lộn ruột. Thằng cha này chẳng bao giờ biết đến cảm nhận của người khác hết. Không biết có phải kiếp trước tôi cưỡng hiếp hắn hay không mà kiếp này hắn theo đuôi tôi dai như đỉa đói í!
– Em yên tâm! Tôi sẽ cưới em mà!
– Hừ!
Tôi không nói thêm, chỉ biết chạy vèo lên phòng. Hừ! Thằng cha này chắc là quỷ sai tới bắt nạt tôi rồi! Huhu…
CHƯƠNG 11.3
NGƯỜI MẸ GƯƠNG MẪU.
Hừm! Ngồi ăn cơm chung với hắn thật sự là khiến tôi khó chịu vô cùng. Thà hắn cứ như bình thường còn hơn phải dịu dàng, hiền lành như thế.
– Nguyệt à! Món này cũng rất ngon, ăn nhiều một chút nhé!-Hắn cười như hoa gắp qua cho tôi. Chúa ơi!
Mẹ tôi nhìn thấy cảnh tương thân tương ái này không khỏi mỉm cười. Hơ…Cười gì chứ? Nếu mẹ là con cam đoan chỉ muốn quỳ xuống van hắn cách xa mình một chút thôi!
– Thế Ưu à! Hay hôm nay cháu ở lại đây luôn nhé?-Mẹ tôi ngỏ ý. Tôi suýt nữa chết nghẹn. Mẹ ơi! Nhà mình chỉ có 2 phòng thôi!!!
– Mẹ! Không cần đâu, anh ấy nhà cao cửa rộng việc gì phải ở đây chứ!!!-Tôi nhắc khéo mẹ.
– Cô nín đi!-Mẹ tôi lườm một cái sắc như dao. Huhu…Sao ai cũng dùng thái độ này để đối xử với tôi thế hả???
– Ừhm…Nguyệt à! Anh sẽ ở lại đây! Nếu em thấy không tiện thì anh ngủ ở phòng khách?
– Không được!-Tôi với mẹ đồng thanh. Tuy nhiên, ý nghĩa lại khác nhau hoàn toàn. Tôi không được vì hắn không-thể-ở-nhà-tôi!!! Còn mẹ tôi không được là vì không-thể-để-hắn-ngủ-ở-phòng-khách! T_T
*********************
Màn đêm buông nhanh, gió lành lạnh xuyên qua màn cửa ùa vào phòng. Tôi nằm trên giường suy nghĩ miên man. Còn cái người ngủ say như chết ấy thì nằm dưới đất. Haizzzz…Thiệt tình…bây giờ tôi thấy không cần hắn chịu trách nhiệm gì nữa đâu! Mệt quá! Cứ như ma đói í, bám dai không dứt!
Không biết hắn nghĩ gì mà thái độ lại thay đổi nhanh như vậy?
Tôi với tay lấy cái điện thoại, nhắn cho Cổ Ngân Châu một mẩu tin: “Này, thế nào là yêu một người hả?”
Chờ mãi không thấy nó nhắn tin lại nên tôi ngủ khi nào không hay. Chỉ biết rằng, dường như có ai đó…ôm tôi, để tôi ngủ trong vòng tay ấm áp.
CHƯƠNG 12.1
HOẠN NẠN CÓ NHAU.
– Con gái! Hôm nay con có được nghỉ không???-Mẹ tôi hỏi. Ò…Í…E…Chuông cảnh báo điềm xấu đã vang lên.
– Nghỉ cũng được nhưng mà sẽ bị trừ lương đấy!!!-Tôi liếc hắn một cái đầy ý tứ. Mẹ tôi vừa định mở miệng nói gì đó thì bị hắn chặn lại:
– Bác không cần lo. Hiểu Nguyệt à! Anh cho phép đấy! Nghỉ đi.
– Anh…-Tôi tức muốn nhào tới xé xác hắn. Hừm! Vì sao hắn không phải chuột, tôi không phải mèo nhỉ?
– Em đừng nóng mà. Anh biết em tham công tiếc việc nhưng không nên để mẹ lâu lâu lên thăm lại phải buồn thế!!!
Tôi nhìn trộm biểu cảm “buồn bã” của mẹ mình. Haizzz…Cái này phải gọi là cảm kích chứ!!! Từ khi thằng cha này xuất hiện là mẹ một cước đá văng con gái yêu dấu ra. Tức thật!
– Haha…Hai đứa cùng nghỉ có được không? Cùng mẹ đi chùa cúng Quan Âm nhé!
– Mẹ! Anh ấy rất bận. Con với mẹ đi thôi là…
– Không sao! Con không phiền.
Hắn? Hắn tạo phản???
– Không nên! Công việc quan trọng nha!
– Không quan trọng bằng em với mẹ. Có câu “anh hùng khó qua ải mỹ nhân”.
Tôi câm lặng. Vấn đề ở chỗ, tôi không phải mỹ nhân còn hắn lại càng không phải anh hùng!!!
_____________________
CHƯƠNG 12.2
HOẠN NẠN CÓ NHAU
Mẹ tôi viện cớ “dân hai lúa, không quen đi xe xịn” nên ‘nhường’ cho tôi với anh ta báo hại bây giờ tôi phải ủ rũ ngồi trong xe với tâm tư hỗn độn.
Xui, hên, xui, hên…Tôi vừa đưa mắt ngắm khung cảnh lướt qua vừa lẩm bẩm như mấy bà lão. Nè, Cổ Ngân Châu nói cách này rất linh nha. Chỉ cần nói đến lần thứ 100 là được. Và, ưhm…nãy giờ đã 98 rồi. Xui…(Lần 99)…Tôi chưa kịp đếm lần thứ 100 thì…Két…
– A…Oái!!!-Trong xe vang lên tiếng hét thất thanh của tôi.
– Anh…Anh làm gì đấy???-Tôi bực dọc xoa cục u trên trán rồi quay sang hét lên. Tự nhiên đang chạy lại thắng gấp. Muốn mưu sát tôi chắc!!! Nham hiểm thật.
– Hề hề…Chăm chú quá nhỉ??? Tới nơi rồi đấy!!!- Anh ta quay sang tôi cười xuề xòa.
– Cười gì chứ??? Đau muốn chết!!!
Tôi lườm anh ta rồi mở cửa bước xuống. Cái đồ mặt dày, đồ gấu chó, đồ con heo, đồ sầu riêng…
– Mẹ ơi!-Tôi chạy ào ngay đến mẹ. Đáng tiếc! Nụ cười của mẹ không dành cho tôi mà dành cho người đi sau tôi là…anh ta.
Mẹ ơi!!! Con gái “iu” dấu của mẹ đây nè!!!
– Haha…Thế Ưu à! Chùa ở đây linh lắm nha.-Mẹ tôi vẫn cười nói với anh ta mà không hề để ý đứa con gái đáng thương đang một mình ôm nỗi đau. Hừ! Tí nữa tôi nhất định phải hỏi thần phật xem mẹ lượm tôi ở đâu về vậy???
– Hiểu Nguyệt…
– Dạ?!-Vừa nghe mẹ gọi tôi lập tức hồi sinh, cười toe toét, ai ngờ…
– Bên kia bói nhân duyên.
Thế là ý gì??? Mẹ tưởng con gái mẹ ế chắc??? Thật là…
– Nguyệt! Chúng ta qua bên kia.-Anh ta vừa nói vừa kéo tay tôi đi.
– Ê! Tôi…Tôi không qua đó. Tôi đi với mẹ mà!!!
– Đi đi! Con đi theo mẹ làm gì??? Lớn rồi mà còn theo đuôi như đỉa!!!-Mẹ tôi trừng mắt. Quyến luyến mấy tôi cũng phải đi theo anh ta. Huhu…Tại sao? Tại sao? Tại sao mẹ lại đối xử với con gái thế chứ? Oaoa…
**********
– Chậc, hai người rất có tướng vợ chồng nha. Chắc chắn sống tới trọn đời trọn kiếp đó!!!
Ầm…
Vừa nghe phán xong tôi đang yên vị trên ghế bỗn