Insane
Biến Thái Tránh Xa Ta Ra

Biến Thái Tránh Xa Ta Ra

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323060

Bình chọn: 9.5.00/10/306 lượt.

g té nhào xuống. Trọn…trọn đời trọn kiếp a??? Chẳng lẽ con đỉa này dai thế sao? Còn tướng vợ chồng nữa chứ? Huhu…Ông trời ơi! Làm ơn cho một cục thiên thạch đè chết con đi ạ!!!

– Haha…Hiểu Nguyệt à! Em nghe gì không? Chúng ta sẽ chung sống bên nhau mãi mãi đấy! Em vui lắm phải không?-Mắt anh ta hiện lên ý cười. Tôi cũng nhăn răng cười góp vui thực ra trong lòng chỉ muốn đến nơi nào đó vắng người để la cho đỡ tức. Ông trời đúng là ỷ thế làm càn mà!!!

Đi lang thang theo anh ấy một hồi, không khí im lặng bao trùm chúng tôi. Bản thân tôi cũng chẳng muốn phá vỡ hay thấy bức bối vì còn bận rộn suy nghĩ về mấy câu hồi nãy.

Đột nhiên, người đi trước tôi dùng bước, quay lại, dùng ánh mắt ấm áp như nắng mùa xuân nhìn tôi. Trong khi tôi đang hóa thạch thì khoảng cách còn lại giữa chúng tôi là…0 cm và, môi anh ta đã chạm vào môi tôi. Một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng lại kéo dài rất lâu.

CHƯƠNG 12.3

HOẠN NẠN CÓ NHAU.

Mặt trời nhích dần về phía Tây, ánh dương đỏ rực bao phủ lấy cả một không gian rộng lớn. Tuy nhiên, tôi hoàn toàn không có tâm trạng để ý đến điều này vì tôi đã bị lạc. À không, còn cả tên mặt dày ấy nữa. Haizzz…Tự nhiên theo anh ta đi lòng vòng cho khổ thế không biết!

– Này! Đã tìm được đường ra chưa???

– Vẫn chưa! Công nhận nơi này rộng thiệt nha!

Trời ơi! Vẫn còn tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp ư? Anh ta bị tâm thần à?

– Trời sắp tối rồi đó!-Tôi tốt bụng nhắc nhở anh ta.

– Không sao! Yên tâm đi, còn có anh mà!-Lâm Thế Ưu quay sang tôi, nhoẻn miệng cười.

– Chính vì có anh tôi mới không an tâm đó!-Tôi nói nhỏ đủ bản thân nghe. Hức! Đói bụng quá à!

– Hiểu Nguyệt! Có phải chúng ta nên làm đám cưới sớm hay không?

Không biết có phải do đói quá hay không mà tôi nghe thành “Hiểu Nguyệt! Có phải chúng ta nên ra ngoài sớm hay không?” vì thế không chút chần chừ mà gật đầu ngay. Xời!

*********

Trời tối…

Tôi sợ hãi đi nép bên cạnh anh ta. Mấy anh chị ma quỷ thân “iu” ơi! Làm ơn đừng có nhảy ra dọa chết em a!!! Em vẫn còn yêu đời lắm ạ! Có muốn dọa cư dọa cái tên đi trước ấy. Mặt anh ta rất là dày.

– A!-Người đằng trước đột nhiên hét lên. Hơ! Không phải linh ứng thế chứ???

– Chuyện gì?

– Không sao! Chỉ là đụng trúng cái cây.

– Ờ…

Nhưng hình như tôi thấy mặt anh ta không được ổn cho lắm…Anh ấy bị gì vậy???

CHƯƠNG 13.1

ĐỌC NHIỀU TRUYỆN VIỄN TƯỞNG LÀ KHÔNG TỐT!

– Em là trò gì thế hả???-Anh ta giọng nói khàn khàn, có phần bực bội. Cũng phải. Tôi cứ bám dính lấy anh ấy không bực mới lạ. Nhưng…tôi sợ ma!!!

– Hơ hơ…-Tôi bất đắc dĩ cười khan hai tiếng. Huhu…Sợ chết đi được!!!

– Nguyệt à! Lúc trước tôi nghe nói ở đây từng có người chết a!

– HẢ???? SAO????-Tôi xám mặt vội quay sang anh ta. Đừng có dọa tôi thế chứ!!!

– Em không biết? Haizzz…Lúc trước ở đây có người thắt cổ tự tử, kể từ đó người ta hay đồn ở đây thường xuyên có cái bóng trắng lướt qua…HẢ??? Hiểu Nguyệt! Em bị gì thế hả?

– Có…có người chết? HUHU…

– Á?! Sao…sao vậy?

– Tôi…tôi…tôi đọc truyện ma…nói rằng…người chết do tự tử thì âm khí rất nặng! Huhu…Thế Ưu…Chúng ta sẽ không bị nó bắt đi chứ?! Tôi sợ lắm!-Tôi ôm anh ta chặt cứng như sợ buông ra thì con ma đó sẽ nhào tới bắt tôi đi vậy.

– Đừng..đừng sợ!!!-HƠ! Tôi không nhìn nhầm chứ?! Sao tôi thấy anh ta đang nhịn cười nhỉ?

Lúc trước đọc nhiều truyện ma nên bây giờ trí tưởng tượng đâm ra phong phú quá mức. Nhìn cái gì trong đêm đen tĩnh mịch cứ ngỡ là quái vật. Khổ thân!

– Nào! Ngoan, đừng có sợ nữa! Buông tay ra xem. Có anh mà!-Lâm Thế Ưu nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra. Thế nhưng, do tôi chỉ mãi suy nghĩ mà lát nữa nhìn lại thì chẳng thấy anh ta đâu. Huhu…Một mình tôi ư?

Thoáng chốc, có một chiếc khăn trắng bịt mũi tôi, lập tức chìm vào hôn mê.

_________________________

Chúc mừng chị ấy đã chính thức bị bắt cóc. Hehe

CHƯƠNG 13.2

ĐỌC NHIỀU TRUYỆN VIỄN TƯỞNG LÀ KHÔNG TỐT!

Ui da…Đầu đau quá đi mất!!! Hic! Cái quái gì xảy ra thế???

Ơ…Ai? Ai dám trói tay tôi, lại còn bịt mắt tôi nữa chứ??? Đất nước này là nước dân chủ nha!!!

– Chị ơi! Con nhỏ trong đó tính sao hả???-Giọng một người vang lên.

Hơ hơ…Ai nói cho tôi biết có chuyện gì thế hả???

– Tại con nhỏ đó mà tao ra nông nổi này. Chắc tao phải chặt tay chặt chân nó cho bõ tức quá!!!

Hồ…Hồ Lam Như? Huhu…Không phải hôm nay là dứt kiếp của tôi rồi chứ hả? Không, tôi không muốn!!! Lâm Thế Ưu, làm ơn đến đây dẹp con điên này đi giúp tôi đi!!!

– Hừm! Chị làm vậy không hay đâu. Đất nước này còn luật pháp mà!

– Chứ mày tính xử lý thế nào hả???

– Hơ hơ…Cho sếp đá nó là xong…

Gì…gì kỳ vậy hả? Chẳng phải lần trước đi uống rượu với tôi nó còn bình thường mà. Hay nó bị người ngoài hành tinh tẩy não?! ORZ…Bây giờ không phải lúc nghĩ ngợi nhảm nhí mà phải thoát ra cái đã.

– Thế này nhé! Tìm đại một thằng về ngủ với nó để sếp tức là được!!!

– Haha…Làm theo ý mày đi!

Lũ khốn kiếp! Đợi tôi thoát ra nhất định sẽ xử đẹp bọn nó!

– A…-Đầu tôi bị va vào cạnh bàn nên đau điếng.

– Hình như nó tỉnh rồi đó chị?!

– Vào xem!

Tôi vờ nằm dài bất tỉnh. “Quân tử trả thù mười năm chưa muộn”, chờ đó!

– Hơ hơ…Để tao coi mày được sếp thương bao lâu nào!

– Bây g