̀ cười hiền hậu nhìn Hoa Ly.“Còn không gọi là mẹ sao” Bà nói.Hoa Ly mặt đỏ bừng xấu hổ.“Dạ… mẹ..”Cô nói xong mặt đỏ càng đỏ hơn.“Con đáng yêu lắm, Thiện Phong quả không nhìn nhầm người”.Thiện Phong từ xa nghe thấy họ nói chuyện thì trong lòng ấm áp vui mừng.
CHươNG 21. ĐíNH HôN
Tại nơi mà Hoa Ly đã từng được đến một lần nơi mà cô gọi là Cung Điện. Thì hôm nay quả là khác lạ.
Tất cả ánh đèn chói lóa được thay vào đấy là ánh nến vàng rực, những cây nến hồng lung linh, trên bục phát biểu toàn là Hoa LiLi trắng, loài hoa mà cô yêu thích nhất, loài hoa lâu tàn sống kiên cường, luôn tỏa ra hương thơm nhẹ nhành êm dịu. Các bàn tiệc thì được phủ lớp khăn trải màu xanh ngọc, được sắp xếp đẹp đẽ lịch sự như trong tranh, làm cho Hoa Ly giống như lạc vào thiên đường vậy. Tuy đây chỉ là lễ đính hôn nhưng nó lại là giờ phút quan trong nhất, còn quan trong hơn cả lễ thành hôn nữa. Hoa Ly cảm động ôm Thiện Phong, đặt lên một anh một nụ hôn thật ấm áp, nụ hôn này là do cô chủ động.
…
Thiện tổng, tiếng anh trợ lý nói.
“Có chuyện gì?”
Thiện Phong đi ra ngoài để Hoa Ly một mình tiếp khách.
“Mau gọi người đến giải quyết. Hiện giờ tôi không thể tới”
“Hoa Ly, vội quay sang nhìn anh, cô thấy vẻ mặt anh có chút hoảng hốt, nhưng cô tin tưởng anh rồi lại mỉm cười, cô đi tiếp khách một mình”
“Thiện tổng, nếu ngài không tới, cô Thanh Hoa rất có thể sẽ gặp nạn, không những vậy còn cả cô Hoa Ly nữa ạ”.
Thiện Phong nghe từ Hoa Ly thì nét mặt chợt biến sắc. “Tại sao?” Thiện Phong tức giận hỏi.
“Dạ… Thiện tổng, ngài nhìn sang phía bên kia”. Anh trợ lý run run.
Thiện Phong dời mắt, tim anh đau nhói. Một người lạ bịt mặt đứng khuất tầm mắt. Đưa khẩu súng ngắn về phía Hoa Ly.
“Được rồi, đi thôi”.
“Nhưng…Thiện tổng”.
“Còn sao nữa”.
Ngài rất có thể gặp nguy hiểm. Ông ta đòi phải mang theo Hồ sơ bất động sản cùng ngài phải chuyển giao 50% cổ phần sang cho ông ta.
“Được… cứ làm theo ông ta đi”.
“Dạ vâng…”
Lúc sau Hoa Ly mệt mỏi dựa vào tường.
“Hoa Ly…” Ngọc Ngọc chạy vội vào túm lấy cô nói.
“Mau ra khỏi đây…”
“Sao vậy?”
“Thiện Phong gặp nạn rồi. Anh ấy vừa phải đi theo một đoàn người ra vùng ngoại thành, chuyện này gấp lắm… có người uy hiếp anh ấy, nếu không ra khỏi đây ngay, có thể cậu còn gặp nạn nữa, anh ấy sợ cậu lo nên chỉ kịp báo cho tớ biết thôi”.
Hoa Ly chân tay mềm nhũn nghe thấy từ Thiện Phong gặp nạn thì cái cốc cũng từ trên tay đột nhiên rơi xuống.
“Choang…”
Mọi ánh mắt nhìn sang cô, Ngọc Ngọc vội mỉm cười với mọi người nói. “Không có gì không có gì, chỉ là sơ ý chút thôi”
“Là ai vậy, anh ấy đâu, đưa tớ đi gặp anh ấy”. Hoa Ly chân tay không còn sức lực nói.
“Ra khỏi đây rồi tính, cậu đợi tớ ở phía sau, tớ đánh lạc hướng mọi người”.
Hoa Ly đi nhanh ra ngoài, trên người vẫn mặc bộ váy trắng bó sát, cũng gọn gàng lên cô không thay ra và cô cũng không còn tâm trí đâu để thay váy nữa.
Ngọc Ngọc đứng lên phát biểu gì đó. Mọi người cười ồ rồi tự chúc rượu nhau uống, cũng may là hôm nay cũng có ít người, đa số chỉ là các lãnh đạo cấp cao và người thân của hai gia đình thôi.
Hoa Ly lúc này hiểu ra vấn đề, tại sao trước ngày lễ. Thiện Phong lại tăng cường phòng vệ như vậy. Làm gì cũng cẩn thận hơn mọi khi. Anh còn nói với Hoa Ly, lần sau nếu không có sự đồng ý của anh thì không được gần người lạ.
Hoa Ly bỗng run lên bần bận, cô giờ chỉ muốn gặp Thiện Phong, “Không thể được, chẳng nhẽ hạnh phúc ngắn ngủi của cô kết thúc tại đây sao. Không thể như vậy. Cô không can tâm” CHươNG 21. ĐíNH HôN (2)Không đợi được Ngọc Ngọc, Hoa Ly tự tìm một chiếc xe gần đó rồi ra ngoại thành, trong lòng suy nghĩ những nơi Thiện Phong có thể ở đó. Rất nhanh cô nghĩ được ngay. Căn nhà hoang phía khu rừng, đúng rồi là nơi mà Thiện Phong ghét nhất.“Mau đưa tôi đến khu rừng phía Nam, căn nhà hoang đó”.Người tài xế này là tài xế riêng của cô, Thiện Phong những lúc bận không đón được cô thì anh ta thay Thiện Phong đi đón.Lần đầu tiên nhìn cô chủ giận dữ lẫn lo sợ như vậy anh ta lo lắng hỏi.“Cô chủ… Cậu chủ không có lệnh”.“Tôi bảo đến là đến. Cậu giám từ trối sao?”“Trời! anh tài xế sợ hãi nhấn ga đi nhanh. Chỉ sợ cô nổi giận tiếp. Trong lòng nghĩ, chắc chắn là có vấn đề gấp rồi. Nếu không một người hiền lành như cô làm sao có thể nổi giận được”.…“Ông là ai? tôi không biết ông?”“Ha Ha. Thiện Phong, không ngờ cậu cũng có ngày này, ông ta nói”.Thiện Phong vẫn nét mặt vô cảm nói.“Điều kiện gì thì tôi cũng làm rồi. Mau thả Thanh Hoa ra
