Chúng ta đi thôi.”
“Ồ?” Úc Noãn Tâm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Tiêu Minh Hi kéo đi, thuận tiện cầm túi xách bên cạnh, nhưng vì dưới chân truyền đến đau đớn mà khẽ kêu lên một tiếng.
“Chân em sao rồi?” Trong mắt Tiêu Minh Hi hiện lên một tia hối hận, vừa rồi động tác của anh có hơi thô lỗ, chì là vì nếu cứ tiếp tực ở chỗ này thì nàng cũng không muốn ăn cơm, cần gì phải miễn cưỡng chứ.
“Không sao, chỉ là vừa rồi đụng tới mà thôi.” Úc Noãn Tâm khẽ lắc đầu nói.
Tiêu Minh Hi khoác vai nàng, để nàng dựa vào người anh ta: “Em như vậy nếu lát nữa gặp phải bọn chó săn thì muốn chạy cũng không được, tối nay em chỉ có thể miễn cưỡng để anh làm sứ giả hộ tống thôi.”
Anh ta vừa nói vừa đỡ nàng từ từ đi về phía thang máy, trong lời nói đùa có chút nghiêm túc.
Úc Noãn Tâm vừa muốn cười phản bác mồm miệng anh thật trắng trợn, phía sau liền vang lên giọng nói lạnh như băng…
“Noãn, nên về nhà thôi!”
Hai người đều bị âm thanh bất thình lình này làm giật mình, quay đầu nhìn lại…
Không biết Hoắc Thiên Kình đã đứng phía sau họ từ lúc nào, khuôn mặt vô cảm không chút gợn sóng, đôi mắt sắc bén như kiếm quét qua bàn tay đang ôm lấy Úc Noãn Tâm có vẻ rất ái muội, đôi mày anh tuấn đột nhiên nhíu lại.
Chương 112: Phản ứng không hiểu nổi
Một cảm giác nguy hiểm quen thuộc nhất thời lan tràn trong không khí….
Úc Noãn Tâm run rẩy trong lòng, bất giác đẩy cánh tay của Tiêu Minh Hi ra, có điều trong lòng bất ổn, cả người run rẩy, lập tức bị cánh tay đàn ông mạnh mẽ đỡ lấy.
Mùi hương long đản nhàn nhạt lại kéo đến, theo hơi thở dần dần tràn ngập khắp ngóc ngách cơ thể, thậm chí hòa vào trong máu của nàng.
“Chân của em làm sao vậy?”
Giọng nói trầm trầm của Hoắc Thiên Kình tựa như hương rượu thơm thuần, nhẹ nhàng lọt vào tai nàng, tuy vẫn có chút không vui, nhưng dường như cũng chứa đựng vẻ quan tâm.
Úc Noãn Tâm nhất thời hoảng hốt, khẽ lắc đầu, nói “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà..”
Hoắc Thiên Kình đưa mắt nhìn nàng một lát, như không hài lòng với việc nàng cứ cố tỏ ra cứng rắn, mày nhíu càng sâu.
“Đúng là cô bé phiền phức!”
Hắn khẽ mắng một tiếng, không nói thêm câu nào liền bế ngang nàng lên, không quan tâm những ánh mắt kinh ngạc xung quanh, sải bước nhanh vào thang máy.
“Hoắc Thiên Kình…” Tiêu Minh Hi chợt gọi to…
Trong thang máy, Hoắc Thiên Kình đang bế Úc Noãn Tâm, xoay người lạnh lùng nhìn Tiêu Minh Hi một cái, nói một câu: “Đa tạ Tiêu nhị thiếu gia đã chiếu cố cô gái của tôi… có điều, bây giờ không cần nữa đâu.”
Cùng với câu nói đó, cửa thang máy từ từ đóng lại, phản chiếu vẻ mặt càng càng lúc càng khó coi của Hoắc Thiên Kình.
Ngoài cửa thang máy, dáng vẻ của Tiêu Minh Hi lại càng thêm cô đơn…
Biệt thự Lâm Hải ban đêm thật yên tĩnh, không khí tràn ngập mùi hương hoa, chỗ này vốn là một nơi ở rất lãng mạn, vì vậy mà đến cả ban đêm cũng trở nên tràn ngập khí tượng đẹp đẽ.
Nhưng Úc Noãn Tâm có chút bất an, nhất là khi hắn cứ im lìm không nói không rằng mà đưa nàng về Lâm Hải biệt thự. Về phòng rồi, một câu cũng không nói, vẻ mặt bình tĩnh, không thể nào nhìn thấu được hắn đang nghĩ gì. Đến cả ánh mắt vốn đã không vui giờ cũng tràn đầy vẻ lạnh lẽo, khiến Úc Noãn Tâm càng thêm băn khoăn.
Nàng vẫn nhớ sự đau đớn khi bị hắn làm tổn thương lần trước.
Cũng như nhớ sự giận dữ của hắn sau khi hắn biết nàng gặp mặt Tả Lăng Thần.
Lại càng nhớ rõ, Mạch Khê đã từng nói – nhất định phải nhớ những việc mà Hoắc Thiên Kình từng cảnh cáo.
Không sai, Hoắc Thiên Kình từng cảnh cáo nàng, không được gặp lại Tả Lăng Thần.
Hắn cũng đã nói… không được thân mật với Tiêu Minh Hi như vậy.
Lần đầu tiên nàng không màng đến lời cảnh cáo của hắn, hậu quả không chỉ thương tổn chính mình mà Tả Lăng Thần cũng bị vạ lây, lần này nàng hẹn Tiêu Minh Hi dùng cơm lại bị hắn bắt gặp.
Hắn định thế nào?… Tại nhà hàng, vẻ mặt của hắn trông đã rất khó coi, như trước bão lớn thường có gió to, nàng biết đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm không yên tĩnh, ít nhất thì, hắn sẽ không giữ nguyên dáng vẻ lạnh lùng này …
Có điều, cô thư ký xinh đẹp ở bên hắn vừa rồi chẳng phải là rất đúng giờ hay sao ? Sao hắn lại có dáng vẻ như vừa “bắt gian tại trận” vậy ? Lẽ nào chỉ có hắn là được phép giao du, còn nàng thì không thể gặp gỡ bạn bè bình thường hay sao ?
Nghĩ đến đây, bất an trong lòng Noãn Tâm vơi đi một chút.
Nghĩ đến đây, bất an trong lòng Noãn Tâm vơi đi một chút.
“Ah…” cảm giác đau đớn ở chân kéo nàng từ trong mộng ảo trở về, nàng khẽ kêu lên một tiếng, nhìn gã đàn ông đang cắm cúi xử lý vết phỏng ở mắt cá chân của nàng kể từ lúc vào phòng, có phải là hắn đang cố ý hay không ?
“Vết thương này ban nãy ở đoàn làm phim đã xử lý rồi …” Nàng phải nhắc hắn một tiếng, xem bộ dạng mạnh tay mạnh chân của hắn, nàng rất sợ hắn lấy việc công báo thù riêng.
“Tôi không tin tưởng dụng cụ y khoa ở đoàn làm phim.” Đây là câu nói đầu tiên của Hoắc Thiên Kình kể từ khi về đến nhà, đầy vẻ lạnh lùng, đầy vẻ cứng rắn.
Úc Noãn Tâm nhìn hắn đang chuẩn bị bôi ô xy già lên miệng vết thương, chân vô thức rụt lại “Nhưng…đau lắm!”
Chỉ là một vết phỏng thôi mà, dù không xử