h mắt cố sức lảng tránh, sắc mặt đột nhiên trở nên tồi tệ và lo lắng.
“Noãn Tâm, em nói gì vậy? Em là Úc Noãn Tâm, là người con gái mà Tả Lăng Thần anh yêu nhất!”
Một câu nói, mạnh mẽ vang lên quanh quẩn trên hành lang bệnh viện. Tiểu Vũ há to mồm đến không thể to hơn được nữa, vẻ mặt của Phương Nhan cũng không khác mấy.
Úc Noãn Tâm bỗng nhiên ngẩng đầu, chống lại cặp mắt quen thuộc kia của Tả Lăng Thần. Sự chân thành trong mắt anh trước sau như một, kể cả giọng điệu đó cũng dường như khiến nàng trở về thuở trước…
Mày kiếm mắt sáng, hiển lộ khí khái quý tộc. Anh luôn luôn có sự tao nhã của hoàng tử, còn dưới vầng trán kia, cặp mắt đen như đầm nước sâu thẳm không thấy đáy, tĩnh mịch nhẹ nhàng, không nhiễm đục một hạt bụi càng làm cho vẻ tuấn tú của anh thêm kiêu ngạo, không gì có thể sánh bằng!
Úc Noãn Tâm muốn đem lại cho anh một nụ cười thật hoàn mỹ, nhưng trong nháy mắt, viền mắt lần nữa lại đỏ lên…
Anh là một hoàng tử ôn nhu nặng tình như vậy đó, nàng còn có tư cách đứng chung một chỗ với anh sao? Ba năm trước nàng không xứng, ba năm sau, nàng lại càng không xứng!
Úc Noãn Tâm khẽ run run mở miệng: “Tôi, tôi không phải… không phải là người con gái trong miệng anh nói đến, tôi… ưm.”
Không đợi nàng nói xong, Tả Lăng Thần đột nhiên cúi người xuống, ngay lúc nàng còn không kịp phản ứng, hôn thật sâu lên môi nàng…
Nụ hôn cuộn trào mãnh liệt giống như mang theo tức giận, nhưng sau khi tiếp xúc với sự mềm mại quen thuộc của nàng, thì ngược lại biến thành tất cả nhu tình, trằn trọc hơn…
Đôi môi quen thuộc khiến Úc Noãn Tâm bị hòa tan hoàn toàn, đau lòng đến nỗi gần như co thắt lại. Anh ấy là Tả Lăng Thần, là người đàn ông mà nàng yêu, cho dù ba năm không gặp, nàng vẫn còn yêu anh như vậy…
Thế nhưng… bọn họ có thể trở lại như trước kia sao?
Nước mắt cũng không kiềm chế được rơi xuống, dọc theo gương mặt của nàng, chảy xuống môi.
Tiểu Vũ cùng Phương Nhan đều trợn tròn mắt mà nhìn cảnh tượng trước mắt, ngay cả người bệnh cùng nhân viên chăm sóc lui tới đều nhịn không được dừng lại nhìn.
Cuối cùng Tả Lăng Thần quyến luyến không dứt rời đôi môi nàng, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve gương mặt đau lòng mà nhuốm nước mắt trong suốt của nàng, cúi đầu nói: “Cô bé ngốc, nếu như thực sự không nhận ra anh, vậy… nước mắt này vì sao lại rơi xuống đây…”
Úc Noãn Tâm như nghẹn trong cổ họng, giọng nói nhỏ dịu dàng của anh vang bên tai, nước mắt nàng càng rơi lã chã…
Nàng nói không nên lời, để mặc anh dịu dàng lau đi nước mắt trên gương mặt.
Nhìn thấy hai người như vậy, rốt cục Tiểu Vũ không nhịn được mà đi lên phía trước, nghi hoặc: “Anh này, hai người… anh với Noãn Tâm rất thân quen?”
Kẻ ngu si cũng đều có thể nhìn ra được hai người này khác thường, nhất là ánh mắt người đàn ông nhìn về phía Úc Noãn Tâm, trong mắt lộ vẻ vô cùng nhu tình, lẽ nào trước đây hai người này thật là…
Khóe môi Tả Lăng Thân nhếch lên.
“Noãn Tâm, cô ấy là vị hôn thê của tôi, chỉ là cô ấy thích chơi trốn tìm với tôi, khiến tôi phải đi tìm ba năm rồi…” Anh nhìn chăm chú Úc Noãn Tâm ở trước mắt với vô vàn thâm tình đủ loại, ánh mắt không rời đi một khắc.
“Lăng Thần…” Úc Noãn Tâm không ngờ anh sẽ nói như vậy, trong lòng nổi lên thứ tình cảm phức tạp mà ngay bản thân mình cũng không thể nói rõ được.
Trong mắt Tả Lăng Thần nổi lên vẻ kích động, kéo mạnh nàng vào trong lòng, cằm đặt trên đỉnh đầu nàng, giống như tìm lại được bảo bối, nói: “Noãn Tâm, rốt cuộc em chịu mở miệng kêu tên của anh rồi, Noãn Tâm của anh…”
Úc Noãn Tâm tham lam nằm trong lòng anh, hít thở hương vị thuộc về anh. Giờ phút này, tâm trạng mờ mịt bất an dần dần cập bến, nàng chưa từng có được cảm giác an toàn như vậy.
Hai người say sưa ôm nhau, mãi đến khi Phương Nhan bắt đầu đi đến.
“Hóa ra hai người biết nhau à, thực sự là rất trùng hợp…” Giọng nói nhẹ nhàng lộ ra vẻ thân mật.
Úc Noãn Tâm lúc này mới phản ứng lại, nàng bỗng đẩy Tả Lăng Thần ra, nhìn Phương Nhan, lo lắng bất an nói: “Xin lỗi nha…”
Vừa nãy đúng là quá bất cẩn, trong lúc nhất thời tự nhiên lại quên mất người con gái trước mắt này. Nếu như nàng nhớ không lầm, vừa rồi Tả Lăng Thần còn ôm người con gái này, lẽ nào hai người bọn họ là… quan hệ yêu đương?
Nghĩ đến có khả năng này, trái tim của Úc Noãn Tâm lại bắt đầu âm ỉ đau đớn…
Tả Lăng Thần bị hành động của nàng làm sửng sốt.
Phương Nhan là con gái, tự nhiên hiểu rõ lòng con gái, cô tiến lên, trên môi có chút nghịch ngợm, khẽ nói với nàng: “Đúng là tôi sắp kết hôn rồi!”
Úc Noãn Tâm giật mình, sắc mặt dần dần trở nên tái nhợt…
Quả nhiên… Bọn họ muốn kết hôn rồi, nàng tình nguyện xem như tất cả mọi chuyện ngày hôm nay đều là đang nằm mơ!
Thấy vẻ mặt này của nàng, Phương Nhan nở nụ cười, kéo bàn tay nhỏ bé của nàng qua, nhẹ giọng nói: “Tôi á, không lâu sau sẽ gả cho người khác, chẳng qua chú rể không thể nào là Lăng Thần thôi. Tôi với anh ấy là bạn bè từ lúc nhỏ, hay nói cách khác là thanh mai trúc mã. Nhưng mà, người con gái khiến Lăng Thần căng thẳng như thế, quả thực cô là người đầu tiên, không nên hiểu lầm nha!”
“A?” Úc Noãn Tâm nhìn thấy tia chế n
