XtGem Forum catalog
Biến Thái Tránh Xa Ta Ra

Biến Thái Tránh Xa Ta Ra

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322945

Bình chọn: 7.5.00/10/294 lượt.

, kín hết cả hai tờ giấy A4 cũng không suy nghĩ ra được một cái tên nghe sao mà văn võ song toàn, thể hiện đầy đủ khí phách nam nhi, lại còn cả dân trí thức con tổng giám đốc nữa!!! Trời ơi~~~~

___________________

CHƯƠNG 42.3

TRÒ CHƠI MỚI.

Haizzz…Thật ra là cái tên gì nghe cho hay đây ta??? Làm sao để có một cái tên nghe thật là oai phong như của anh và nghe mượt mà như của tôi nhỉ??? Lâm Thế Ưu và Nhất Hiểu Nguyệt thì đặt thành cái gì???

– Nguyệt??? Nguyệt!!!!!!-Anh la lên. Bây giờ tôi mới hoàn hồn lại. Nãy giờ đi dạo mà tâm trí cứ thẩn thờ. Haizz…

– Ơ?! Dạ???

– Em thả hồn đi đâu vậy hả???-Anh thắc mắc.

– Đâu có đâu!!!-Tôi cố cãi. Tên gì bây giờ?!!!

– Còn nói đâu có?

– Thì không có thiệt mà!!!

– Mà em đã nghĩ ra tên nào đặt cho con chưa? Haizzz…Anh nghĩ mãi cũng không ra.-Anh vò đầu bứt tai. Tôi nghe đến đó thì trong lòng vui như Tết, hóa ra cũng không phải mình tôi chịu đau thương!!! Hehe.

*****

Tôi không có việc gì làm nên tiện tay vớ lấy cuốn sách nào đó bên cạnh. Là “Thập đại mỹ nhân Trung Hoa”

– Đâu có gì khác lạ đâu?!-Tôi nhủ thầm.

Cho đến khi tôi đọc đến người cuối cùng, Trần Viên Viên. Chẹp! Làm như tôi bẩm sinh thông minh hay là sao í! Trong đầu bất chợt lóe lên cái tên, Lâm-Hiểu-Viên!

Haha!!! Vậy là tôi biết con trai tôi sau này tên là gì rồi! Lâm-Hiểu-Viên!!!

__________________

CHƯƠNG 43.1

HỌC LÀM MẸ.

– Nguyệt!!! Mau dậy đi! Mẹ tới kia kìa!!!!

Tôi đang cuộn mình trong chăn ngủ say sưa. Mang thai mặc dù hơi cực nhưng được cái ngủ nướng không ai phê bình.^0^ Cho dù tôi có ngủ đến trưa đến chiều cũng nhận được sự quan tâm của người nhà! Haha!!!

Nhưng hôm nay tôi rất bực. Tối hôm qua chân bị chuột rút, anh phải xoa bóp hết một tiếng đồng hồ tôi mới ngủ nổi, cho nên bây giờ phải cho tôi ngủ bù chứ!!! Mới có 10h à!!! (OMG~)

– Ưm…Để em ngủ coi!!!-Tôi bực mình càu nhàu.

– Dậy đi! Mẹ tới!!!!-Anh vẫn cứ lay lay tôi mãi. Không kìm chế chắc tôi đạp anh một phát quá à!!!

– Gì vậy????-Tôi chau mày. Anh quẹt mồ hôi trên trán, nói:

– Mau dậy đi!!! Mẹ em tới đó!!!

– HẢ?????? Mẹ?!

Trời ơi!!! Không phải tới đưa cái thuốc quái gỡ gì nữa đấy chứ?!



Quả không sai mà!

– Nguyệt! Con bây giờ đang mang thai con trai, nên uống cái này đi. Rất tốt cho sức khỏe đấy!!!-Mẹ tôi nhiệt tình quảng cáo.

T__T

Hiểu Viên của mẹ!!! Làm ơn ra đời nhanh nhanh đi, mẹ bị đầu độc!!!

Tôi vừa thấy mẹ giơ chai thuốc đen ngòm lên thì hóa đá, trong thâm tâm không ngừng gào thét.

– Mẹ đến có chuyện gì không?

– Bộ không trông mẹ đến sao?!!!-Mẹ tôi xụ mặt. Tôi cũng biết mình hơi « nhập tâm » nên cười tươi nói :

– Mẹ!!!!!!!!!!!!!! Con nhớ mẹ quá à!!!!!! Mẹ không đem theo mấy cái loại thuốc này là con còn nhớ mẹ hơn nữa đó nha!!!!!!!!!!

Mẹ và Thế Ưu một mặt đỏ như Quan Công (Mẹ chị í!), một mặt đen như Bao Thanh Thiên (Chồng chị í!).

CHƯƠNG 43.2

HỌC LÀM MẸ.

– E hèm!-Mẹ tôi hắng giọng. Bao nhiêu giận dữ đang chuẩn bị bùng phát bây giờ nén lại.

– Mẹ!!! Cô ấy đang mang thai.-Anh đứng bên cạnh nhắc nhở. Tôi biết mình làm hơi quá nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Nói nhiều sai nhiều, nói ít thì sai ít, không nói thì khỏi sai.

– Thế Ưu!-Mẹ tôi kêu nhẹ, cười “ngọt ngào” với tôi.-Thuốc này phải uống bằng tô, không được uống bằng chén. Biết chưa?

Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi trợn hỏa mắt, hàm muốn rớt xuống sàn luôn. Vậy mà con người đáng ghét nào đó thì miệng giật giật, dáng vẻ cố gắng nén cười.

Hừ!!! Thử mà uống thuốc này đi, không ói ra mới lạ đó!!!

Tôi là người can đảm lắm mới dám uống trong thời gian mấy tháng trời vậy đó!!! Đã không thông cảm thì thôi, còn bày đặt!

– Mẹ đến để dạy con vài việc vặt. Sau này có con không thể tối ngày cứ lửng tửng vậy được.-Mẹ tôi bắt đầu vào chủ đề chính. Tôi lườm anh lần chót rồi cười với mẹ:

– Dạ!

CHƯƠNG 43.3

HỌC LÀM MẸ.

Tôi nuốt nước mắt, miễn cưỡng ôm lấy con búp bê vải mà mẹ tôi nói xem như đây là con tôi, nói sẽ chỉ tôi cách bế.

Lơ tơ mơ, không chịu tập trung nên tôi hậu đậu làm rơi búp bê xuống đất. Hì hì…Cũng may không phải là đứa nhỏ nhỉ?

-…-Mẹ tôi lườm một cái. Ý muốn nói: Ngốc ơi là ngốc!!!!!



Kế tiếp, là pha sữa.

– Mẹ!!!!!!!!!! Con không chịu đâu!!!!! Mẹ đem mà dạy cho Thế Ưu kìa! cái bếp này từ nay là của anh ấy, con không có hứng thú nữa đâu!!!!-Tôi giãy nãy. Thế Ưu đứng bên cạnh bắt đầu “bật hộp quẹt”:

– Nguyệt!!! Lần trước em suýt chút là trốn uống thuốc. Haizzz…Còn bày đặt nói cái gì mà thuốc khó uống, còn uống nữa sẽ ói luôn con ra ngoài í! Bây giờ em cũng lớn rồi, to xác rồi a. Làm ơn, đừng có nhõng nhẽo như con nít nữa!!!

OMG~

– Nhất-Hiểu-Nguyệtttttttttttttttt!!!!-Mẹ tôi “thâm tình” gọi. Tôi run lẩy bẩy:

– D…D..Dạ~

– Thuốc mẹ đưa khó uống lắm à?! Uống tiếp sẽ ói luôn con của con ra ư??? H-ử???

Huhu…Đây chính là uy hiếp trắng trợn. Tôi đang mang thai nha!!! Con trai yêu quý, mau mau lớn nhanh để còn “bảo kê” mẹ khỏi bọn họ đi!!!!!

– Dạ đâu có!!! Mẹ đừng có nghe Thế Ưu nói xàm. Dạo này ảnh hay bị..bị…bị…

– Bị gì???-Mẹ tôi dường như đang nghiến răng thì phải?!

– Ơ…Dạ…Bị mớ sảng!!!-Tôi nhắm mắt làm liều.- Mẹ có biết không. Dạo