i, người phụ nữ này càng lúc càng lớn mật rồi, đi đâu cũng không thèm trải qua đồng ý của hắn.
Hắn trực tiếp gọi điện thoại di động cho cô, đầu kia lại truyền đến không cách nào gọi được, không nhịn được hắn lại gọi tới lần nữa, nhưng hai lần ba lượt, thủy chung đều không ai bắt máy.
Đáng chết, đi đâu được chứ? Lâm Khải không khỏi có chút lo lắng, trong đầu lập tức hiện ra mặt của Trần Cẩn Hiên, không phải lại bị hắn “dây dưa” chứ?
Nghĩ tới đây, hắn vội vàng gọi một cú điện thoại, cúp điện thoại, hắn phát hiện mình có chút ngồi không yên ở trong phòng làm việc, cầm lên áo khoác trực tiếp chạy vội tới ga ra tầng hầm, cũng chờ đợi tin tức đối phương cho tới.
Sau 30 phút, không hề thấy bất kỳ động tĩnh gì, tay của hắn nắm chặt di động, có một loại xung động muốn đập bể nó.
Ngay khi muốn đập bể, điện thoại di động điện thoại vang lên, truyền tới chính là thanh âm của Hiên thiếu gia.
“Hiên thiếu gia, chuyện gì?” Thanh âm của Lâm Khải rất thấp.
“Gọi điện thoại thăm hỏi một tiếng thôi, sau đó chúng ta cùng đi ăn cơm!” Hiên thiếu gia cũng là bất đắc dĩ, hẹn Tô Tiểu Mễ n lần, lại một lần cũng không được, hắn chỉ có thể hạ thủ từ Lâm Khải.
“Cậu có nhiều mỹ nữ vây quanh có thể tìm tới dùng cơm, không nên quấy rầy mình.”
“Anh em tốt, mình đây là muốn nhờ cậu giúp một tay. Chẳng lẽ cậu không muốn mình tìm một cô gái tốt ổn định cuộc sống?” Hiên thiếu gia bắt đầu ca tình khổ: “Cậu với quốc tế danh viện của cậu tình chàng ý thiếp, ân ân ái ái, mà mình bên này, hao hết chính trâu hai hổ còn hẹn không tới người.”
“Hiên thiếu gia, cậu thật đúng là coi trọng Tô Tiểu Mễ công ty chúng ta rồi?” Lâm Khải ở đầu này gương mặt lạnh lùng hỏi han.
“Đúng, cậu đừng cười mình, thật đúng là mình đã coi trọng người phụ nữ cậu cảm thấy không có chỗ nào tốt đó, cho nên cậu phải giúp đỡ mình.” Hiên thiếu gia cũng không có biện pháp, phải biết hắn theo đuổi phụ nữ, một lần theo liền được một lần, lại không nghĩ rằng sẽ thua trong tay Tô Tiểu Mễ.
“Lần trước không phải đã giúp cậu sao? Hơn nữa, Hiên thiếu gia cậu mà không giải quyết được những chuyện như thế này sao?” Hắn nửa cười giỡn nửa giễu cợt nói, hắn ghét nghe chuyện Hiên thiếu gia muốn theo đuổi Tô Tiểu Mễ, càng ghét hắn còn phải nhúng tay vào giúp đỡ
“Cô ấy đối với mình, đoán chừng vẫn còn do dự. Trải qua quan sát của mình, Tiểu Mễ là một cô gái tốt, cho nên mình quyết định từ từ theo đuổi, nước chảy đá mòn, công phá từng chút. Lần này mình để cho cậu làm quân sư, từ trong giúp mình, mặt mũi này cậu nhất định phải cho mình, nếu không… Hừ hừ…!” Hiên thiếu gia ở đầu kia vừa cười xấu xa vừa hạ mệnh lệnh cuối.
“Được, mình giúp cậu. Chuyện đầu tiên mình giúp cậu chính là muốn nói cho cậu biết, sớm chết tâm đi! Tô Tiểu Mễ kia không thích hợp với cậu, cậu vẫn nên tiếp tục làm Hiên thiếu gia của cậu đi, đừng đặt ý định trên người một phụ nữ nào, đó mới thật sự là cậu!” Lâm Khải thật có chút xúc động, muốn bảo Hiên thiếu gia đừng có ý với người phụ nữ của hắn nữa, nhưng lý trí dù sao cũng chiếm phía trên.
“Có ai giúp đỡ anh em như cậu không? Cái mình muốn không phải là đả kích của cậu, mà chính là trợ giúp của cậu, trợ giúp nha…cậu có hiểu hay không?” Hiên thiếu gia hơi có chút tức giận, hắn thật vất vả hạ mình tìm đến Lâm Khải, vậy mà cư nhiên lại khuyên hắn buông tay, có ai làm anh em như vậy sao?
“Mình đây chính là đang giúp cậu, cô ấy thật sự không hợp với cậu, cậu tại sao không tin?” Lâm Khải cũng có chút cố chấp.
“Hợp hay không hợp chỉ có thử mới có thể biết, mình và cô ấy chưa thử, sao cậu biết tụi mình không thích hợp? Cậu có phải có ý đồ khác hay không? Không phải là cậu cũng coi trọng cô ấy đó chứ?” Hiên thiếu gia trêu ghẹo trở lại.
“Làm sao có thể, mình có Tĩnh Thi là đủ rồi.”
“Vậy là được rồi, vậy phiền cậu giúp mình được chứ?” Hiên thiếu gia lại xuống nước nhờ vả.
“Giúp thế nào đây? Mình không thể nào mỗi lần đều mượn danh nghĩa cấp trên để giúp cậu. Cô ấy chỉ là nhân viên của mình, mình không thể quản cả cuộc sống riêng tư của cô ấy. Mình có thể an bài cô ấy nhận kế hoạch làm việc với cậu chính là trợ giúp tốt nhất rồi. Về sau mình sẽ tận lực giúp các cậu an bài một vài chuyện có thể hợp tác khác, những thứ khác chính cậu cố gắng đi.”
Nói là nói như vậy, nhưng Lâm Khải lại thầm hối hận ban đầu sao lại đem Tô Tiểu Mễ đặt vào kế hoạch hợp tác kia, sao Hiên thiếu gia lại cố tình chọn trúng cô. Đừng nói về sau không có cơ hội, ngay cả có cơ hội hắn cũng sẽ cố ý không để cho hai người ở chung.
“Trước đừng động tới những thứ khác, thứ năm tuần này chúng ta đi bơi đi, cậu và Tĩnh Thi cũng đi, sau đó cậu liền thức thời một chút mang theo Tĩnh Thi rời đi.”
“Vậy cậu tự đi hẹn đi.”
“Mình dĩ nhiên sẽ đi hẹn, điều kiện cần thiết là cậu phải đáp ứng. Sau đó mình sẽ nói cho Tiểu Mễ, cậu và Tĩnh Thi cũng sẽ đi, thuận tiện làm phần thưởng cho lần hợp tác này, mình mời cậu, cấp trên cũng đi, cô ấy không thể nào không đi.”
Lâm Khải thầm mắng hắn là đồ phúc hắc, lại quên mình càng phúc hắc hơn hắn, cuối cùng chỉ đành phải nhắm mắt đáp ứng.
Tô Tiểu Mễ một mình lang thang trên
