việc ngoài ý muốn.
“Không có sao, có thể là gần đây áp lực lớn, lại tăng thêm mất ngủ, thân thể có một chút suy yếu!” Tô Tiểu Mễ tận lực giải thích, dĩ nhiên, cũng cố ý che giấu, chỉ là có chút lo lắng mình có thể che kín hay không?
“Chú ý nghỉ ngơi nhiều, liều mạng đem thân thể phá hư như vậy cũng không đáng giá.” Ngô Diệu Linh mở nước, nhẹ nhàng xoa nắn tay.
“Ừ, tôi cũng là nghĩ như vậy, cám ơn cô quan tâm.” Tô Tiểu Mễ nhẹ giọng nói.
“Cái đó…Tiểu Mễ…” Ngô Diệu Linh đột nhiên gọi lại Tiểu Mễ đang định dời bước.
“Còn có việc gì sao?” Tô Tiểu Mễ quay người lại, sắc mặt tái nhợt không có chút sức sống.
“Đi bệnh viện khám đi, có một số việc có thể cũng sẽ không giống như cô nghĩ, không chừng việc nôn mửa này không phải do bởi vì áp lực lớn, có thể là do nguyên nhân khác. Tôi có một người bạn gái cũng nôn mửa như vậy, bất quá cô ấy là phụ nữ có thai.” Ngô Diệu linh nho nhỏ giải thích.
Đồng thời, vẫn không quên lo lắng nói cho cô biết, “Có lẽ là tôi nói quá nhiều, bất quá phụ nữ nhất định phải chú ý thân thể của mình cho kỹ, đàn ông có thể không phụ trách, nhưng phụ nữ không thể không chịu trách nhiệm.”
“Không có sao, Ngô chủ quản suy nghĩ quá nhiềurồi, tràng vị của tôi thật không tốt, ngồi xe cũng thường ói, bất quá vẫn cám ơn cô, tôi nhất định sẽ đi bệnh viện kiểm tra, không chừng trong thân thể thật là có tật xấu gì đó.” Tô Tiểu Mễ còn muốn bịt kín miệng Ngô Diệu Linh lại, phải biết, phòng làm việc sợ nhất là lời đồn đãi, suy đoán của cô ta truyền xuống, lời đồn đãi sẽ nhanh chóng nổi lên bốn phía.
“Dĩ nhiên, như vậy tốt nhất!” Ngô Diệu Linh nhẹ giọng cười,”Cô yên tâm, tôi cũng không phải là loại người thích tám chuyện, chú ý tốt thân thể!”
“Cám ơn!” Tô Tiểu Mễ vô lực cười, liền thối lui ra khỏi toilet, nhưng là trong lòng của cô cũng hiện đang lo lắng không yên.
Rõ ràng khảo nghiệm không có mang thai, tại sao còn có loại phản ứng thai nghén này? Chẳng lẽ là que thử thai có vấn đề?
“Tiểu Mễ, cậu hôm nay thế nào? Sắc mặt sao lại kém như vậy?” Hạ Tử Vi ở căn tin thấy cô, sợ hết hồn.
“Có thể là gần đây chuyện phát sinh quá nhiều, cộng thêm tối hôm qua mất ngủ.” Tô Tiểu Mễ nhỏ giọng trở lại, sắc mặt của cô thật kém như vậy sao?
“Mất ngủ đến thất thần? Cậu không uống cà phê lại uống nước lọc, mình không có nhìn lầm chứ?” Hạ Tử Vi hơi kinh ngạc, một người thích uống cà phê như Tiểu Mễ lại uống nước lọc, không phải là đại não có vấn đề chứ?
“Không có gì, dạ dày khó chịu, uống nước trắng không uống cà phê.” Cô không uống cà phê cũng là có nguyên nhân, cô lo lắng vạn nhất có làm sao bây giờ? Người mang thai không thể uống cà phê!
Chương 102: Nên tới không có tới 3
Ngày thứ hai, cô lại ói lần nữa, hơn nữa cái cảm giác muốn ói này…cảm giác càng ngày càng thường xuyên, cái loại dự cảm mãnh liệt của trực giác này cũng khiến cho cô càng ngày càng bất an.
Ngày thứ ba, cô nói một tiếng với tiếp tân trước đài, xin nghỉ nửa ngày một mình đi bệnh viện, vô luận kết cục là cái gì, cô không muốn thống khổ dưới sự giày vò này nữa.
Cuối cùng kết quả của bệnh viện, lại làm cho cô khóc không ra nước mắt, ngoài dự đoán nhưng trong ý nghĩ.
“Tô tiểu thư, con của cô đã được mười tám ngày.” Khi bác sĩ nói cho cô biết kết quả, Tô Tiểu Mễ chậm chạp không hồi hồn, chỉ cảm thấy khó chịu, không nhịn được lại muốn ói.
“Bác sĩ, vậy tôi phải làm sao?” Tô Tiểu Mễ cảm giác mình hỏi lời này ngây thơ muốn chết, nhưng thật ra trong lòng cô hoàn toàn mất phương hướng, cô chưa có ý định muốn sanh con, càng không muốn làm người mẹ đơn thân.
“Nếu như cô muốn sinh ra thì phải dưỡng thai thật tốt, còn nếu không muốn liền giết đi, hẹn thời gian tới bệnh viện phẫu thuật.” Lời của bác sĩ có chút lạnh lùng, có lẽ là đã thấy qua nhiều trường hợp kiểu này rồi.
“Con của tôi khoẻ mạnh chứ?” Tô Tiểu Mễ như nhớ tới cái gì, đột nhiên hỏi: “Bởi vì lúc trước tôi không biết mình mang thai, mấy ngày trước vừa mới uống thuốc tránh thai.”
Sau khi nói xong, Tô Tiểu Mễ cũng không dám nhìn thẳng mắt bác sĩ.
“Xem tuổi cô cũng không còn nhỏ, sao lại mơ hồ như vậy? Sau khi cô có quan hệ, nếu như kinh nguyệt không bình thường, lập tức phải mua que thử nghiệm chứ.”
“Tôi có mua, nhưng không có thử ra, cho nên tôi mới…” Tô Tiểu Mễ cảm giác mình thật là một bi kịch, chuyện như vậy đoán chừng là một phần vạn, mà cô lại cố tình trúng ngay trong cái tỷ lệ này.
“Trước đây cô có từng mang thai không?” Bác sĩ nhìn cô hỏi.
“Không có, đây là thai đầu.” Tô Tiểu Mễ lắc đầu, tay cũng bất giác lên trên bụng không hề to lên kia, cô lại không biết bên trong đã có mầm móng tiểu bảo bảo.
“Cô trở về thương lượng với bạn trai cô đi, nếu đã uống thuốc thì tôi đề nghị các người phải có sựchuẩn bị, bởi vì sinh ra có thể sẽ tồn tại nhân tố không tốt cho con.” Bác sĩ nhìn cô nói.
“Ừ, cám ơn bác sĩ, vậy có gì tôi sẽ liên lạc sau!”
Tô Tiểu Mễ nhận lấy phương thức liên lạc bác sĩ đưa tới liền rời đi.
*********
Lâm Khải gọi nội tuyến cho Tô Tiểu Mễ, lại thủy chung không người nào nhận nghe, sau đó mới biết được cô cư nhiên xin nghỉ mà không cho hắn biết.
Lâm Khải mặt lạnh đ