Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324714

Bình chọn: 7.5.00/10/471 lượt.

người khác sẽ mỉm cười và yêu quý anh ấy như An Lâm vậy.

Nhưng anh ấy lại không làm.

Về phía An Lâm, anh đã từng lo sợ là Nam Lâm sẽ nói với bố và dì chuyện tình cảm giữa anh và Trúc Diệp. Anh đã từng phải sống trong lo lắng, trong sợ hãi như vậy đấy. Và giờ thì…lại phải sống trong sự chờ đợi một điều khủng khiếp sắp đến. Nhưng phút giây này, trước thái độ hờ hững của Nam Lâm, anh lại có phần yên tâm hơn. Có lẽ nó biết anh là người yêu thương nó nhất cho nên đã cho qua chuyện này. Tận sâu trong tâm khảm…có lẽ anh nên cảm ơn Nam Lâm – em trai anh một cách chân thành nhất.

* * *

Buổi tối, An Lâm bất ngờ nhận được điện thoại của bệnh viện. Họ nói anh phải đến đó ngay vì đang có một ca mổ tim tương đối phức tạp và có cả nguy hiểm. Anh là trưởng khoa, người nhà bệnh nhân lại bỏ tiền ra yêu cầu những bác sĩ giỏi nhất cho nên anh không thể vắng mặt.

Trúc Diệp tuy có hơi thất vọng, chỉ là hơi thôi! Vì cô biết với anh, quan trọng nhất vẫn là công việc. Hơn nữa, trong anh luôn có một tấm lòng thương người, một tình thần của y sĩ cao cả. Cho dù là họ có tiền hay không thì anh cũng phải ra tay giúp đỡ. Đó là An Lâm mà cô biết. Trúc Diệp mỉm cười trìu mến và cố gắng động viên anh:

– Anh đi đi. Ngày mai mới là trung thu, cố gắng hoàn thành công việc rồi về nhà đón tết với gia đình.

An Lâm nghe vậy cũng quay ra nói với cả nhà:

– Vậy con đi đây, ngày mai con đảm bảo sẽ đón trung thu với mọi người.

Bà Hoa cười hiền hậu:

– Đi nhanh lên! Người ta đang cần con.

An Lâm nghe vậy thì vội vàng bước ra khỏi nhà. Điện thoại trong túi anh đang không ngừng réo rắt. Như một tiếng gọi không ngừng khiến anh không thể bỏ mặc mà thờ ơ với họ. Vậy thì anh chỉ có thể tận tâm với họ mà thôi!

An Lâm vừa đi khỏi thì Nam Lâm đã bật to loa điện thoại lên nói chuyện rất tự nhiên với một người con gái nào đó:

– Cưng à! Hay là ngày mai đến nhà anh đón trung thu đi. Nghe chừng đang thiếu một người đấy.

Cô gái bên đầu dây có vẻ rất xúc động, cô ta vui sướng đến nỗi chỉ biết lặp đi lặp lại một câu nói:

– Thật sao? Thật sao?

Bà Hoa đang dọn bát, nghe thấy tiếng nói của con gái trong điện thoại Nam Lâm thì cũng lên giọng đùa cợt:

– Đúng đấy Nam Lâm, con dẫn người yêu về nhà ra mắt đi. Dì cũng muốn có cháu bế lắm rồi!

Nam Lâm vội liếc Trúc Diệp một cái, chỉ thấy cô cố tình tỏ ra không nghe thấy gì thì lại nói to:

– Nhưng mà nhà anh chật lắm, em ngủ với anh sao?

Bà Hoa lại tiếp tục đỡ lời:

– Đúng đúng, cho nó ngủ với con đi.

Nói xong rồi bà cười giòn giã cứ như thể cô gái đó sắp thành con dâu của bà rồi cũng nên.

Trúc Diệp ngồi trước cửa sổ ngắm vầng trăng tròn vành vạnh. Người ta nói rằm tháng tám trăng tròn đầy tình thân, nếu chưa đến rằm thì tình thân vẫn còn thiếu xót nhiều quả không sai. Mặc dù ngày mai đã đến trung thu nhưng hôm nay vẫn chưa phải thì chưa thể làm cho ta cảm thấy đầy đủ. Với cô, vầng trăng này vẫn làm cô cảm thấy chưa thiếu vắng một chút gì đó. Chưa đủ cho một tâm hồn khao khát yêu thương như thế này.

Vốn mất bố từ nhỏ cho nên trong cô, đâu đó vẫn có một cái rãnh sâu hoắm làm cô cảm thấy thiếu thốn mỗi khi nghĩ về tình yêu thương của gia đình.

Giờ đây, trước một vầng trăng “thiếu”, cô lại nghĩ về Nam Lâm. Anh ấy đang cố tình làm cho cô phải ghen, phải buồn nên mới làm như vậy. Anh ấy muốn nhìn cô đau khổ đến thế sao? Hận và ghét cô đến như thế sao? Anh ấy thật ích kỉ!

Biết vậy mà sao cô vẫn không thể chịu được trước lòng ích kỉ ấy? Cô thật sự…thật sự đang rất ghen.

Trong một thoáng nghĩ ngợi, tâm hồn của Trúc Diệp chẳng hiểu đã bị lèo lái theo một chiều hướng nào. Cô lấy quần áo rồi bước vào nhà tắm. Có lẽ cô nên cởi bỏ lốt ủ rũ và sự ghen tuông đáng buồn cười mà “ai kia” đã gây ra.

Làn nước ấm vờn quanh cơ thể khiến Trúc Diệp cảm thấy đôi chút thoải mái và dễ chịu. Nhưng dễ chịu không có nghĩa là cởi bỏ được mọi thứ. Cô không những không cởi bỏ được mà còn càng cảm thấy trái tim mình nóng rực và bùng chảy hẳn lên. Tại sao càng nghĩ cô lại càng cảm thấy không thể chịu được như vậy? Ngay lúc này cô muốn làm một cái gì đó.

Phút giây ấy…

Trúc Diệp đã nhận ra…

Cô yêu anh! Cô đã yêu Nam Lâm mất rồi.

Cô không thể chịu được nếu như anh ấy để ý đến một người con gái khác, không thể làm ngơ nếu như anh ấy dành tình yêu cho một kẻ không phải là cô. Cô không thể không buồn nếu như đôi môi anh quyến luyến lấy đôi môi khác với một nụ hôn kiểu Pháp nóng bỏng. Và cô khô


Insane