Ring ring
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326261

Bình chọn: 10.00/10/626 lượt.

òn muốn biết gì nữa không ? Nếu cậu muốn biết rõ ngọn ngành chuyện này, mình tình nguyện tự nói cho cậu, không muốn cậu nghe được từ miệng anh ấy”

“Không còn gì nữa” Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.

Ma Lạt Năng ngồi vào cạnh tôi, khẽ nói : “Cha mẹ mình thực vừa lòng với Lục Lệ Thành, nhất là cha mình, rất thích anh ta. Cho nên dưới sự tác động của cha mẹ mình, mối quan hệ giữa hai bọn mình phát triển có vẻ nhanh. Anh ấy đối với mình cũng tốt lắm, lúc đó mình đã nói trong message rồi đó, mỗi ngày mình đều nhận được một bó hoa, là anh ấy tặng đó. Nếu không phải mình gặp được Tống Dực, có lẽ chỉ hai ba tháng nữa, bọn mình sẽ đính hôn.”

“Cậu yêu anh ấy sao ?” Khó khăn lắm tôi mới thốt ra được những lời này, chính bản thân mình cũng không biết mình hỏi mấy câu này vì động cơ gì.

Ma Lạt Năng cười buồn bã : “Mình không biết. Chỉ biết lúc đó mình rất thích nói chuyện với anh ấy, anh ấy có thể làm mình cười, nếu không có Tống Dực, anh ấy cũng là người khiến mình không cự tuyệt bước chân vào ngưỡng cửa hôn nhân. Nhưng mà, có Tống Dực, hết thảy đều sẽ không như thế. Tống Dực giống như giấc mộng đẹp nhất trong lòng mình, cho tới bây giờ, mình cũng không dám tin là giấc mộng ấy đã trở thành sự thật.” Ma Lạt Năng lại nhìn tôi đầy áy náy : “Thật xin lỗi”

“Cậu có làm sai gì đâu, sao cứ phải xin lỗi mình như thế ?”

Ma Lạt Năng như trút được gánh nặng, cẩn thận nhấc tay qua dây truyền dịch của tôi, ôm lấy tôi : “Suốt đời suốt kiếp đều là bạn bè!”

Tôi dùng một cánh tay ôm lấy lưng nàng : ” Suốt đời suốt kiếp”. Trước kia, lúc ôm nhau sau khi cãi nhau sau xong, chúng tôi thường nói mấy chữ này. Những câu nói vào thời điểm đó, được thốt ra dễ dàng với đầy hạnh phúc và niềm vui, còn hôm nay, lại mang theo những ước hẹn ngầm đầy bi tráng của tôi.

Ma Lạt Năng cầm lấy cái cặp lồng giữ ấm trên bàn, vừa đút cho tôi uống từng thìa canh, vừa hỏi đầy thận trọng : “Bây giờ quan hệ giữa cậu và Lục Lệ Thành … như thế nào ?”

Trong đầu tôi bắt đầu nảy ra những phương án để có thể giải quyết cái bài toán phức tạp này một cách hợp lý và ăn khớp – Lục Lệ Thành thích Ma Lạt Năng, Lục Lệ Thành đã từng hò hẹn với Ma Lạt Năng, Ma Lạt Năng đá Lục Lệ Thành. Tôi có vị trí nào giữa những thứ đó ? Ừm ! Đúng rồi, tôi thích Lục Lệ Thành. Tôi vừa suy tư vừa thong thả trả lời : “Anh ấy là người rất thông minh, chắc mình mới vào công ty được một thời gian thì đã phát hiện ra tình cảm của mình đối với anh ấy, nhưng chắc tính cách của mình cũng không phải loại mà anh ấy thích, nên anh ấy vẫn làm bộ như không biết, còn cố tình điều mình sang phòng của Tống Dực. Chuyến công tác tới nước Mỹ của mình cũng là do anh ấy sắp xếp, mình nghĩ đó chắc cũng coi như một kiểu bồi thường đi. Chắc là không thể đáp lại tình cảm của mình, nên mới hỗ trợ mình trong sự nghiệp. Lúc mình ở New York vẫn email cho anh ấy, nhưng anh ấy không trả lời bao giờ. Nhưng lúc mình từ Mỹ trở về, anh ấy lại đối với mình tốt hơn trước rất nhiều, lại còn tự tới sân bay đón mình nữa. Cái buổi sáng lúc cậu báo mình chuẩn bị gặp Tống Dực đó, đột nhiên anh ấy nói cho mình biết rằng, anh ấy đã trót thích một người, nhưng người kia không thích anh ấy, bây giờ anh ấy sẽ suy nghĩ về tình cảm của mình lại một lần nữa. Mình vô cùng đau khổ, cũng không ăn trưa, nên tối hôm đó gặp cậu, mới đột nhiên té xỉu. Sau đó mình gặp anh ấy ở nhà hàng, không kiềm chế nổi đã òa khóc, anh ấy liền dẫn mình vào buồng vệ sinh tư nhân, có lẽ vì mình khóc lóc thảm thiết quá, có lẽ rốt cuộc mình cũng khiến anh ấy cảm động, rốt cuộc anh ấy đồng ý kết giao với mình. Sau đó, như vừa nãy đó, mình đã biết anh ấy và cậu đã từng hò hẹn.”

Làm một người kiểm toán chuyên tìm ra những chứng cứ giả mạo, am hiểu sâu nhất chính là nguyên lý việc lập lờ đánh lận, thật giả lẫn lộn một lúc, thời gian, địa điểm sự kiện đều vô cùng ăn khớp, ngay cả chính tôi còn tin rằng sự thật đúng là như vậy, huống chi là Ma Lạt Năng ? Lúc này đây Ma Lạt Năng hoàn toàn tin rằng người tôi yêu là Lục Lệ Thành.

Vẻ mặt nàng như rất khó chịu, vẻ như sắp khóc tới nơi. Tôi mỉm cười vỗ vỗ tay nàng, nói rất chân thành : “Vừa rồi anh ấy có nói qua điện thoại, anh ấy sẽ đối xử tốt với mình. Người đã tới từng này tuổi rồi, ai mà chẳng bạn trai bạn gái cũ ? Mấu chốt là hiện tại và tương lai”

Vừa nói hết, tôi ngẩng đầu lên, thấy Tống Dực đã đứng ở cửa từ lúc nào, sắc mặt hơi tái nhợt. Ma Lạt Năng bối rối nhảy dựng lên, lúng ta lúng túng hỏi : “Anh đến từ lúc nào ?”

Tống Dực nhìn nàng, mỉm cười, trong mắt lộ rõ ra vẻ dịu dàng : “Vừa tới xong”

Lúc đó Ma Lạt Năng mới cười thoải mái, như hoa nở rộ, nắm chặt tay anh nói : “Bên ngoài có lạnh lắm không ạ ?”

Tống Dực lắc đầu, tia nhìn dừng lại ở đôi mắt thâm đen của Ma Lạt Năng, trong mắt hàm chứa đầy vẻ đau lòng : “Mệt không ?”

Tôi nhắm mắt lại, khóa chặt cửa lòng, cự tuyệt xem, cự tuyệt nghe ! Nhìn ánh mắt anh như thế, đúng là anh yêu nàng ấy thật sự!

Ma Lạt Năng ghé sát tai tôi gọi khe khẽ, tôi nhắm chặt hai mắt, không phản ứng. Nàng cố hạ giọng nói với Tống Dực : “Mạn Mạn nói Lục Lệ Thành lát nữa sẽ tới, chúng ta ngồi