XtGem Forum catalog
Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc

Bí Kíp Theo Đuổi Vợ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Quý Nhu

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323411

Bình chọn: 9.5.00/10/341 lượt.

kịch.”“Không phải diễn kịch, ít nhất đối với tôi mà nói là không phải! Anh căn bản cái gì cũng không biết!” Cô quát to lên, lại muốn khóc.Vẫn là tính cách có gai gương mặt quật cường như trước, nhưng bây giờ trong mắt Mạnh Đình cũng không thấy sự chanh chua đanh đá. Ngược lại, trái tim mơ hồ có loại cảm giác loạn nhịp .Là thương hại sao? Loại cảm giác lạ lẫm quá mơ hồ này thật khó hiểu, anh chỉ biết mình thà bị cô nói móc còn hơn……“Sao lại tự đi tìm khổ cho mình như vậy?” Chủ động cầm lên cái điều khiển ti vi, tùy tiện đổi lại kênh là điều duy nhất anh có thể làm.Ân Đệ cố gắng để cho mình khôi phục lại bình tĩnh, bên tai chợt truyền đến giọng nói của anh –“Cô gái trên ti vi nhìn rất giống cô.”Chỗ nào? Ân Đệ không nhìn còn khá, vừa nhìn lập tức đỏ mặt lên. Nhưng thấy trên màn hình cô gái đang ở trong lòng một người đàn ông hưởng thụ vuốt ve an ủi, vẻ mặt vô cùng say mê.“Nói bậy! Giống chỗ nào hả?.” Thật nghi ngờ ánh mắt của anh, lại dám nói cô giống cô diễn viên đóng vai đào hát (người hát kịch) trong ti vi kia?“Má có mấy phần giống nhau, chỉ là vóc người. . . . . .” Anh quay lại nhìn người cô đánh giá, nhưng không nói tiếp đoạn sau.Ai có thể nhịn, không thể nhẫn!“Mạnh Đình, anh như vậy là có ý gì?”Nhìn cô gái mắt đang trừng lên, hai tay chống eo tỏ vẻ hung ác, Mạnh Đình khẽ cười.”Không có gì, chẳng qua là cảm thấy dáng này vẻ của cô,

tôi nhìn quen hơn.”Ân Đệ nháy mắt mấy cái. Anh đang cố ý sao? Chẳng lẽ. . . . . . Chỉ vì không muốn nhìn cô đau lòng rơi nước mắt sao?Cố gắng áp chế không cho mình suy nghĩ quá nhiều, Ân Đệ cố lên giọng nói: “Tôi như thế nào có quan hệ gì tới anh? Tôi nhớ là chúng ta quen biết nhau chưa được bao lâu.”“Vậy sao?” Anh nói rất nhẹ nhõm tự nhiên: “Cô không nói, tôi đúng là đã quên, thì ra là chúng ta quen biết nhau chưa lâu.”“Quên? Tôi thấy anh là đang cố ý đúng không? Anh muốn nhanh làm quen với tôi, mục đích là muốn tôi giúp mai mối cho em trai của anh.”“Có lẽ.” Anh không thèm để ý chút nào lên tiếng: “Chẳng lẽ cô không hi vọng cùng tôi thân thiểt hơn một chút sao?”“Tôi vì sao phải hi vọng như vậy?” Ân Đệ trợn to mắt.“Bởi vì. . . . . .” Anh mín miệng lại, cố ý lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, “Tôi cho là, nên coi mình như một chú rể rùa vàng.”Ân Đệ há to mồm, cố gắng đọc suy nghĩ trên gương mặt đang đánh trống lảng của anh, cô bật cười rồi. Sau đó, dùng vẻ mặt cực kỳ tiếc nuối khoa trương, nói: “Nhưng quá đáng tiếc, con rùa vàng này tốc độ quá chậm.”“Đó có phải là chỉ tiếc không gặp sớm không?”“Ừ.” Miệng uống một hớp trà to, cô trả lời, quét mắt nhìn anh một cái, nhất thời ngụm trà đã nuốt vào bụng như được đun sôi một lần nữa, làm cô cả người nóng rực lên.Không phải là đang nói đùa sao? Ánh mắt của anh làm gì mà chuyên chú như vậy?Không thể tiếp tục chơi được nữa! Người đàn ông này cô không đủ khả năng đối phó.“Anh có muốn uống cái gì không? Nước trái cây? Hay là cà phê?” Không khí lập tức trở nên mập mờ, cô bối rối đứng dậy.“Có là được rồi.” Đim ny anh rt dễ tính.“C ngời no ni cho c biết, lúc c đỏ mặt trng rt đng yu cha?”Ân Đệ ly ly nc tri cy từ trong tủ lạnh ra, anh lại đột nhin ni một cu, lm hại c thiu chút nữa lm rơi ci ly xung.C chỉnh nhanh lại thần sc, cầm chc ly nc tri cy.C khng dm nhn vo mt của anh, cứng ngc ni: “Đáng yêu –nhưng không thể tùy tiện yêu.” Một câu nói thô tục, nhưng cũng là từ ngữ nhắc nhở chuẩn xác nhất .“Cô nghĩ nhiều quá rồi.”Trừng mắt nhìn người đàn ông đang tao nhã uống nước tái cây kia, Ân Đệ bắt đầu hối hận rồi. Cô nên đuổi anh đi ngay từ đầu mới phải!“Có điều, tôi vẫn còn phải cám ơn cô.”“Không cần, dù sao thì cũng sắp hết hạn sử dụng.” Hiện tại mới hiểu được lễ phép à?“Tôi là nói Chu Tương.”Cái gì? Không phải nói nước trái cây sao? Chỉ là cũng không khác nhau lắm, đều là sắp”Quá thời hạn” . . . . . . Ân Đệ vì hiểu lầm của mình mà bật cười.Cố gắng nhịn cười, cô nghiêm túc nói: ” Chuyện Chu Tương với em trai của anh, tôi không quản được.”“Vậy thì tốt.”Cô nhíu lông mày. Lượn hơn nửa vòng, anh không phải là muốn cô giúp đỡ anh sao?“Anh cũng không nên vui mừng quá sớm, bọn họ. . . . . .” Ân Đệ bị chính câu nói này của mình dọa sợ. Cô đang làm gì? Mặc dù cô không thể chấp nhận cách làm này của Chu Tương, nhưng cô cũng không thể phản bội bàn bè được!Nhưng, người đàn ông khôn khéo này đã nghe ra sơ hở trong lời nói của cô.”Bọn họ như thế nào?”“Bọn họ. . . . . .” Ân Đệ bị ánh mắt sáng quắc kia làm cho hoảng hốt, may mắn cửa phòng lúc này kịp thời mở ra.Lực Côn đã Khôi phục hinh dáng cũ cùng Chu Tương hiện thân, hóa giải nguy cơ.Khi hai người đàn ông này rời khỏi, phòng lại khôi phục yên tĩnh vốn có.Ân Đệ không nhịn được trách móc Chu Tương, “Mình cầu xin cậu, về sau không nên để cho Mạnh Đình đuổi kịp vào trong nhà, được không?”“Anh ta muốn đến, mình có thể có biện pháp gì!” Chu Tương vô tội giọng chuyển một cái, “Chỉ là đã chứng thật một điều Mạnh Đình không phải là người biến thái hay xấu xa gì, cậu cũng không cần sợ anh ấy như vậy,”“Không phải sợ, mình chỉ là . . . . . Chỉ là không thích.”“Không thích? Tại sao?”“Không thích chính là không thích, không cần có lý