XtGem Forum catalog
Bong Bóng Lên Trời – Nguyễn Nhật Ánh

Bong Bóng Lên Trời – Nguyễn Nhật Ánh

Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323472

Bình chọn: 7.00/10/347 lượt.

ự ngạc nhiên cho bạn bè…Đạt sốt ruột cắt ngang lời Thủy Tiên, vẫn không hạ giọng:– Thiếu gì cách gây ngạc nhiên, lại gây ngạc nhiên bằng cái món chẳng giống ai này!Sự gắt gỏng dai dẳng của Đạt làm Thủy Tiên đâm ra bất bình và cảm thấy bị tổn thương. Cô không giữ giọng ôn hòa nữa, mà nghiêm mặt lại:– Em thấy chẳng có gì là chẳng giống ai! Em thích như vậy!Đạt gầm lên:– Nhưng anh không thích! Anh không muốn để ai chê cười về hành động ngớ ngẩn và bêu riếu của em!Thủy Tiên vẫn bướng bỉnh:– Em chẳng thấy có gì là ngớ ngẩn và bêu riếu ở đây!Thái độ lì lợm và ngoan cố của Thủy Tiên, nhất là trước mặt người lạ, khiến Đạt xạm mặt lại:– Anh không tranh cãi với em nữa! Anh chỉ nhắc lại: anh không đồng ý!Tự nhiên bị buộc phải chứng kiến cảnh cãi cọ giữa hai anh em Thủy Tiên, Thường bất ngờ lâm vào tình thế khó xử. Lòng tự ái tạm thời dịu xuống, nhường chỗ cho nỗi hoang mang và lúng túng. Sau một thoáng đắn đo, Thường rụt rè lên tiếng. Anh nói với Thủy Tiên:– Anh Đạt đã không đồng ý, Thủy Tiên cứ nghe lời ảnh đi!Lời phân giải của Thường chẳng đem lại một kết quả gì. Ngược lại, càng làm Thủy Tiên thêm ấm ức. Cô nhìn Đạt bằng đôi mắt ướt, giọng đã chớm sụt sịt:– Đây là sinh nhật của em chứ không phải sinh nhật của anh. Em muốn tổ chức như thế nào tùy em. Nếu anh ngăn cản, em sẽ không tổ chứ nữa. Bạn bè tới, em mời về hết.Thái độ dứt khoát và quyết liệt của Thủy Tiên khiến Thường đâm lo. Anh chưa biết phải làm dịu bầu không khí căng thẳng giữa hai anh em bằng cách nào thì Đạt quay phắt lại. Mắt long lên vì giận dữ, Đạt nhìn thẳng vào mặt Thủy Tiên, môi mím lại chuẩn bị thốt lên một lời quát mắng hùng hổ. Nhưng chợt nhìn thấy những giọt lệ trên gương mặt u uất của Thủy Tiên, Đạt chững ngay lại. Lòng anh bỗng chốc chùng xuống và trong một thoáng, anh chợt nhớ ra hôm nay là ngày vui của em mình. Phân vân một lát, Đạt khẽ lắc đầu và buông một tiếng thở dài, giọng vẫn còn hậm hực:– Thôi, được rồi! Tùy em!Thường tưởng sau cuộc cãi cọ nẩy lửa đó, Đạt sẽ bỏ lên lầu. Nhưng không, Đạt vẫn ở lại dự sinh nhật Thủy Tiên, vẫn tỏ ra niềm nở cùng Thủy Tiên đón những vị khách ồn ào đang lục tục kéo tới mỗi lúc một đông, mặt không hề cau có. Chỉ riêng đối với Thường, Đạt có vẻ lạnh nhạt. Có lẽ Đạt cho rằng Thường phải chịu một phần trách nhiệm trong việc tiếp tay Thủy Tiên bày ra trò “kẹo kéo” quái đản này. Hóa ra món kẹo kéo của Thường không gây ra những hậu quả như Đạt lo ngại. Không một lời chế giễu, không một ánh mắt cười cợt. Hoặc giả nếu có thì những điều đó cũng không biểu hiện ngay trong buổi tiệc vui nhộn này.Mọi người xúm quanh cây kẹo kéo nhiều màu đặt giữa bàn, trầm trồ không ngớt. Thậm chí có người còn khen ngợi sáng kiến độc đáo của Thủy Tiên.Trước sự ngạc nhiên thích thú của bạn bè, Thủy Tiên không giấu được vẻ mãn nguyện. Cô cười luôn miệng, thỉnh thoảng khẽ liếc Thường ngầm chia sẻ niềm vui của mình. Đạt đứng bên cạnh Thủy Tiên, cũng cười lấp lửng.Riêng Thường, anh vẫn không thoát khỏi tâm trạng nặng nề. Sau những gì vừa xảy ra, anh không làm sao ru mình vào sự bình yên được nữa. Anh vẫn cười, vẫn nói, vẫn chung vui với Thủy Tiên nhưng đầu óc anh để tận đâu đâu, chẳng ăn nhập gì với bầu không khí vui vẻ, náo nhiệt chung quanh.Đang nghĩ ngợi lan man, bỗng Thường nghe mọi người “ồ” lên. Rồi tiếng Thủy Tiên:– Thường, Thường!Thường giật mình ngoảnh lại và thấy Thủy Tiên đang cười cười chỉ tay vào Tuyền, một cô bạn cùng lớp, lúc này đang bặm môi kéo lấy kéo để khúc kẹo trên bàn một cách vô vọng giữa tiếng cười nhộn nhạo chung quanh. Cây kẹo cứ như chuồi khỏi tay Tuyền. Cô càng kéo, nó càng trơn, càng tuột khiến đám bạn bu quanh la ầm:– Thôi, thôi, lui ra cho người khác thử thời vận!– Tay làm hàm nhai đó nghen! Ai kéo không được thì phải nhịn, không được khiếu nại lôi thôi!Lại có tiếng giục:– Kéo đại đi! Khúc bé bé cũng được! Như Dũng Ăng-lê kìa! Nó có cần quái gì đậu phộng đâu!Dũng Ăng-lê là tay phớt tỉnh nổi tiếng trong lớp, muốn gì lấy nấy, chẳng ngán bạn bè trêu chọc, da mặt hắn dày có đến vài phân. Lúc này, Dũng Ăng-lê đang đứng sau lưng Tuyền, miệng nhai nhí nhóp, tay đưa lên khỏi đầu huơ qua huơ lại khúc kẹo bé như đuôi chuột ra cái điều khoe khoang chiến lợi phẩm.Nhìn khúc kẹo trên tay Dũng, Thường biết ngay đó là khúc “kẹo chay”, tức là không có đậu phộng bên trong. Đậu phộng tất nhiên vẫn ở trong cây kẹo lớn nhưng nếu không biết cách kéo, sẽ chỉ kéo được phần kẹo bọc ngoài, còn đậu phộng thì vẫn nằm lại, không chịu ra theo:– Thường lại kéo dùm đi!Tiếng Thủy Tiên lại vang lên bên tai, hồn nhiên và sốt sắng. Chẳng còn cách nào khác, Thường đành bước lại và chậm rãi ra tay.Trước những động tác gọn gàng, thuần thục của Thường, đám bạn đứng quanh trố mắt xuýt xoa:– Ối chao! Bộ tay Thường này làm nghề bán kẹo kéo chắc!– Sắp tới, sinh nhật mình chiêu đãi món kẹo kéo, phải nhờ ông Thường ra tay mới được!Trước những lời đùa giỡn của bạn bè, Thường chẳng nói gì. Anh chỉ cười mỉm và lặng lẽ bẻ hết khúc này đến khúc khác phân phối cho những bàn tay chìa ra chung quanh.Khi cây kẹo trên bàn đã phân thân thành những khúc kẹo nhỏ nằm