áo một chút.
“Em không nói lời nào, chính là chấp nhận.”
Hắn nâng cằm của cô lên, đôi môi dùng sức đè lên, không chút khách khí cạy môi của cô ra, thuần thục tìm kiếm hương thơm của cô.
“Ô ô…”
Tay Tô Tiểu Mễ dùng sức đẩy hắn, hắn lại dùng sức dán vào hơn. Ngậm môi cô thật chặt, không cho cô một chút không gian để hô hấp.
Cô giống như bị lửa nóng bao quanh, cánh tay của hắn lại giống như sắt thép kiên cố, cô càng tránh ngược lại càng bị siết chặt.
Tay hắn dùng sức xé ra y phục của Tô Tiểu Mễ, khiến y phục của cô bị tuột xuống, lộ ra một mảng lớn da thịt trắng như tuyết.
“Tôi thích da thịt của em, cảm giác thật ngọt, tôi rất thích.” Hắn buông môi cô ra, một hớp cắn lên bả vai của cô.
“A…” Tô Tiểu Mễ ẩn nhẫn đau đến kêu to, người đàn ông này là điên rồi sao? Cư nhiên cắn cô!
“Tôi cũng rất thích nghe tiếng kêu của em, kêu lớn hơn chút nữa, tựa như đêm hôm đó vậy.” Ngay sau đó, hắn lại cắn cô một cái.
“Lâm Khải, anh… kẻ điên này, buông tôi ra!” Tô Tiểu Mễ đau đến nước mắt cũng mau rớt xuống, người đàn ông này thật… Hắn là người máu lạnh sao? Không biết người bị cắn sẽ rất đau sao? Tô Tiểu Mễ cô từ nhỏ đến lớn đều sợ đau: sợ đau khi chích thuốc, sợ đau khi nhổ răng, sợ đau khi đến kì kinh nguyệt… nói tóm lại là sợ tất cả các loại đau.
“Không thả, tôi muốn em. Muốn em giống như đêm hôm đó…” Hắn đột nhiên giống như vô lại kề cận cô, tuyệt không giống Lâm Khải thường ngày.
Hắn nói chuyện thở ra miệng đầy mùi rượu, nhìn lại khuôn mặt đã sớm ửng đỏ của hắn,Tô Tiểu Mễ liền nghĩ người đàn ông này nhất định uống không ít, hơn nữa còn là uống rất nhiều. Theo tửu lượng của hắn, không đến nỗi uống vài ly liền say thành như vậy.
Tô Tiểu Mễ cũng không muốn nghĩ nhiều nữa, liền giơ chân lên, dùng đầu gối hung hăng đá hắn.
Chương 73: Mặt khác
Còn chưa chờ Tô Tiểu Mễ đá tới, đầu Lâm Khải đã ngã vào vai cô, phảng phất như đang ngủ.
Tô Tiểu Mễ thấy tình cảnh này, đem chân rụt trở về, mà thân thể của hắn lại toàn bộ hướng thân thể của cô đè ép tới.
“A… Anh đừng có a… Chớ ngã a…” Tô Tiểu Mễ vội vàng đỡ thân thể của hắn, lớn tiếng kêu.
“Em đừng đi… Đừng rời khỏi anh…”Hắn ôm lấy thân thể cô nỉ non, đầu cọ vào vai cô, dao động qua lại.
“Anh uống say rồi… Tôi đỡ anh về.”
“Anh không có say, Tĩnh Dạ… anh không có say.” Lâm Khải trong miệng đột nhiên gọi tên một người con gái, thân thể Tô Tiểu Mễ giống như có một luồng điện chạy qua, cô không nhịn được rùng mình một cái.
“Anh mệt mỏi, anh muốn nghỉ ngơi! Em theo ý anh đi, có được không?” Hắn thở ra hơi thở càng ngày càng nặng, thanh âm lại càng ngày càng thấp
Tô Tiểu Mễ thân thể đang cứng ngắc khẽ có chút lay động, cô biết, người đàn ông này đã uống quá nhiều rồi, giờ phút này, ý thức là mơ hồ, mà cái tên Tĩnh Dạ trong miệng hắn nói thầm nhất định là tên con gái. Đàn ông uống say gọi tên một người, nhất định đó là người quan trọng nhất trong lòng hắn.
Không hiểu sao, nghĩ tới đây tim cô liền cảm thấy đau nhói, lặng im không nói gì.
Cô đem thân thể hắn dìu đến phòng làm việc, để hắn ngã vào ghế salon. Hắn lắc lắc đầu, lông mày nhíu chặt, phảng phất có rất nhiều tâm sự không cách nào giải tỏa.
Tô Tiểu Mễ nhìn hắn một cái, quyết định về nhà nghỉ ngơi.
Cô chẳng qua là hơi nghiêng người, Lâm Khải liền bắt lấy tay cô,”Không cần đi. Lưu lại cùng anh…Không cần đi…” Hắn lẩm bẩm một lần rồi lại một lần.
Tô Tiểu Mễ dùng sức muốn rút tay ra, hắn lại theo bản năng nắm càng chặt hơn.
Nhìn hắn đã say đến có chút bất tỉnh nhân sự, cô vươn tay chạm vào mặt hắn, lập tức thu trở lại, rất nóng nha.
Trong ấn tượng của cô, Lâm Khải không phải là người đem mình uống say đến như vậy, dù là xã giao, hắn cũng tuyệt đối sẽ có cách để bảo vệ mình. Uống tới như vậy, chẳng lẽ là bởi vì chuyện riêng, mượn rượu giải sầu?
“Tĩnh Dạ… Tĩnh Dạ…”
Lâm Khải đang mơ hồ, lại bắt đầu một lần, lại một lần gọi tên người con gái này.
“Tại sao muốn rời khỏi anh? Tại sao?”Hắn nhíu chặt lông mày lại thành một đoàn.
Tô Tiểu Mễ chỉ cảm thấy lạnh cả người, trong đầu cũng đang cảnh tỉnh chính mình, không nên đi nghe lén chuyện xưa của người khác, phải đi nhanh lên, ra khỏi nơi này mới là chọn lựa đúng đắn.
Lâm Khải tựa hồ có thể cảm nhận được, cảm giác được cô muốn rời khỏi, thân thể hắn liền dùng sức bổ nhào về phía trước, hợp với thân thể của cô thành một khối lăn đến trên mặt thảm, lúc này hắn và cô kề sát vào nhau một cách chặt chẽ.
“Anh nhớ em… Những năm này, anh rất nhớ em…”Hắn ôm cô thật chặt, nói ra từng lời chân tình mang theo đầy mùi rượu.
Đây là lần đầu tiên Tô Tiểu Mễ nhìn thấy Lâm Khải như vậy, nội tâm có chút bất an cùng không đành lòng.
“Anh rất nhớ em,Tĩnh Dạ… Tĩnh Dạ của anh.”
“Thật không chịu nổi nữa!” Tô Tiểu Mễ có chút không kìm được, trong lòng hơi giận, ôm người này lại kêu tên người khác, Tô Tiểu Mễ cô là gì, là vật thế thân làm ấm giường? Cô mới không cần.
“Đừng đi… đừng đi mà…”
“Tôi không phải Tĩnh Dạ, anh lầm đối tượng rồi, Lâm tổng!”Tô Tiểu Mễ có chút tức giận, trong đôi mắt thoáng qua một tia sầu bi, cứ như vậy dây dưa cùng hắn cũng không phải là biện pháp tốt.
“Không,
