dám khẳng định, cô ta chẳng hề để ý đến thân phận trai có vợ của Hạ Trường Ninh chút nào.Tôi chạy vào phòng sách tìm mấy món quà, cầm trong tay rồi lại thay đổi ý kiến, tôi không vội vàng chạy ra mà rón rén đi tới cửa nghe trộm. Tuyệt đối là vô thức, tôi cũng không biết vì sao tôi lại làm thế này nữa.Tôi nghe thấy Hạ Trường Ninh nói: “Anh hi vọng dừng ở đây, anh và Phước Sinh rất hạnh phúc…”“Từ nhỏ tới giờ đã khi nào anh chú ý tới em chưa?”Âm thanh im bặt. Tôi cố gắng mỉm cười rồi bước vào. Ngũ Nguyệt Vi nhận quà rồi nhìn tôi nói: “Phước Sinh, thay mặt bố tôi cảm ơn cô, chúc hai người… đầu bạc răng long”.“Đây là tấm lòng của Trường Ninh và tôi. Cảm ơn!”Ngũ Nguyệt Vi ra về. Tôi thu dọn ấm chén, không quay lại mà mắng Hạ Trường Ninh: “Chẳng mấy khi thấy cô ta thay đổi tính nết, anh đừng chọc tức cô ta nữa có được không?”Hạ Trường Ninh ôm tôi từ phía sau, cằm đặt trên vai tôi, không nói gì cả. Tôi rửa ấm chén, cất xong xuôi rồi mà hắn vẫn bám dính trên lưng tôi như gấu túi.Sao tôi chưa bao giờ thấy hắn thế này nhỉ? Vừa bực vừa buồn cười, tôi vỗ tay hắn, nói: “Được rồi, bàn xem đi đâu nghỉ trăng mặt nào”.“Đi Tahiti”.“Không đi, em sợ cháy nắng”.“Em muốn đi đâu?”Tôi muốn mang bó hoa đi viếng mộ Đinh Việt, nhân tiện nói với anh tôi đã lấy Hạ Trường Ninh. Tôi do dự một hồi, dù sao cũng là trăng mặt, ít nhiều cũng phải để ý tới cảm xúc của Hạ Trường Ninh nữa.Cằm Hạ Trường Ninh đặt bên cổ tôi cứ cọ cọ, rất ngứa. Tôi đẩy hắn ra, hắn thì thầm: “Cuối cùng em cũng không gọi anh là Hạ Trường Ninh nữa rồi. Phước Sinh, lần đầu tiên nghe thấy em gọi anh như thế này. Em là vợ anh!”Tôi quay đầu lại nhìn hắn. Hắn hôn tôi rất cuồng nhiệt. Tôi ôm cổ hắn rất phối hợp, trong lòng cảm thấy áy náy, có phải tôi đối xử với Hạ Trường Ninh quá tệ không? Chẳng qua chỉ gọi hắn là Trường Ninh trước mặt Ngũ Nguyệt Vi mà thôi, thế mà hắn đã cảm kích tới mức này rồi.Tôi cũng quên chuyện đi thăm mộ Đinh Việt. Nơi nghỉ tuần trăng mật cũng do Hạ Trương Ninh chọn, hắn chọn đi đảo Bolshoi Ussuriisk ở đông bắc. Vì hắn nói: “Đó chính là đất lành của anh, nếu anh không đi đông bắc lần đó thì chắc chắn em sẽ không chấp nhận anh”.“Anh nói thật với em đi, sao lần đó anh lại đi?”Hạ Trường Ninh chỉ cười, gian xảo nói: “Lúc đó anh đã quyết tâm, nếu anh đi xa như thế mà vẫn không làm em cảm động được thì anh sẽ…”“Sẽ thế nào?”Hắn nhếch môi cười gian không đáp.Tôi xoa tay, hà hơi uy hiếp hắn: “Có nói không? Không nói em bức cung!”Hắn đột nhiên túm lấy tay tôi rồi bẻ quặt lại, khinh thường nói: “Muốn đánh nhau với anh à, không biết lượng sức mình!”Tôi giằng co một hồi mà vẫn không rút tay ra được, trong lòng phát bực, cái tên này dựa vào tứ chi phát triển để bắt nạt tôi. Tôi hừ một tiếng nói: “Chẳng thú vị gì cả, anh chỉ biết dùng chân tay. Em với anh không cùng một đẳng cấp”.Hắn buông tôi ra rồi cười: “Ngoan, em hiểu thế là tốt”.“Lại còn nói, Vi khó khăn lắm mới có bạn trai, anh lại nói gặp lần nào đánh lần ấy, anh mong cô ta không lấy được ai để bám lấy anh sao?”Hạ Trường Ninh đột nhiên cau có đấm mạnh xuống sofa một cái khiến tôi giật cả mình. Tôi càng tò mò hơn: “Cô ta yêu ai mà anh lại bực bội thế?”“Một người anh quen trước đây, anh không thích. Cô ta thích thì đi ra chỗ khác mà yêu đương, đừng có dẫn tới đây là được rồi. Không biết cô ta có bị hỏng não không nữa, anh đã không thích mà cô ta còn dẫn tới, không phải muốn chọc tức anh sao?” Hắn sầm mặt lại.Tôi nhún vai, hóa ra là thế. Dù sao cũng chẳng liên quan tới tôi, tôi cũng không hỏi tiếp làm gì.Trước khi đi đông bắc, Hạ Trường Ninh vẫn đi làm như bình thường. Tôi dự tính nghỉ trăng mật về xong sẽ ở nhà viết lách, không chừng cũng là một giải pháp. Mấy hôm nay rảnh rỗi, tôi dạo phố mua ít quà cho Bảo Lâm và chú thím.Lúc đi qua cầu Bắc tôi thấy Ngũ Nguyệt Vi và một người đàn ông đang mua đồ trước một sạp hàng nhỏ nên nhìn họ một lát.Cầu Bắc là nơi bày bán các loại quà dân tộc. Cây cầu này được xây dựng vào đời Tống, bên bờ sông đều là những cửa hàng và nhà dân theo phong cách cổ, người ngoại tỉnh tới đây đều thích tới nơi này để mua đặc sản hoặc đồ kỉ niệm về làm quà. Ngũ Nguyệt Vi và người đàn ông ấy đều đeo ba lô, chắc là tới đây mua đồ trước khi lên xe về.Tay Ngũ Nguyệt Vi cầm một chiếc trống lắc, nói chuyện với người đàn ông đang cúi đầu xem hàng. Đây là người Hạ Trường Ninh vô cùng căm ghét sao? Hai quả cầu nhỏ trên chiếc trống cứ lắc qua lắc lại, người đàn ông đứng thẳng dậy rồi quay mặt lại.Cách xa như vậy nhưng trái tim tôi vẫn quả cầu trên tróng lắc đập trúng. Tôi vịn vào thành cầu, hai chân mềm nhũn, cả người tụt dần xuống đất. Tôi không còn nhớ có phải mình đã há miệng kêu to hay không mà Ngũ Nguyệt Vi và người đàn ông ấy đều nhìn lên cầu.Máu trong người dường như đông cứng lại trong nháy mắt. Cả người tôi rùng mình, lạnh toát. Một người đã chết cách đây năm năm giờ sống lại, đúng là gặp ma giữa ban ngày!Dưới ánh nắng chói chang, gương mặt tuấn tú của Đinh Việt rõ ràng như một bức tranh trước mặt tôi. Tôi có thể nhìn thấy rõ sự hoảng loạn trên mặt anh.Tôi lảo đảo lui lại và va vào một người,