do, được không?” Ân Đệ đi vào trong phòng.“Đó, là vì mình muốn cái thiện quan hệ của hai người nên mới nói, thì ra cậu lại rất ghét anh ấy.” Chu Tương nhỏ giọng lẩm bẩm.Cô ghét anh sao? Thật sự có chán ghét như vậy không?Nằm ở trên giường thật lâu, Ân Đệ chợt bị suy nghĩ của mình dọa sợ –Cái gì cùng cái gì?Cái vấn đề tại sao cô phải suy nghĩ lâu như vậy?***************** ta là một đường phân cáchMấy ngày sau.Bão nói đến là đến, có điều nó cũng giống như đang phản ánh tâm tình hỗn loạn của Ân Đệ vậy.Vài ngày trước, Học Thánh đến nhà hàng nơi cô làm vì công việc, khi anh nhìn thấy cô, quả nhiên giống như Chu Tương nói, Học Thánh nói đến hai chữ “Phục vụ” thì vẻ mặt liền lộ ra vẻ khinh thường chán ghét, giống như cô đang làm việc gì không đáng được tôn trọng. . . . . . Cuối cùng, đương nhiên vẫn là chia tay trong không vui.Tình huống như thế, Ân Đệ đã tập mãi thành thói quen rồi, cô biết không tới hai ngày, Học Thánh lại xuất hiện như không có chuyện gì xảy ra, lần nào cũng đều như vậy .Ân Đệ có loại cảm giác chết lặng, trái tim trống rỗng. Cho dù bão có mãnh liệt như thế nào, Học Thánh vẫn thế một cuộc điện thoại quan tâm cũng không có, cô dường như cũng không hề để ý nữa.Hiện tại cả gian phòng chỉ có một mình cô. . . . . . Chu Tương cùng” Em gái Lực Côn ” Đôi vợ chồng trẻ giả mạo đó đang mắc kẹt ở Nam Đài Loan, mà. . . . . . Anh?Nghe Chu Tương nói qua, Mạnh Đình ở Đài Loan có một ngôi biệt thự, chỉ là, vì muốn giám sát Lực Côn nên mới ở nơi này. Như vậy, hiện tại anh có phải đã an tâm chuyển đi rồi hay không?Trái tim đột nhiên cảm thấy buồn bực, có lẽ là không khí quá yên tĩnh.Cô mở ti vi, xem ti vi giết thời gian, tiện thể xem tin tức về cơn bão. Thấy cơn bão này có ảnh hưởng không nhỏ đến vùng Bắc Bộ. . . . . .Nhìn TV, Ân Đệ mơ mơ màng màng ngã ở ghế sa lon ngủ quên mất, đột nhiên bị một chuỗi tiếng vang ồn ào đánh thức.Cô vội vã chạy đến ban công nhìn xuống, liền ngây người.Dưới tầng một nước đã ngập lênh láng? Sao vậy? Là lũ bất ngờ xuất hiện, hay là nước biển tràn vào?Các hộ cư trú ở tầng một đang rất chật vật, vừa chạy trối chết, vừa cố gắng khuân đồ, có thể mang theo được bao nhiêu mang bấy nhiêu, tất cả đều đều di chuyển lên cầu thang tầng trên .Ân Đệ vội vàng mở cửa chính ra, nhìn về phía cầu thang, quả nhiên là một mảnh tối om.Hàng xóm tầng dưới người nào người đó ướt sũng, đáng thương nhất là người già và trẻ con, có mấy đứa trẻ đã khóc hét lên.“Mọi người có muốn vào bên trong không?” Ân Đệ chỉ vào cửa chính nhà mình, nói với bọn họ.Những người hàng xóm lầu khác cũng đồng loạt lên tiếng: “Đúng vậy, mọi người mau lên trên này, chờ nước lui rồi hãy nói.”Ân Đệ bắt đầu lo trong lo ngoài, ở giữa cầu thang chạy tới chạy lui. . . . . .Chợt, Mạnh Đình xuất hiện ở cửa chính.“Là anh? Thật tốt quá!” Ân Đệ giọng nói khó nén được vui sướng.Mạnh Đình chăm chú nhìn cô. Anh đã tới được một lúc rồi, chỉ là cô vẫn không phát hiện ra thôi.“Khó mà thấy được cô nhìn tôi lại vui vẻ như vậy.”Có sao? Cô vừa rồi có biểu hiện gì sao? Ân Đệ hất tóc, che giấu bối rối nói: “Dĩ nhiên là vui rồi, có anh ở đây, liền có thêm một người trợ giúp a.”“Tôi có đồng ý giúp đỡ sao?” Anh dội thẳng cho cô một gáo nước lạnh.“Anh –” Ân Đệ lập tức xị mặt, trừng mắt nhìn anh, “Tại sao anh có thể máu lạnh vô tình như vậy? Tôi hiểu rồi, anh bởi vì không muốn giúp một tay, cho nên mới giả vờ như không có ở nhà chứ gì.”“Tôi vốn dĩ không ở nhà.” Anh cau mày lên tiếng: “Là bởi vì không yên lòng, cho nên mới trở lại xem.”Khng yn lòng? “Em trai anh cùng Chu Tơng đu khng ở đy.” C th yn tm rồi chứ.“Ti biết.”Ân Đệ nhanh chng dơng mt. Anh biết? Vậy. . . . . . Anh trả trở v nhn ci g?“L Chu Tơng. C y lo lng c ở nh một mnh, mun ti ti xem một chút.” Anh cúi ngời, nhn ng quần đã t đãm. Ngẩng đầu, pht hiện nh mt c đang nhìn anh chòng chọc, nhàn nhạt nói: “Nước ngập sâu quá, không thể làm gì khác hơn là phải lội tới đây.”Anh đến là để nhìn cô? Nhìn anh tóc ướt rối loạn, quần áo đắt tiền dính đầy bùn đất, Ân Đệ đột nhiên cảm thấy áy náy.“Tôi rất khỏe! Anh không cần phải để ý đến lời nói của cô ấy, Chu Tương vốn là người hay lo lắng không đâu mà.” Khẽ động khóe miệng, cô cười gượng.Nghe thấy tiếng khóc của trẻ nhỏ truyền đến, Ân Đệ lúc này mới nghĩ đến sữa bột trong tay mình.Chạy tới sát vách lầu hai, không may dẫm phải vật gì đó ở cầu thang khiến cô trượt chân, may mắn Mạnh Đình kịp thời đỡ cô.“Cám ơn.” Cô nở cười gượng gạo, mới đi một bước, lập tức cau mày nhỏ giọng hô: “Ai!”“Sao vậy?”“Có thể là bị trật rồi!” Cô cố gắng chịu đau, dựa vào lan can cầu thang, chân thấp chân cao tiếp tục leo lên.Ngay lúc này, Mạnh Đình đem cánh tay của cô nắm lên, vòng qua đầu vai mình, không để ý đến vẻ mặt ngạc nhiên của cô, một tay khác ôm lấy hông cô liền dìu cô hướng phía nhà cô đi tới.“Khoan –” Ân Đệ vừa nghĩ ra phải nói cái gì, đầu lưỡi trong miệng liền cứng lại, cô chỉ có dựa vào người anh, mặc cho bàn tay to của anh đang để trên hông của mình.Những chỗ da thịt tiếp xúc bắt đầu nóng ran, cái loại cảm giác gần sát đó khiến cho nhịp tim của cô tăng nhanh cấp tốc.Người đàn ông
