản là nghe không lọt tai.
Ánh mắt sắc bén lướt dọc theo dáng người xinh đẹp của Úc Noãn Tâm, khi nhìn đến mắt cá chân bị băng bó thì rõ ràng ánh mắt hơi run rẩy một chút.
“Hoắc tiên sinh, sao ngài lại có vẻ không yên lòng như vậy?”
Người đẹp thư ký thấy hắn có vẻ càng ngày càng thiếu hăng hái, trong lòng bỗng thấy chán nản nửa chừng, những đối tác khác cũng lập tức trở nên khẩn trương, Hoắc Thiên Kình là khách hàng hợp tác lớn nhất của bọn họ, lỡ như an bài không chu đáo hoặc làm hắn mất hứng vậy thì mất nhiều hơn là được.
Hoắc Thiên Kình thu hồi ánh mắt không vui lại, khuôn mặt anh tuấn lại khôi phục vẻ hờ hững lúc đầu, nhưng trong lòng vẫn buồn bực như cũ, hắn liền ôm chầm lấy người đẹp thư ký đang không ngừng cọ xát vào thân thể hắn, đôi môi mỏng nhếch lên: “Rót rượu cho tôi”
Người đẹp thư ký càng thêm quyến rũ, thân thể như cá chạch dán vào thân thể cao lớn của hắn.
Một màn nóng bỏng ái muội này bị Úc Noãn Tâm lơ đãng thấy được, cơ thể nàng rõ ràng hơi run lên, sắc mặt có chút không được tự nhiên.
Hắn rất thích loại phụ nữ như vậy sao? Cũng đúng, đàn ông đều thích loại phụ nữ phóng khoáng, tràn đầy nhiệt tình, Hoắc Thiên Kình có lợi hại đi chăng nữa cũng chỉ là một người đàn ông sinh lý bình thường mà thôi, sao có thể cự tuyệt phụ nữ chủ động ôm ấp yêu thương đây? Chắc là đêm nay bọn họ nhất định sẽ có một Love night đây.
Nghĩ tới đây, lòng của nàng rất buồn bực, gần như không thể thở được.
“Noãn Tâm?” Tiêu Minh Hi nhạy cảm phát hiện sự biến đổi của nàng, sau khi quay đầu nhìn thoáng qua, trong lòng hơi sáng tỏ, hắn cố ý kéo tay nàng, nhẹ giọng nói: “