Disneyland 1972 Love the old s
Bí mật bị thời gian vùi lấp

Bí mật bị thời gian vùi lấp

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326505

Bình chọn: 7.5.00/10/650 lượt.

ăn cơm rang trứng không ?”

Ma Lạt Năng vô cùng sung sướng gật đầu : “Mình muốn có thêm cả tôm bóc vỏ, lại thêm cả chút carot là tốt nhất.”

Ma Lạt Năng tay chưa bao giờ dính vào việc nhà, tôi thì có thể vào bếp, nhưng khả năng cũng chỉ bình thường, bất quá cơm rang trứng khá ngon, là thứ mà Ma Lạt Năng thích nhất. Tôi vừa đánh trứng vừa hoài niệm tài nghệ nấu ăn của Lục Lệ Thành, nếu anh ta không làm quản lý nữa, mà đi mở tiệm cơm, đảm bảo ngày cũng kiếm cả đống tiền.

Hai người vừa đùa giỡn nói nói cười cười xong, tâm sự của Ma Lạt Năng cũng xóa sạch, chỉ lát mà ngủ, mà hai mắt tôi vẫn mở chong chong nhìn đăm đắm lên trần nhà. Nằm một lúc đau cả lưng, đành phải ngồi dậy, lấy thuốc an thần mà Lục Lệ Thành đưa cho tôi, uống hai viên, rốt cuộc mới ngủ được.

Sáng dậy tôi vẫn cảm thấy mẹt, cảm giác như chưa hề nghỉ ngơi chút nào, đây là tác dụng phụ của việc sử dụng thuốc an thần để dỗ giấc ngủ. Bất quá mất ngủ lại càng mệt hơn, hai bên đều hại, chỉ đành chọn bên nhẹ.

Bồn rửa mặt chỉ có một cái, nên tôi cũng không thể cùng với Ma Lạt Năng, nàng đánh răng rửa mặt như đánh trận, vừa tô son vừa chạy xuống dưới lầu : “Muộn mất rồi, mình đi trước đây. Nếu cậu muốn ngủ thì cứ ngủ đi, mình sẽ gọi điện cho Tống Dực, xin cho cậu nghỉ thêm ngày nữa.”

Đợi nàng đi rồi, tôi mới dậy rửa mặt. Trốn được một lần, chứ không trốn được mãi, rốt cuộc vẫn phải đối mặt. Tôi cẩn thận búi tóc lên, trang điểm nhẹ một chút, lại chọn một bộ quần áo công sở thực lịch sự, liếc qua hộp trang sức, không hiểu đã mua một đôi nhẫn mặt đầu lâu ở Tây Tạng từ khi nào, liền lôi ra, một chiếc lớn một chiếc nhỏ, vừa vặn một cái đeo vào ngón cái, một cái đeo vào ngón trỏ.

Thấy tôi vẻ mặt Karen như không thể tin nổi : “Alex nói cô bị bệnh mà.”

“Đã đỡ hơn nhiều rồi.”

Lục Lệ Thành một trước một sau bước vào văn phòng, nhìn thấy tôi đều thoáng sửng sốt, có điều, ngay sau đó Lục Lệ Thành bật cười nhìn tôi từ trên xuống dưới, sắc mặt Tống Dực thì hơi tái đi, tầm mắt lướt qua tôi, nhìn về nơi khác.

Karen cầm một đống giấy tờ tới đưa cho Tống Dực xem, hai người khe khẽ nói gì đó.

Lục Lệ Thành tới trước bàn tôi, cười nói : “Dũng cảm hơn nhiều so với tôi tưởng tượng, tôi còn tưởng cô phải trốn tránh ở nhà ít nhất ba ngày nữa chứ.”

Tôi hừ một tiếng, không thèm để ý tới anh ta, chỉ bật máy tính lên, bắt đầu làm việc. Anh ta vừa nhìn thấy đôi nhẫn có mặt đầu lâu trên tay tôi, liền cười ho nhẹ một tiếng : “Tuổi nổi loạn của cô cũng hơi muộn hơn so với người khác nhỉ ?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta : “Hôm nay tâm trạng anh tốt lắm hả ?”

Tống Dực đứng ở cửa phòng gọi anh ta : “Elliott, đã tới giờ rồi”

Anh ta cười nói : “Đúng rồi, hôm nay tâm trạng tôi vô cùng tốt” Nói xong liền đi cùng Tống Dực ra khỏi phòng.

Văn phòng lặng ngắt như tờ, tôi cúi đầu làm việc, chợt cảm thấy có gì đó không thích hợp, vừa ngẩng đầu lên, đã thấy mọi người cùng nhìn tôi chằm chằm : “Sao thế ?”

Peter kêu lên một tiếng đầy kinh hãi : “Sao thế ? Cô nói sao thế là sao ? Cô không thấy vẻ mặt của Elliott lúc nói chuyện với cô vừa nãy sao ?”

Mắt tôi đã quay lại màn hình máy tính : “Ít thấy thì ngạc nhiên thôi ! Anh không ngây thơ tới mức nghĩ là lúc Elliott đối mặt với Mike và khách hàng cũng vẫn giữ cái mặt như muốn đánh nhau đó đi.”

Mọi người cùng cười ồ lên, Karen liền nói : “Tôi xin làm chứng, lúc anh ta nói chuyện với Alex cũng tươi cười lắm.”

Peter vẫn càu nhà càu nhàu đầy miệng, nhưng chẳng ai thèm để ý tới anh ta cả.

Chữ trên màn hình cứ nhòe nhoẹt không rõ, tôi cố gắng vài lần, nhưng vẫn không thể tập trung được, cuối cùng đành từ bỏ. Tôi ngồi đối mặt với màn hình máy tính, tay đặt trên bàn phím, trông qua như đang làm việc nghiêm túc thực sự, nhưng tôi hoàn toàn không có chút tâm trí nào. Tôi cũng không phải kẻ kiên cường, dù tôi đang ép mình phải kiên cường. Vẫn có thể đội mặt nạ trước mặt mọi người, có điều chỉ cần không ai để ý tới, cái mặt nạ kia đã vỡ tan.

Nghe thấy tiếng trò chuyện giữa Tống Dực và Karen, tôi bừng tỉnh, liếc nhìn đồng hồ ở góc máy tính một cái, thế mà mới chỉ có một giờ trôi qua, cảm cám giác dày vò một giây như một năm này thực khiến người ta không thể chịu đựng nổi.

Tôi đứng dậy ra khỏi văn phòng, tìm một góc không người gọi điện thoại, chuông điện thoại vừa vang lên, đã thấy Lục Lệ Thành nhận rồi : “Sao thế ?”

“Trưa tôi muốn gặp anh một chút, có được không ?”

“Được” Anh ta nghĩ một lát : “Ngay tại cái quán café mà chúng ta gặp mặt lần đầu tiên đi. Chỗ đó yên tĩnh, tiện nói chuyện.”

Tôi ngắt điện thoại, cúi đầu, lê chân về chỗ ngồi. Quay lại văn phòng đúng là cần dũng khí thật.

Một người chợt từ văn phòng đi vội ra, hai bọn tôi đụng mạnh vào nhau, tôi vẫn đang bệnh, lại đầu nặng chân nhẹ, lúc này lập tức choáng váng, lảo đảo ngã về phía sau, người kia vội vàng túm lấy tay tôi, muốn giữ tôi lại.

“Không sao …” Vừa ngửng đầu lên, thấy đúng là Tống Dực, theo bản năng vừa lập tức lại càng lùi hơn về phía sau, vừa muốn tránh khỏi anh.

Phản ứng của tôi làm lóe lên vẻ đau khổ trong mắt anh, thân hình cứng đờ, tay cũng lập tức buông ra. Tôi vốn đan