hạo trong đáy mắt cô, nhất thời đỏ mặt.
Phương Nhan nhịn không được cười ra tiếng, đưa một tay về phía nàng.
“Rất vui khi biết cô, cô gọi tôi là Tiểu Nhan đi!”
Tiểu Nhan? Tiểu Nhan…
Sao Úc Noãn Tâm vẫn thấy cái tên này giống như đã từng quen biết, nhưng mà nghĩ không ra. Đôi mắt đỏ của nàng mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô…
“Được rồi, được rồi, tất cả đều sáng tỏ rồi, mọi người đều vui vẻ.” Tiểu Vũ nhìn xuống đất cười híp mắt, ngay sau đó nhìn về phía Tả Lăng Thần, vỗ bả vai của anh.
“Thì ra anh là vị hôn phu của Noãn Tâm. Noãn Tâm này, ở cùng cô ấy một chỗ lâu như vậy mà chưa từng nghe cô ấy nói qua, nhưng nhìn thấy anh thì tốt rồi, tôi nghĩ anh hẳn là có thể giúp được Noãn Tâm.”
“Tiểu Vũ!” Úc Noãn Tâm vội vàng ngăn cản, nhưng cũng không làm được gì, lời nói của Tiểu Vũ đã lọt vào tai Tả Lăng Thần. –
“Noãn Tâm, em đang gặp khó khăn gì?” Anh không để cô nói tiếp, trực tiếp hỏi Úc Noãn Tâm.
“Em…” Úc Noãn Tâm thấy cực kỳ xấu hổ, vội vã nói: “Anh đừng có nghe Tiểu Vũ nói linh tinh, không có việc gì cả.”
Kiểu này khiến nàng cảm thấy là lạ.
Tả Lăng Thần có vẻ mặt tiếc nuối, anh quay đầu về phía Tiểu Vũ, trực tiếp ra lệnh: “Cô nói đi!”
Tiểu Vũ nhún nhún vai, trung thực đem tất cả mọi khó khăn mà ba Úc Noãn Tâm nằm viện nói ra, mặc kệ vẻ mặt bất đắc dĩ của Úc Noãn Tâm đứng bên cạnh…
Tả Lăng Thần sau khi chăm chú nghe xong, gật đầu, nhìn Úc Noãn Tâm cười nhẹ, yêu chiều khẽ vuốt mái tóc nàng, nói:
“Cô bé ngốc, việc này sao lại muốn gạt anh chứ? Tuy rằng em rời xa anh ba năm, nhưng tình cảm của anh đối với em, đối với bác trai bác gái vẫn không thay đổi, đi thôi.”
Úc Noãn Tâm sửng sốt, ngây ngốc hỏi một câu: “Đi đâu?”
“Đi làm thủ tục nhập viện!” Tả Lăng Thần ôm nàng vào trong lòng, dịu dàng nói: “Yên tâm đi, viện trưởng Pat là bạn cũ nhiều năm của anh, anh ta sẽ đồng ý.”
“Nhưng mà…”
“Noãn Tâm, thực ra đều là do anh không tốt, nếu như anh không ra nước ngoài, bệnh tình của bác trai cũng sẽ không kéo dài lâu như vậy, em để anh làm chút chuyện cho bác trai, có được không?” Tả Lăng Thần nhẹ giọng cắt đứt lời nói của nàng, trong đáy mắt là sự chân thành.
Úc Noãn Tâm không nói gì, trong lòng cảm thấy đau khổ…
Người đàn ông này vĩnh viễn đều săn sóc như vậy, rõ ràng là nàng phạm lỗi, lại để anh một mình gánh chịu. Nàng gật đầu, để mặc anh ôm mình chặt hơn…
Chương 58: Sẽ không buông tay
Màn đêm như nước, sắc trời như sa, mặt trăng tản ra màu vàng nhạt dịu dàng, kể cả những tinh tú trên trời cũng lấp lánh ánh sáng nhu hòa.
Đêm buông xuống, một chiếc xe ô tô xa hoa chậm rãi đỗ ở phía trước của khu căn hộ
“Lăng Thần, hôm nay thực sự cảm ơn anh.” Giọng nói dịu dàng của Úc Noãn Tâm đã phục hồi lại vẻ lãnh đạm quen thuộc, dọc theo đường đi này nàng đã nghĩ đến rất nhiều, ba năm trước đây nếu nàng lựa chọn rời đi, thì bây giờ càng không thể cùng anh ở bên nhau nữa.
Hình như Tả Lăng Thần cũng phát giác được sự lãnh đạm của nàng, khi tay nàng đưa ra mở cửa, một bàn tay to kéo lấy cánh tay của nàng
Úc Noãn Tâm quay đầu đối mặt với dáng vẻ tươi cười ôn nhu của anh, trong lòng se lại…
“Noãn Tâm, chúng ta đã lâu không gặp rồi, không mời anh lên uống tách cà phê sao?”Anh không có ép buộc nàng làm gì, giọng điệu nhẹ nhàng như ba năm về trước vẫn cứ làm người ta rung động như vậy. Y – www.
Úc Noãn Tâm nhìn xuống, suy nghĩ một chút, gật đầu…
Mùi hương cà phê quanh quẩn xung quanh hai người, một người cố tình muốn né tránh điều gì đó, một người thì trước sau như một kiên trì điều gì đó.
Úc Noãn Tâm đặt chi phiếu lên trước mặt Tả Lăng Thần, không nói gì, lặng lẽ rút tay về.
“Đây là cái gì?” Tả Lăng Thần nhíu mày nhìn thoáng qua chi phiếu trên bàn, giống như cảm thấy một chút bất mãn đối với hành vi của nàng.
Cảm thấy không cách nào nhìn thẳng vào cặp mắt trong suốt của anh, Úc Noãn Tâm nhìn xuống, ánh mắt hướng lên trên chi phiếu, nhẹ giọng nói:
“Lăng Thần, có thể để cho ba nhập viện, anh đã giúp rất nhiều rồi, hôm nay anh lại ứng tiền thế chấp cho bệnh viện, tiền này em không thể để cho anh trả, cho nên…”
“Noãn Tâm, tuy rằng em rời đi ba năm, nhưng tâm ý của anh vẫn không thay đổi, ông không chỉ là ba của em, còn là ba của anh.”
Thái độ của Tả Lăng Thần rất rõ ràng, lập tức đem chi phiếu đặt lại vào trong tay nàng, cười hiền lành. “Tiền này một phần không phải là của Tiểu Vũ sao, trả lại cho cô ấy đi, phí nằm viện điều trị của bác anh sẽ lo hết!”
“Lăng Thần!”
Úc Noãn Tâm ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt dịu dàng mang theo vẻ kiên định. “Em rất vui lại được gặp anh lần nữa, nhưng mà… Sau này chúng ta cũng chỉ là bạn bè thôi…”
Sao nàng còn có thể gả cho anh đây? Hạnh phúc của nàng đã bị phá hủy triệt để từ buổi tối ba năm về trước rồi. Lăng Thần là một người đàn ông theo đuổi sự hoàn mỹ, hơn nữa lại thành công xuất sắc như thế, sao lại có thể muốn một người con gái đã sớm bị hủy hoại?
“Lần này anh sẽ không rời khỏi em!” Tả Lăng Thần nói một câu ngoài ý muốn, âm vang hùng hồn, giọng điệu kiên định mang theo quyết tâm không thể xem nhẹ.
Úc Noãn Tâm ngẩn ra.
“Noãn Tâm, anh yêu em! Ba năm nay, mỗi một
