Bóng sói hú
Tác giả: Ngã Nguyện Thừa Phong
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3210323
Bình chọn: 9.00/10/1032 lượt.
yêu thì hãy để hắn hận đi, cái gì mà thà làm ngọc vỡ chứ!” La Rochelle gằn từng tiếng, chán ghét nói “Tôi Lucia La Rochelle còn chưa bao giờ mất đi tâm trí của mình!”
Nét mặt Ôn Trạch không chút thay đổi, ánh mắt hắn buông xuống chuyên tâm vào việc nghiên cứu nước trà, hắn uống một hớp, dòng nước chảy qua đôi môi ôn nhuận của hắn.
“Cô không nghĩ tới chuyện dùng thuật thôi miên đối phó với anh ta sao?”
La Rochelle kinh hoàng, đầu óc cô hiện ra như đèn chiếu phim: Phí Như Phong toàn thân là nước sôi, ngửa đầu ẩm ướt, hơi nước che đi thần sắc hắn, “Từ nhỏ đến lớn em có dấu diếm được anh chuyện gì chứ” Mỉm cười nói, tiếng nói như dấy lên sóng to gió lớn, La Rochelle chỉ nghe thấy tiếng trái tim mình đập mạnh, đến đầu ngón tay cũng lạnh lẽo.
“Xem ra cô đã thử qua rồi, xem ra địa vị của cô trong lòng Phí Như Phong cũng thật sự là khác biệt!” Đầu ngón tay thon dài của Ôn Trạch vuốt ve hoa văn trên bàn trà, “Có thể là tồn tại độc đáo nhất trong cuộc sống của hắn, cũng là người hiểu nhau nhất trong cuộc đời hắn, vận mệnh đôi khi đúng là một câu chuyện cười!”
Mỗi câu nói của người đàn ông này đều nhập vào nơi mềm mại nhất trong ngực, khiến bạn căn bản không thể từ chối, ý chí chiến đấu của bạn, sự đề phòng của bạn, đều bị hắn làm cho tan rã sạch sẽ.
“Có thể từ chối sao? Mình thật sự có thể từ chối chuyện tiếp theo mà người đàn ông này sẽ làm ư?” La Rochelle khủng hoảng.
“Đã từng nghe đến Hồ Vong Xuyên ở ma giới chưa?” Ôn Trạch đứng lên không chút để ý, hắn mở nắp đàn dương cầm, âm nhạc tinh thuần như nước theo bàn tay hắn tuôn ra, nó nhàn nhã như một ly trà hoa, dòng hương thơm ngát, giống như từ nơi xa xưa truyền lại, chậm rãi chảy xuyên qua dòng thời gian dài rộng bên người, rơi rớt từng giọt nước mờ.Nghe, cảm thụ tiếng đàn mang the sự phóng đãng phiêu bạt, mơ hồ có khàn khàn tang thương – nó đi theo từng âm cuối của tiếng đàn, mỗi một âm phù quay về, tản mạn ngâm nga, nó nhẹ nhàng thở dài như nhớ lại điều gì, giống như kêu gọi xa xôi, nó đang hỏi, còn phải phiêu bạt bao lâu, đó là loại đau đớn khắc vào xương cốt.
Ngực cộm lên, thì ra đây là cô độc, thì ra vị cô độc cay đắng là như vậy… La Rochelle không khỏi ngây ngốc. Âm nhạc tinh tang dừng lại, Ôn Trạch nhìn phím đàn đến xuất thần, vài sợi tóc chảy xuống trên trán và quần áo hưu nhàn màu làm phản xạ ra ánh sáng của chiếc đàn, yên tĩnh như hồ nước sâu không thấy đáy, “Thiên đường ở ngay trước mắt chúng ta, nhưng khi chúng ta đứng ở cửa, mới phát hiện ra chúng ta đã cầm sai chìa khóa, La Rochelle, cô và tôi đều đã chọn đúng hướng nhưng đều không thể đi tới cuối cùng!”
Hắn ngửa đầu cười tự tại, ôn nhu tự tại như vậy, trong suốt mà bi thương.
“ôn Trạch” giọng điệu La Rochelle nhẹ đến mức tận cùng “Thế gian này không thể tránh khỏi những việc không như ý, oán độc cũng bằng không, cuộc đời nào không có tỳ vết chứ? Không sao cả, để cho cái tỳ vết này xé nát những ngày tốt đẹp nhất của cuộc đời tôi, nó không đáng!” sắc mặt La Rochelle tái nhợt cứng rắn như đá cẩm thạch, “Cho dù tôi vỡ nát, anh cũng không bao giờ có thể mượn tay tôi để xúc phạm tới A phong nửa phần!”
“Tôi không trông đợi vào việc có thể đạt được điều này từ cô.”
“Vậy rốt cuộc anh muốn cái gì từ tôi?”
“Một cửa sống!” Mắt Ôn Trạch ngưng tụ thành hố băng sâu không lường được.
Ôn Trạch, một người đàn ông như nước, ôn nhu như nước, khí chất như nước, tươi cười như nước, nhưng nước này có thể nháy mắt trở thành băng, băng không những có thể đâm người ta đầy mình thương tích, cũng có thể giết người!
————–
Chicago, một người đàn ông ăn mặc hợp trời trang đi vào showroom ô tô của Ôn Thị, hắn liên tục thử mấy chiếc xe, 10’ sau, khi hắn rời đi, bàn tay hắn đặt trên xe.
San Fancisco, một đứa bé ôm một món đồ chơi chạy vào cửa hàng sơn của Ôn Thị, khi mẹ nó lớn tiếng hò hét túm nó ra, món đồ chơi của nó đặt trên ghế dựa.
New York, 11h40’ Luật sư chuyên dùng của Phí thị Từ Thiếu Phổ đi vào một tòa nhà siêu hiện đại, biển hiệu chân chính: Tập đoàn Hưu Sĩ Đốn.
“Ôn tiểu thư đã từng đến Tuyên thành chưa?” Giang Nặc nhìn Ôn Nguyệt qua kính chiếu hậu, cô thu hồi ánh mắt, ngồi đoan chính, tỏ vẻ mọi việc đều hết sức mới mẻ.
Cô không nói chuyện nhiều với người khác, nàng đã từng trải qua huấn luyện lễ nghi tương đối hà khắc, Giang Nặc hỏi tùy ý: “Trước đó Ôn tiểu thư vẫn ở trường học nữ sinh Bố Lợi Á ư?”
“Đúng vậy, từ khi 10 tuổi tôi đã ở đó đọc sách rồi!”
“Từ đó đến nay cô vẫn ở đó ư?” Giang Nặc hơi ngạc nhiên, Ôn Trạch cứ thế nhốt cô ấy ở Bố Lợi Á sao? Không biết vì sao, trực giác hắn cảm thấy dùng từ nhốt này là vô cùng chính xác.
“Anh nói, thế giới bên ngoài rất phức tạp, không thích hợp với tôi!” Giọng nói của Ôn Nguyệt nhu hòa, mông lung, giống như gió nhẹ thổi qua bên tai “Lần này anh ấy đón tôi ra, anh ấy nói: Anh sẽ chăm sóc tôi thật tốt!” bóng dáng Ôn Nguyệt có chút u buồn thản nhiên, không vượt qua nổi sự yêu kiều.
Nửa ngày sau Giang Nặc vẫn không nói được gì, cô ấy là lợi thế của hắn, nhưng hắn phát hiện ra bản thân mình căn bản không có muốn làm cô ấy tổn thương, đây là người phụ nữ được t