trên tay mọi người, Thường nhanh chóng bị quên lãng. Anh thôi trở thành mục tiêu chòng ghẹo của đám đông. Bây giờ, nhẩn nha với khúc kẹo trên tay, đám bạn liền chuyển qua bàn về ngày 20-11 sắp tới, về tính khí của từng thầy cô và cuối cùng là về những chuyến đi chơi xa rình rang được tổ chức bởi nhóm người có mặt hôm nay.Giữa những tiếng rì rầm không dứt đó, Thủy Tiên vui vẻ tuyên bố:– Kẹo kéo chỉ là màn một thôi nghen! Bây giờ tới màn hai!Đám đông nhao nhao:– Màn hai là gì?– Công khai đi!Thủy Tiên cười chúm chím:– Các bạn chờ cho một chút!Có tiếng hỏi náo nức:– Khiêu vũ phải không?Dũng Ăng-lê gạt liền:– Đừng đoán mò! Chưa ăn uống mà khiêu vũ gì!– Ơ, ơ! Đồ tham ăn kìa!Tiếng một người châm chọc. Nhưng Dũng Ăng-lê vẫn phớt tỉnh. Hắn nhìn Thủy Tiên, hỏi trắng trợn:– Đúng không Thủy Tiên?Thủy Tiên gật đầu:– Dũng nói đúng đó! Khiêu vũ là màn năm, màn cuối cùng! Còn bây giờ mời các bạn ăn… bánh sinh nhật!Dũng Ăng-lê reo lên:– Hay lắm! Đã có kẹo sinh nhật thì hẳn phải có bánh sinh nhật cho đủ bộ chứ!Thủy Tiên vẫy tay:– Các bạn chờ cho một chút nghen! Thủy Tiên và anh Đạt sẽ lên lầu khiêng xuống ngay bây giờ!– Trời ơi, phải “khiêng” xuống thì chắc là cái bánh phải “vĩ đại” lắm! – Một người trầm trồ.Dũng Ăng-lê giơ hai tay lên trời, hét toáng:– Hoan hô màn hai!Trong khi Thủy Tiên và Đạt đi lên lầu thì Thường cũng âm thầm trốn khỏi đám đông cuồng nhiệt. Anh bỏ ra ngoài hành lang, đứng một mình trong hương ngọc lan để tìm sự yên tĩnh. Không hiểu sao giữa cuộc vui này, anh cảm thấy lạc lõng đến trơ trọi. Một nửa khách mời của Thủy Tiên là những khuôn mặt lạ. Một nửa là bạn học cùng lớp. Mà ngay cả những bạn cùng lớp cũng là những người xa lạ với Thường trước nay. Ở lớp, Thường chẳng chơi thân với họ và họ cũng chẳng chơi thân với Thường. Do đó, cuộc gặp gỡ hôm nay đối với Thường thật là gượng gạo. Ngay cả khi anh cười, cũng là cười cái cười gượng gạo. Lúc anh bẻ kẹo kéo phân phát cho mọi người là lúc anh cảm thấy sự xa lạ giữa anh với họ rõ rệt hơn bao giờ hết. Sự vô tâm của Thủy Tiên đã khiến anh bộc lộ thân phận một anh bán kẹo kéo trước mặt mọi người. Chỉ có một người hành nghề bán kẹo kéo thì mới có những thao tác thuần thục như vậy. Bây giờ họ chòng ghẹo anh với vẻ đùa cợt nhưng chắc hẳn họ sẽ không bao giờ quên được những ấn tượng mà anh tạo ra ngày hôm nay.Thủy Tiên vốn là cô gái tế nhị nhưng hôm nay có lẽ do chìm đắm trong tâm trạng say sưa hoan hỉ, cô đã cao hứng buộc Thường làm cái việc mà Thường cố tránh. Và thế là anh đã “bán kẹo kéo” trước mặt mọi người. Hệt như thể anh đang đứng trước cổng trướng Phương Nam.Thường khẽ buông tiếng thở dài. Chỗ anh đứng là góc hành lang khuất tối, kế cây ngọc lan trong vườn và bị che phủ bởi bóng lá đong đưa. Đứng đây, Thường không sợ ai nhìn thấy nhưng khi không khí trong lành và hương ngọc lan thoang thoảng thấm đầy ngực anh giúp thần kinh anh dịu lại thì Thường lững thững quay vào phòng nơi mọi người đang sốt ruột nhốn nháo chờ đợi màn hai.Nhưng vừa bước được vài ba bước, Thường bỗng nghe có tiếng nói chuyện vọng xuống từ trên lầu. Có lẽ nghĩ rằng không ai nghe thấy nên những người đứng phía trên không buồn hạ giọng. Họ đứng ngay bên trên chỗ đứng của Thường, dường như đang cãi cọ và trong một thoáng, Thường ngạc nhiên nhận ra giọng nói của hai anh em Thủy Tiên.Thường cứ đinh ninh giờ này hai anh em đã “khiêng” ổ bánh sinh nhật đồ sộ kia xuống phòng khách rồi, nào ngờ họ vẫn còn đứng đây cãi lẫy nhau. Vốn không thích nghe chuyện riêng của người khác, sau giây phút sững lại vì bất ngờ, Thường tặc lưỡi định bỏ đi. Nhưng rồi nghe loáng thoáng có tên mình trong câu chuyện, Thường lại đứng yên tò mò lắng tai nghe. Tiếng Đạt hỏi, giọng nghi ngờ:– Anh chàng Thường đó là bạn của em à?– Thì em đã giới thiệu với anh rồi mà! – Giọng Thủy Tiên lộ vẻ khó chịu.– Bạn cùng lớp à?– Cùng lớp.Giọng Đạt khụt khịt:– Chứ không phải anh ta bán kẹo kéo sao?Nghe tới đây, tim Thường nhảy thình thình trong ngực. Anh nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh. Nhưng Thường đợi một hồi, vẫn chẳng nghe Thủy Tiên trả lời. Dường như sự vặn vẹo của Đạt khiến cô lúng túng. Đạt lại hỏi, giọng đanh lại:– Có phải vậy không? Sao em không đáp?Thủy Tiên chống chế:– Nhưng Thường chỉ bán buổi chiều để giúp gia đình thôi! Buổi sáng Thường vẫn đi học!Đạt hừ mũi:– Sao em lại chơi với anh chàng đó? Chẳng lẽ em không tìm ra người bạn nào xứng đáng hơn à?Giọng Thủy Tiên trầm xuống:– Thực ra em chỉ muốn… giúp đỡ Thường! So với gia đình mình, Thường khó khăn hơn nhiều! Chẳng thà em không biết, chứ đã biết hoàn cảnh của Thường, em không thể dửng dưng…Đạt im lặng một lúc lâu. Có lẽ anh bị bất ngờ trước tâm sự Thủy Tiên vừa bộc bạch. Lát sau, Đạt lên tiếng, giọng đã hơi dịu xuống:– Em là một con người tốt. Anh không trách gì em điều đó. Em có thể giúp đỡ Thường nếu em muốn. Nhưng giúp đỡ một người khác với việc rủ người đó đến dự sinh nhật.Ngừng một lát, Đạt nói tiếp:– Dự sinh nhật, người ta thường chỉ mời những bạn bè thân thiết, và nhất là không phải một anh chàng… bán kẹo kéo!– Sao anh cứ…Giọng Thủy Tiên có vẻ không đồng tình. Đạt cườ