ng khối ngọc tốt nhất để khắc ra, đẹp đến nổi khiến hắn không thể rời mắt…
“Anh…” Úc Noãn Tâm vừa muốn trách cứ hắn miệng mồm trơn tru, nhưng khi thấy hắn nhìn mình chằm chằm không hề chớp thì trong lòng hoảng loạn, vô thức mà hắng giọng một tiếng, quay mặt ra ngoài cửa sổ xe.
Tim lại đập không ngừng vì những lời của hắn, giống như có một cái chùy lớn đang đập “thịch thịch” vào ngực nàng.
Trời ạ, đừng đập thế nữa, dừng lại đi… Nàng âm thầm khẩn cầu, nhưng lại càng đập nhanh hơn vì trên gương mặt lại truyền đến độ ấm của ngón tay hắn…
Nhẹ nhàng xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng qua, không cho nàng có chút cơ hội tránh né mình, ánh mắt Hoắc Thiên Kình nổi lên vẻ quyến luyến khôn nguôi. Hắn chưa bao giờ biết thì ra trên đời này còn có một cô gái sẽ làm hắn không dứt bỏ được. Mỗi khi thấy nàng, lòng hắn sẽ nổi lên sự ngọt ngào chưa từng có…
Không sai, là ngọt ngào! Hắn biết rõ loại cảm giác này, tuy rằng loại cảm giác này hắn chưa bao giờ cảm nhận được, nhưng hắn hiểu rất rõ.
Câu chuyện “đốt lửa đùa bỡn chư hầu” của Trung Quốc rất nổi tiếng. Trước kia, Hoắc Thiên Kình hắn cũng nhất trí với quan điểm của mọi người, thậm chí khinh thường Chu U Vương của Tây Chu, vì có được nụ cười của người đẹp mà châm phong hoả đài. Loại hành vi chỉ vì mỹ nhân mà không tiếc giang sơn này quả thực làm hắn khinh thường.
Nhưng ngày hôm nay, giờ này khắc này, vẻ yêu kiều e thẹn của cô gái bên cạnh làm tâm hồn hắn rung động. Trong nháy mắt, rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ tại sao Chu U Vương tình nguyện đắc tội với chư hầu mà châm lửa để đổi lấy một nụ cười của Bao Tự. Chắc chắn vào lúc này, Úc Noãn Tâm có đưa ra bất luận yêu cầu gì hắn củng sẽ làm theo, chỉ vì giữ lại sự ngọt ngào quý giá này. (Anh biết dại gái rồi!)
Chính mình lại có khác gì Chu U Vương?
Hơn nữa, có phải tâm tình của Chu U Vương lúc đó cũng như vậy hay không? Giang sơn có tươi đẹp đi nữa cũng không thể nào địch nổi một nụ cười của giai nhân!
Nghĩ tới đây, Hoắc Thiên Kình dĩ nhiên cười tự giễu một chút, mùi vị trong đó chỉ có người trong cuộc mới biết được.
“Noãn, em phải biết rằng, bất luận tôi nói gì làm gì thì đều có trách nhiệm…” Hắn mở miệng, trong giọng nói hơi khàn khàn lộ ra chút lười biếng, tràn ngập sức hấp dẫn khiến tim phụ nữ đập mạnh.
Hắn nhìn nàng không hề chớp mắt, ánh mắt như biển sâu vời vợi…
Hơi thở của Úc Noãn Tâm trở nên hơi khó khăn, muốn dời mắt nhưng không cách nào làm được. Hai mắt hắn giống như là có ma lực, làm nàng không tự chủ được mà nhìn vào rồi không thể rời đi. Nàng cảm thấy nàng đang bị vẻ thâm thúy trong mắt hắn từ từ hút vào, cuối cùng chỉ có thể chìm vào ánh mắt đen sâu thẳm không thể lường của hắn.
Bàn tay của hắn kìm lòng không đậu mà đặt lên bụng nàng, sự ấm áp của đầu ngón tay xuyên thấu qua vải vóc làm nóng da thịt nàng, tay nàng cũng vô thức mà run rẩy một chút.
“Ở đây… biết đâu đã có một sinh mạng mới, một đứa nhỏ chảy cùng dòng máu với anh.” Tiếng nói trầm thấp mang theo hy vọng.
“Không.” Úc Noãn Tâm lập tức phản ứng lại, vội vã phản bác: “Anh đừng nói bậy nữa, tôi không có thai…”
“Phải không?”
Hoắc Thiên Kình cười rất sáng lạn, những tia sáng nhỏ phản chiếu tại hàm răng trắng như sứ của hắn, anh tuấn và dịu dàng, hắn cúi người về phía trước, nói nhỏ bên tai nàng: “Noãn, trong khoảng thời gian này chúng ta không có áp dụng bất kỳ biện pháp tránh thai nào…”
Lòng Úc Noãn Tâm cứng lại, nhưng cũng mạnh miệng mà nói: “Vậy thì sao chứ?”
Mang thai nào phải chuyện đơn giản thế được?
“Thì thế nào? Noãn, em sẽ không hoài nghi một người trong hai ta có vấn đề đó chứ?”
Hoắc Thiên Kình buồn cười mà nhíu mày, kéo bàn tay nhỏ bé của nàng qua dỗ dành: “Được rồi, tôi biết em đang dỗi, có điều em cũng phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Tôi không muốn…” Úc Noãn Tâm vô thức mà phản kháng.
“Vô dụng, cô gái ngốc ạ…” Hoắc Thiên Kình không giận mà cười, hôn lên cái trán trơn bóng của nàng một chút. “Đừng dỗi nữa, đời này em nhất định phải ở bên cạnh tôi, cũng đã định trước là chỉ có thể sinh con cho Hoắc Thiên Kình tôi.”
Tiếng nói trầm thấp mang theo sự tuyên cáo, đôi môi mỏng cũng cúi xuống che đôi môi mềm của nàng lại…
Úc Noãn Tâm chậm rãi nhắm mắt lại. Bắt đầu từ lúc nào, khi nàng nghe được lời nói tự đại của hắn thì trong lòng lại không hề chống cự, thậm chí lại sinh ra một chút ngọt ngào khó hiểu vì sự bá đạo của hắn chứ? …
Ban đêm, làn gió dịu dàng nhẹ nhàng thổi vào từ cửa sổ sát đất. Cách đó không xa truyền đến tiếng sóng biển rì rào, tựa như tiếng ngâm khe khẽ của nữ thần từ trên cao, cùng với những ngôi sao trên bầu trời chìm vào giấc ngủ.
Vài cánh hoa quỳnh xinh đẹp lặng lẽ bay vào phòng, dưới sự đẩy đưa của làn gió mát, nhẹ nhàng sà xuống giống như cảnh thần tiên trong truyện cổ tích, rơi xuống người đôi nam nữ đang ngủ trên chiếc giường rộng lớn kia.
Người con gái nằm trong vòm ngực rộng lớn của người đàn ông, cánh tay rắn chắc vòng lấy thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của nàng. Khung cảnh này có vẻ cực kỳ đẹp đẽ. Nhưng vì một cánh hoa quỳnh bay xuống mặt mà cô gái giật mình tỉnh giấc…
Nửa đêm giật mình tỉnh giấc là c