Biến Thái Tránh Xa Ta Ra

Biến Thái Tránh Xa Ta Ra

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 322981

Bình chọn: 8.00/10/298 lượt.

hồi nào???

*************

CHƯƠNG 8.2

GIẤC NGỦ KHÔNG TRỌN VẸN

– Lâm Thế Ưu à…Anh…nói như vậy hình như không được hay cho lắm.

– Cô thì biết cái gì. Hừ! Đi ngủ.-Anh ta ôm ngang eo tôi, nhấc bổng tôi lên giường.

– Oái…-Tôi sợ quá nên hét lên

– La cái con khỉ. Làm ơn, cô 25 chứ không phải 15 đâu.

– Anh…Anh…

Khốn kiếp, dám chà xát lên nỗi đau của tôi.

– Cô không định sống độc thân tới già đó chứ?!

– Ban đầu, cũng định thế…

– Vì sao?

– Hừ! Đàn ông tốt trên thế giới này chết hết rồi…

– Ai nói! Vẫn còn có tôi mà…

– Xùy! Anh ta tốt nhất trong số những tên hạ lưu nhất.

– Nhất-Hiểu-Nguyệt!!!!!!!! Cô muốn bị ném từ ban công xuống không hả??? Dám nói tôi hạ lưu?

– Không dám, thưa SẾP!!!!-Tôi tức giận trùm chăn kín mít, giả điếc không thèm nói chuyện với anh ta

CHƯƠNG 8.3

GIẤC NGỦ KHÔNG TRỌN VẸN

– Hiểu Nguyệt…-Anh ta nhẹ giọng gọi tên tôi.

– Hử?

– Nếu…Tôi nói tôi thích cô…cô có tin không?

ẦM…Như một tiếng sét xoẹt qua đỉnh đầu, tôi đơ như tượng thạch cao.

– Tôi…tôi…tin-Không biết vì sao tôi lại trả lời như thế.

– Thật sao???

Tôi không có cơ hội trả lời, vì anh ta đang nằm đè lên người tôi và…hôn tôi.

Lạ hơn là tôi không có chút giác quan nào để kháng cự lại. Chẳng lẽ tôi cũng thích anh ta?!

Anh ta siết tôi trong vòng tay, ngủ ngon lành. Còn tôi, một màn đấu tranh nội tâm “yêu hay không yêu” kịch liệt diễn ra.

_____________________

CHƯƠNG 9.1

KIẾP CON TRÂU!

Sau một thời gian đi công tác ở Hàn Quốc, tôi trở về liền đánh một giấc no nê mặc kệ cái di động gào hét ỏm tỏi, đinh tai nhức óc.

Nhưng đó cũng là điều tôi hối hận nhất của tôi vì ngày hôm sau, vừa bước chân vào phòng chuẩn bị làm việc thì đã bị ông sếp quỷ cho nghe kinh sám hối rồi a!!!

– Nhất Hiểu Nguyệt! Tại sao hôm qua cô không nghe máy???

– Ơ…Tôi bị sốt nên ngủ say, có lẽ không nghe được tiếng điện thoại kêu!-Tôi mỉm cười, cố gắng ra vẻ ta đây là thục nữ vạn người yêu mến.

– Ồ! Thế à?-Hắn nâng cao giọng, tiến lại gần tôi. Tôi theo bản năng sinh tồn lui về sau.

– Nói láo!!! Cô tưởng tôi không biết gì hả??? Nói, cô với bạn trai làm cái gì hả???-Hắn đột nhiên đổ bệnh tóm lấy cổ áo tôi, nhấc lên. Trời ạ! Quỷ cũng bị bệnh hay sao???

*******

– Tôi…tôi không có bạn trai nên làm gì có ai để mờ ám chứ!!!

– Nói láo!!!

– Ê! Đủ rồi nha! La cái quái gì hả??? Anh câm liền cho tôi. Tôi từ tốn giải thích đã là may cho anh rồi, hay anh muốn ăn dép hả??? Tôi có bạn trai hay không là chuyện riêng của tôi. Ở công ty, thời gian làm việc của tôi do anh quyết định nhưng ở nhà thời gian là của riêng tôi. Anh không có quyền sai bảo!!!!-Tôi quăng hình tượng “yểu điệu thục nữ” xa mấy trăm km mà to mồm rống lên với hắn. Tức quá! Tức quá!

Nhưng nhìn cái mặt hắn ngạc nhiên trông buồn cười chết nên tôi nhất thời hả giận vô cùng. Khà khà…Đừng có trông mặt mà bắt hình dong nhé tên kia!!!

CHƯƠNG 9.2

KIẾP CON TRÂU!

– Oa…Không nhìn ra cô cũng thuộc dạng “thú quý hiếm” nha!-Hắn trợn hỏa mắt nhìn tôi. Thú-quý-hiếm??? Hơ, tôi là người mà hắn ví kiểu đó hả???

– Anh…anh…TÔI LÀ NGƯỜI NHA!!!

– Nhất Hiểu Nguyệt! Tốt nhất cô không nên cãi lại tôi, hiện tại tôi là sếp của cô nha!-Hắn một tay nâng cằm, tay kia quấn lấy eo tôi, thì thầm một cách mờ ám.

– Hừ! Vậy tôi nghỉ việc là xong chưa gì??? Buông ra…-Tôi đẩy hắn ra, tiếp.-Anh yên tâm, ngày mai tôi sẽ đưa đơn nghỉ việc đến.

Tôi quay người định bỏ đi thì hắn kéo lại, gằn giọng:

– Cô đừng có làm ra vẻ thanh tao thoát tục nữa, ngay từ hôm cô đi nhầm phòng thì tôi đã biết ý đồ của cô rồi…Ui…

Hắn chưa nói hết thì bị tôi một phát giẫm lên chân hắn, hắn ôm chân nhảy lò cò vòng vòng trông cực kỳ hài luôn. (Tôi mang giày cao gót nha!!!^^)

– Cô…sao cô…

– Hehe…Chừa nhé!

Tôi định bỏ đi thì hắn mất đà té nhào vào người tôi. Chưa kịp đứng dậy thì…Cạ̣ch…Cửa mở. Bóng của Hồ Lam Như xuất hiện ngoài cửa…

CHƯƠNG 9.3

KIẾP CON TRÂU!

Tôi còn tưởng cô ta sẽ gào thét inh ỏi hay bay tới giẫm cho tôi mấy phát, ai ngờ…

– Thưa sếp! Đây là bản báo cáo tuần trước mà tổ tư vấn chưa hoàn thành. Bây giờ đã hoàn chỉnh rồi.-Cô ta phớt lờ như không thấy cảnh tượng thân mật vừa rồi mà tiếp tục báo cáo.

Huhu…Nhục nhã quá!!!

– Cô cứ để đó…-Bực hơn là ông sếp này mặt dày như trái sầu riêng, chẳng những không chịu đứng lên mà còn kéo tôi ngồi sát lại nữa. Hừ! May mà hắn không buông ra, nếu không lập tức tôi “thưởng” cho hắn một phát giày cao gót nữa rồi!

– Ê! Biến chỗ khác…-Tôi lườm lườm. Bỗng dưng Lam Như nhìn tôi âm thầm nở nụ cười ma quỷ, tiếp:

– Hiểu Nguyệt à! Ở dưới có người muốn gặp cô…

– Gặp tôi…

– Nói cô ấy không rảnh!-Tôi chưa nói hết thì Lâm Thế Ưu chen vào. Ma quỷ! Hắn không phá tôi thì không chịu được sao???

– Nhưng người này là mẹ của Hiểu Nguyệt!

– CÁI GÌ???-Tôi với hắn đồng thanh la toáng lên. Má ơi! Sét đánh ngang tai.

_________________

CHƯƠNG 10.1

NGUY CƠ NÚI LỬA PHUN TRÀO

– Mẹ à! Sao bỗng nhiên mẹ đến đây thế???-Do không muốn bị đồng nghiệp bàn ra tán vào nên tôi đành xin nghỉ phép dẫn mẹ ra quán cafe ngồi nói chuyện.

Mẹ tôi là Trần Tuyết Ngọc. Quan niệm của mẹ về hôn nhân phải nói là cực kỳ cổ hủ. Phụ nữ nào n


XtGem Forum catalog