Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324761

Bình chọn: 8.5.00/10/476 lượt.

cô gái. Mà điều đáng nói cô ấy lại là em gái mình.

Chỉ tiếc là anh đang tự dối lòng mà thôi!

An Lâm và Trúc Diệp đã trở về sau khi mua một chút hoa quả. Họ hơi bất ngờ khi nhìn thấy xe Nam Lâm. Rồi mỗi người lại rơi vào một tâm trang riêng. Không ai nói nhưng đều hiểu rằng, có Nam Lâm là không khí sẽ bị kéo giãn ra, như những sợi dây đàn. Căng thẳng đến tột độ. An Lâm ngập ngừng hồi lâu rồi quay ra Trúc Diệp cố gắng mỉm cười nói:

– Nam Lâm hôm nay lại gương mấu về nhà sớm quá nhỉ!

Trúc Diệp cũng chỉ gượng gạo nói:

– Chắc anh ấy không ăn cơm ở nhà đâu. Đám bạn bất lương của anh ấy còn đang đọi nữa mà.

Nói như vậy lại khiến không khí như được bơm thêm ô xi, dễ thở hơn một chút. An Lâm đưa tay véo nhẹ mũi Trúc Diệp, vừa cười anh vừa nói:

– Em vẫn không thể thay đổi cách nói về đám bạn của Nam Lâm hay sao? Chúng đều có việc làm hết rồi, đứa nào ra đứa nấy. Không thể lẫn với bọn “bán côn đồ” ngày xưa nữa đâu.

Trúc Diệp cúng cảm thấy dễ chịu hơn, trong giọng nói không phảng phất nét gượng gạo nữa, cô mỉm cười:

– Dù sao thì cũng quen rồi mà.

– Em thật là cứng đầu!

Nói rồi An Lâm cốc nhẹ đầu Trúc Diệp rồi kéo cô vào lòng. Dù chỉ một chút thôi, nhưng trước khi vào nhà, trước khi đối mặt với sự căng thẳng. Anh muốn trái tim được thêm một chút sức mạnh. Như vậy anh sẽ tự tin mà bảo vệ cô ấy khỏi những gì mà em trai anh sắp và sẽ gây ra cho cô.

Cộc cộc!

Trúc Diệp vội vàng đẩy An Lâm ra như một phản xạ tự nhiên. Điều này khiến anh hơi bất ngờ và hụt hẫng. Đây là lần thứ hai cô ấy từ chối sự ân cần và tình cảm của anh. Mà nguyên nhân lại là vì Nam Lâm.

An Lâm hạ kính xuống rồi nói:

– Có chuyện gì thế?

Nam Lâm đứng ngoài xe cố tỏ ra thờ ơ và lãnh đạm. Anh tự cho phép mình rằng sự có mặt của Trúc Diệp là hư vô.

– Anh còn định ở ngoài này đến bao giờ nữa? Dì và bố đã dọn cơm rồi, chỉ chờ có hai người thôi đấy.

Nói rồi anh bỏ vào nhà luôn.

An Lâm và Trúc Diệp chỉ kịp nhìn nhau trong một thoáng yên lặng. Nam Lâm không đả động gì đến chuyện hai người nữa, có cảm giác như Nam Lâm đã ngầm cho qua chuyện này.

Liệu anh có cho qua mọi việc dễ dàng như vậy không?

Vừa bước vào nhà đã thấy tiếng của dì Hoa vang lên vẻ vui sướng:

– Hai đứa về rồi đấy hả? Vào đây, vào đây ăn cơm nhanh lên.

An Lâm và Trúc Diệp lấy lại nét mặt bình thường rồi cùng nhau ngồi vào bàn. Trúc Diệp khẽ liếc Nam Lâm một cái, dường như trước mắt anh ấy chỉ toàn đồ ăn thì phải, anh ấy không còn để ý gì đến xung quanh. Việc anh đang làm là gắp thức ăn và…ăn. Có một điều mà cô thấy lạ là lần về nhà này Nam Lâm không đi cùng đám bạn của anh ấy nữa hay sao?

Ông Phùng thấy Nam Lâm không đợi mọi người mà đã ăn trước như vậy thì liền nói giọng trách móc:

– Cái thằng này, An Lâm và Trúc Diệp còn chưa xong mà mày đã ăn rồi. Mày không nể bố và dì thì cũng phải nể anh mày chứ. Nó là nó thương yêu mày nhất đấy.

Nam Lâm nghe vậy thì ngẩng mặt lên nhìn An Lâm. Nhìn xong rồi anh kéo bát của An Lâm lại và gắp thức ăn cho anh mình. Đến khi thức ăn ở bàn đã bị gắp đến một phần ba thì Nam Lâm mới ngừng rồi đẩy bát về phía An Lâm và nói:

– Anh ăn đi không bố lại bảo em ăn hết phần của anh!

Nói xong anh lại chúi mũi vào ăn khiến cho cả bốn người kia đều trố mắt ra nhìn anh. Đúng là Nam Lâm, trước sau vẫn đơn giản và khó gần như vậy, qua bao nhiêu năm mà anh ấy vẫn không thay đổi. Họ đang tự hỏi rằng: Anh ấy tại sao lại phải lớn lên trong tình trạng tâm tư luôn buồn bực với người khác và thờ ơ với cuộc đời? Vì người mẹ đã mất hay là do bẩm sinh anh ấy đã như vậy?

Bà Hoa thấy không khí trong gia đình có vẻ hơi ngượng ngập thì vội cười sởi lởi:

– Ăn đi chứ! – Vừa nói bà vừa đẩy cái bát đang đầy ụ thức ăn về phía An Lâm – An Lâm, con ăn đi. Ăn nhanh không thức ăn nguội hết đấy!

Ông Phùng trợn mắt với Nam Lâm được hồi lầu rồi cũng dịu xuống. Có lẽ Nam Lâm bản tính đã như vậy rồi, hơn nữa tâm hồn nông nổi của nó vẫn chưa lớn hẳn. Ông không nên chấp nhặt nó nữa. Chẳng phải việc mà ông mong nhất ở Nam Lâm đó là nó sẽ nên người và không còn lêu lổng như thuở thiếu thời nữa hay sao? Và nó đã làm được điều ấy rồi. Nghĩ vậy, ông liền lắc đầu và đưa bát lên ăn.

Trúc Diệp cũng lắc đầu như mọi người. Xem ra bữa cơm gia đình lại một lần nữa bị Nam Lâm phá hỏng rồi. Tại sao trước mặt bố mẹ, anh ấy không bộc lộ những cái tốt đẹp của anh ấy ra? Bộc lộ những thứ mà anh ấy đã từng để lộ trước mặt cô, rồi


Lamborghini Huracán LP 610-4 t