ìn cô cười thật là ngố chết đi được!!!
Tôi quê độ ngậm miệng lại luôn.
*******
Ngày hôm sau, tức là ngày mà anh trở về nhà! Hừm. Anh có phải đang rất bực bội hay không??? Ưm…Tôi cũng chẳng biết nữa.
…
Đang ngồi đờ đẫn, một bé gái chạy đến, nói với tôi:
– Dì ơi!! Dì giữ búp bê này giùm con, đừng để cậu kia lấy nhé!!!
Dứt lời, nó dúi con búp bê này vào tay tôi rồi chạy biến. Khoảng 10s sau có một bé trai chạy tới, thở hổn hển nói với tôi:
– Dì ơi! Dì có thấy một con bé trạc tuổi cháu, tay cầm con búp bê mất một con mắt hay không???
– Thấy! Nó chạy hướng kia!!!
– Cảm ơn dì!!!
…
Gì chứ? Cô bé ấy kêu tôi giữ búp bê giùm chứ có kêu tôi không nói hướng chạy đâu!!! Hứ!
Vầng hoàng hôn đỏ ối đan xen những áng mây vàng dịu. Biển rực rỡ nhất chính là lúc bình minh và hoàng hôn.
Tôi chờ lâu quá mà không thấy cô bé ấy trở lại lấy búp bê nên đành ôm con búp bê rách nát ấy về nhà bà cụ. Bất ngờ khi thấy hai đứa trẻ ấy ngồi ăn cơm. Hóa ra, hai đứa trẻ này là hai người bạn thân thiết của bà cụ. Nhìn ánh mắt ngây thơ của chúng, tôi bất chợt cũng thấy thư thái hơn rất nhiều.
_________________
Ngoại truyện 1: Đời sau tệ hơn đời trước!!!
Rất rất lâu về sau, khi Cổ Ngân Châu đã sinh được một đứa bé kháu khỉnh còn con tôi đã đi nhà trẻ thì xảy ra một biến cố…
Đó là chủ nhật, tôi cùng anh đưa con trai về nhà thăm mẹ. Mẹ tôi vừa thấy tôi đã ào ra xiết lấy, tôi xém chút tắt thở tại trận!!! Ack…
– Mẹ…
– Ô…Tôi còn tưởng cô đây quên luôn bà già này, không thèm về nữa chứ???
– Không có đâu!!! Hôm nay con đưa Lâm Hiểu Viên đến chơi với mẹ!!!
– Ô~ Sau này thằng bé này sẽ rất đẹp trai nha!!!-Mẹ tôi bẹo má thằng bé. Mẹ ơi!!!
– Ồ!!! Con rể ngoan, ngồi chơi nhé!!! Nhất Hiểu Nguyệt, theo mẹ!!!
…
Tôi đi theo mẹ thì biết chắc 100% không có chuyện gì hay ho. Quả thật là vậy!
– Con gái! Chẳng phải lúc trước con nói sẽ sinh 2 đứa hay sau, bây giờ tại sao chỉ có một đứa???
– Ơ~ Mẹ à!!! Một đứa là đủ mệt rồi!!!
– Cô thì biết cái gì?!
– Con chịu nhưng chưa chắc chồng con đồng ý!!!-Tôi bày ra hạ sách để mẹ biết khó mà lui. Ông tướng Lâm Hiểu Viên này ở nhà nghịch kinh người, đồ chơi bày bừa bãi làm tôi phải dọn hụt hơi, chưa kể đến việc khóc nháo nhào cũng đủ làm tôi xây xẩm ha!
Binh…Một xấp tài liệu phang mạnh vào đầu tôi. Chúa ơi!!!
– Cô ngốc! Cô không biết dụ dỗ chồng mình chắc?!!!
Dụ dỗ??? Đây là hai từ hết sức mờ ám. Ờ… Nếu mà là 3 năm trước, vấn đề dụ dỗ này rất đơn giản. Chỉ cần mỉm cười, dùng mắt phóng tình chéo chéo là đã xong. Nhưng…làm ơn…Bây giờ đã là 3 năm sau rồi cơ!!! Từ dụ dỗ này, sau này để con cưng của tôi dùng xem ra có ích hơn! Hắc hắc…
– Mẹ! Vấn đề ở chỗ…con là người bị dụ dỗ trước nha!!!
– …
Mẹ tôi đờ đẫn. Sau đó bà lắc đầu theo kiểu “bó tay toàn tập”, nói:
– Gia môn bất hạnh! Đời sau lại tệ hơn đời trước! Haizzz…
Lúc tôi mở cửa ra, anh không biết đứng đó từ bao giờ, nhìn tôi cười gian xảo.
Tôi hôm đó, tôi về nhà bị anh “dần” một trận trên giường muốn hồn xiêu phách lạc. Mẹ ơi!!! Con gái bất hiếu, quả thật đời sau là tệ hơn đời trước ạ!!! Vấn đề dụ dỗ này, con nghĩ sau này mẹ nên bàn với chồng con thì hơn. T__T|||
CHƯƠNG 25.1
NHỚ.
Khoảng mấy ngày sau, tôi vừa mở điện thoại lên thì luật sư của tôi điện thoại đến, hẹn ra ngoài nói chuyện. Tôi nghĩ có lẽ anh đã ký đơn ly hôn rồi.
[Cô Hiểu Nguyệt. Chúng ta hiện tại có thể gặp mặt trao đổi một số vấn đề được không???'>
– Cũng được!!!- Tôi ậm ừ. Cũng…nên biết chút tin tức về anh chứ.
…
– Á!!!!-Tôi hoảng sợ vô cùng khi nhìn thấy vị luật sư điển trai ngày trước nay mặt mũi bầm tím, thâm đen. Anh ta bị giang hồ “xử” sao???
– Cô Hiểu Nguyệt!!! Cô Hiểu Nguyệt. Đừng sợ, là tôi đây!!!-Anh ấy giải thích.
– Trời đất, chúa ơi!!! Anh bị cái gì mà…te tua như sứa biển vậy hả???
– Là…là…Thật ngại quá. Có một số rắc rối xảy ra nên tôi không thể giúp cô ly hôn được rồi!!!
– Cái gì???
– Mặt mũi tôi thế này là do chồng cô gây ra đấy!!! Tôi vừa nhắc tới hai chữ “ly hôn” thì anh ta liền lao vào đánh tôi…-Anh ấy nghiêm giọng.
Sao có thể chứ?! Mặc dù anh nhiều lúc khùng khùng điên điên nhưng đâu đến nỗi đánh người bừa bãi thế này???
– Tin hay không tùy cô thôi!!! Còn nữa, tôi khuyên cô nên tranh thủ mà về sám hối với anh ta đi, nếu không thì đừng hối hận!!!
Nói xong, anh ta bỏ về. Hứ!!! Tôi cứ không thèm đấy. Đã sao???
Ở đời có một câu rất chí lí: “Nói trước bước không qua.” Quả thật là vậy!!!
Sáng hôm sau, hương biển cả nồng nàn lướt qua làn váy. Tôi đang ung dung, thong thả đi dọc bờ biển thì phía xa xa có một tốp người hướng tôi chạy đến!!!
Không phải chứ? Tắm biển thôi mà, có cần kéo luôn bà con dòng họ ra đây hay không??? Haizzz…
Nhưng có lẽ tôi đã nhầm, họ tới là để bắt tôi a!!!
-Á!!!!!!!!!!! Mấy người bắt tôi làm gì??? Tôi nghèo lắm nha!!!!!-Tôi la oai oái. Một người trong số họ nói:
– Bắt cô để lãnh thưởng. Vừa có một vị giám đốc đẹp trai treo thưởng cho ai bắt được cô đấy. Xem ra cô nên cầu siêu cho mình đi. Vĩnh biệt!!!
– HẢ?????
Một vị giám đốc đẹp trai???? Treo thưởng cho ai bắt được tôi???
Á!!!! Chúa ơi!!! Đồ chồng ngu si!!!!!!!
CHƯƠNG
