pacman, rainbows, and roller s
Boss Lưu Manh

Boss Lưu Manh

Tác giả: SIM

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323515

Bình chọn: 7.5.00/10/351 lượt.

Phong ôm mình nhắm mắt ngủ ngon lành, Hoa Ly khẽ động đậy, bước ra khỏi chăn.“Em đi đâu…”“Hả?, anh vừa ngủ rồi mà…huhu”Thiện Phong lại kéo cô lại cúi xuống nói nhỏ.“Anh bảo em không động đậy mà, nếu không anh ăn thịt”.Điều Thiện Phong ngạc nhiên là cô nằm im thật, không hề nhúc nhích tí nào. Như vậy càng làm anh thích thú hơn. Đã đến lúc anh thử độ nhẫn lại của cô“Thiện Phong… buông em ra…”Thiện Phong cúi xuống hôn cô một nụ hôn nhẹ nhàng, rồi bắt đầu hành động.Hoa Ly cảm giác mình như trên mây vậy, vì rượu kích thích lại còn cảm giác mơn trớn từ bàn tay anh, nhiệt độ trong cơ thể của cả hai bỗng tăng lên vùn vụt.Chiếc váy của Hoa Ly bây giờ trông tàn tạ, vì bị chủ nhân vò nát từ nãy tới giờ. Hoa Ly vô thức phát ra tiếng rên.“Ưm… Phong, dừng lại… em chưa muốn”.“Chưa muốn thật sao?”Thiện Phong đưa bàn tay xuống dưới. Miệng nhếc lên cười.“Là chưa muốn thật sao?”.“Là chưa muốn lúc này…T0T”“Ưm… Hoa Ly bỗng run rẩy ôm chặt Thiện Phong, anh đang hành hạ thân xác cô.Thiện Phong làm được một lúc lâu, chính anh cũng khó chịu cực độ, Hoa Ly váy tóc xệch xoạc, bộ mặt baby nhìn quyến rũ lòng người. Thiện Phong hơi thở gấp gáp nhìn Hoa Ly.Hoa Ly liên tục rên rỉ. “Ưm…”“Hoa Ly, cho anh…. được không em”Hoa Ly nhìn dáng vẻ mê hoặc của anh, mặt mũi đỏ bừng khó chịu nhìn đáng thương vô cùng.Cô bất giác không biết chả lời sao.“Phong, em sợ đau”Thiện Phong vội chấn an cô.“Không đâu… sẽ nhanh thôi”.Rồi anh nhanh chóng cởi chiếc váy của cô ra, Hoa Ly mặt đỏ ửng vội cầm chiếc gối che thân thể. Nhưng chẳng ích gì, chỉ làm anh thêm khoái cảm mà thôi.Thiện Phong cúi xuống hôn cô nồng nhiệt, trên thân thể cô lúc này chỉ còn mỗi cái áo nhỏ cùng chiếc quần hồng bé xíu, Thiện Phong dời bỏ đôi môi, cắn nhẹ vào tai cô, Hoa Ly dùng mình.“Ưm…đôi tay cô bám chặt vai anh”.Cái quần nhỏ và cái áo đã bung ra lúc nào, Thiện Phong nhanh chóng nhìn chiến lợi phẩm.Ta là kẻ phá đám…. hehe che dấu.. độc giả tự suy diễn^^ CHươNG 16. BOSS GIả Vờ (5)Xong rồi, cuộc đời cô đến đây là hết, một giọt nước mắt tinh khiết lăn xuống. Thiện Phong vội hôn vào đôi mắt ấy chấn an cô. Cảm giác khoái cảm cũng đến dần với cô, và cũng là lần đầu tiên cô tin tiểu thuyết là có chuyện có thật cô tin rằng cô đã trao tấm thân cho đúng người mà cô yêu thương.Cả 2 cứ như vậy mà ôm nhau ngủ tới sáng.Hoa Ly tỉnh dậy, cựa quậy người, cô đau ê ẩm vùng chân và hạ thân. Hoa Ly quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh thật đẹp trai, cô nhìn anh thật kỹ nhìn anh ngủ ngon lành mà trong lòng trở lên ấm áp.“Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn” CHươNG 17. CôNG KHAIThiện Phong khẽ nhíu mày lại, mở khẽ đôi mắt nói “Còn sớm mà… Anh lại kéo cô lại ôm chặt hơn”“Phong… không phải là em mơ đó chứ…”Thiện Phong lần này mở to đôi mắt, dùng tay véo vào má cô.“Aaaa đau em”.“Đau à, thế thì không phải mơ rồi”.Thiện Phong cười ấm áp.“Anh giám trêu em…”“Im nào, không được làm loạn”.“Hứ, anh thật đáng ghét”. Cô đưa tay lại nhéo má anh, người cũng như vậy mà cử động theo.“Anh đã nói rồi mà… Phải phạt em mới được”.….Bây giờ lúc tỉnh dậy lại là 11h trưa.Aaa, muộn rồi, cô ngồi bật dậy như một cái máy, nhìn cái váy tàn tạ rách tả tơi, Hoa Ly vơ ngay cái áo của anh mặc vào, phi ngay vào nhà vệ sinh kỳ cọ sạch vết tích. Khi xong rồi cô ra ngoài lay Thiện Phong dạy.Thiện Phong, nhanh lên muộn rồi em phải đi làm.Thiện Phong lười biếng mở mắt, trước mắt anh là Gấu trắng, tóc dài buông xõa. Mặc cái áo trắng rộng thùng thình của anh, nhìn mê hoặc kinh khủng. Bỗng nhiên anh lại muốn chêu đùa cô.“Đến muộn là việc của em, sao lại là anh”.Hoa Ly mặt nghệt ra, tức giận nói.“Thiện Phong, bắt đền anh, cô khóc tu tu…”Thiện Phong lại bối khi thấy cô khóc, anh vốn dĩ chỉ chêu đùa cô tí thôi ai ngờ làm cô khóc thật. Ngồi thẳng dậy ôm cô vào lòng dỗ dành nói.“Xin lỗi, anh đùa tí thôi. Anh xin nghỉ giúp em rồi, cứ từ từ rồi về cũng được”.Hoa Ly càng tức giận hơn nhưng vẫn bình tĩnh nói.“Nhưng nghỉ thì sẽ không được thưởng”.Thiện Phong lại ngạc nhiên trước câu nói này. Anh nói:“Sẽ được thưởng, sẽ được thưởng”.Hoa Ly mặt mũi tươi cười trở lại.Anh hứa rồi đấy nhé.“Ngốc”“Em ngốc quá, làm sao tôi có thể để người con gái tôi yêu chịu thiệt thòi được.”Bà quản gia chuẩn bị cho cô một bộ quần áo khác. Ăn xong bữa trưa, Thiện Phong tiếc nuối đưa cô về. Bà quản gia từ lúc c