́ng.
Trúc Diệp im lặng trong vài giây rồi cô mỉm cười nói đầy vẻ mãn nguyện:
– Xin lỗi vì đã không yêu anh sớm hơn!
Chỉ một câu nói đó thôi đã đốt cháy mọi gai đoạn rườm rà. Nam Lâm sẽ không hỏi cô như một cuộc vấn đáp thô kệch nữa. Hành động cơ thể cúng đủ nói lên tất cả rồi. Anh lao vào cô như một người thấy ánh dương sau những ngày bị dìm trong bóng tối. Như người tìm được sự sống và tình yêu sau những ngày bị đau khổ hành hạ đến thê thảm. Cả hai người đều cuốn chặt lấy nhau. Tưởng chừng như mọi gian nan, khó khăn và buồn khổ không thể chia cắt nổi họ.
Thế rồi anh lặng lẽ đi vào cơ thể cô như đáp xuống cho cô một thứ cảm xúc thăng hoa. Đây là lần thứ hai…là lần thứ hai cả cô và anh cùng nhau trải qua mặn nồng, ngọt ngào và cả đau khổ. Các cơ quan và tế bào trong cơ thể cũng theo đó mà trỗi dậy và hoạt động mạnh mẽ.
Trúc Diệp lần đôi bàn tay xuống ga trải giường và bấu chặt nó cho cơn đau dịu lại. Cảm giác bị xuyên qua quả thật không dễ chịu gì! Nhưng khi nó qua đi rồi thì nó lại mang cho cô một thứ gì đó ngọt ngào và say đắm.
Không phải là đau khổ có đúng không?
Đó là tình yêu!!!
Có phải không?
* * *
Mặt trời nhô lên như kéo cả vạn vật hòa vào ánh hào quang của mình. Các tia sáng ti hin kết tinh lại tạo thành “ban ngày”. Tiếng chim cúc cu đâu đó ríu rít, làn gió sớm mai tươi mới và tinh khôi đến lạ kì. Tất cả đều lùa qua ô cửa sổ của phòng Nam Lâm. Cánh cửa sổ đã bị từng bị trăng đột nhập tối qua…
Là do anh đã quên không đóng.
Ánh sàng làn tràn trên da thịt, khiến cho đồng tử cũng bị ảnh hưởng theo. Nam Lâm khẽ nheo mắt lại trước khi mở ra. Anh đưa tay che lấy thứ ánh sáng kì dị kia. Sáng quá khiến đồng tử vốn bị ngập tối của anh vào đêm qua không quen. Nam Lâm cảm thấy lưng mình ê ẩm hẳn đi. Anh ngồi dậy rồi chửi thề vài tiếng. Rồi anh nhìn sang Trúc Diệp đang ngồi tấm nệm bên cạnh, anh đưa tay vuốt tóc cô, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương và bình yên.
– Trúc Diệp! Anh biết…anh biết em nhất định sẽ hối hận.
Trúc Diệp dường như không nghe thấy gì câu nói của Nam Lâm. Cô vẫn dụi dụi đầu vào chiếc gối dưới đầu và ngủ tiếp. Vẻ đáng yêu và ngốc nghếch của cô khiến Nam Lâm không kìm được mà đành nở một nụ cười bất lực. Anh đưa tay vén lọn tóc lòa xòa cho Trúc Diệp. Nhưng khi bàn tay anh vừa chạm được vào tóc cô thì đã bị bàn tay cô nắm chặt vào. Nam Lâm theo phản xạ giật nảy mình lên. Rồi như biết mình bị lừa anh mới quát yêu:
– A! Em giỏi quá nhỉ? Dám lừa cả anh cơ à?
Trúc Diệp vừa cười vừa nắm lấy tay anh nói:
– Ai bảo anh nói linh tinh?
– Anh nói cái gì?
Trúc Diệp ngẩng mắt lên trần nhà rồi làm vẻ nghĩ ngợi. Sau đó cô mới nói:
– Cái gì mà hối hận? Cái gì mà em sẽ hối hận hả?
Nam Lâm làm bộ không nghe thấy. Anh toan đứng dậy thì đã bị tay cô kéo lại:
– Này! Chạy làng à? Anh không thoát được đâu.
Nam Lâm vừa định quay lại cho cô một trận thì cánh cửa phòng anh chợt bật mở.
Cả hai người thoáng chút giật mình rồi quay ra nhìn người phụ nữ cũng đang bàng hoàng ở phía cửa.
Bà Hoa mặt mày trắng bệch nhìn hai đứa con thân yêu của mình trần trụi không một mảnh vải che thân. Phút giây đó bà tưởng chừng như mình không còn đứng vững nữa. Trái tim như cũng bị những gì cứng và nhọn nhất xuyên qua. Có thật như gì bà vừa nhìn thất là thật không?
Ai đó hãy trả lời giúp bà..
Đọc tiếp Bước qua yêu thương – chương 21
Chương 21 – Tất cả “có thể” không?
Nam Lâm và Trúc Diệp giờ đây chỉ biết cúi xuống nhìn nền nhà, mọi thứ trước mắt khiến đầu óc họ trống rỗng và không biết phải làm gì. Cuối cùng thì điều gì đến cũng sẽ phải đến, bố mẹ đã biết được chuyện giữa họ rồi.
Ông Phùng khuôn mặt nghiêm nghị nhìn hai đứa con của mình. Bà Hoa thì như già đi đến mấy tuổi, khuôn mặt tiều tụy, hốc hác. Tròng mắt đỏ hoe in hằn sự thật vọng. Mái tóc có điểm vài sợi bạc đã rối cả lên và bung ra khỏi cái búi sau đầu. Bà nắm chặt tay ông Phùng như để làm điểm tựa cho tinh thần của mình, thỉnh thoảng bà lại nấc lên khe khẽ khiến cho khung cảnh trước mặt đã im lặng lại càng khó xử và căng thẳng thêm.
Nam Lâm sau một hồi nghĩ ngợi, anh cũng ngẩng mặt lên nói dõng dạc:
– Bồ, dì. Con yêu Trúc Diệp thật lòng. Hãy để mặc con và cô ấy đi, như vậy sẽ không gây sức ép cho ai cả.
– Hoang đường!
Ông Phùng đập bàn quát lớn. Ánh mắt ông đỏ lừ nhìn chằm chằm vào Nam Lâm với một sự giận dữ khó tả. Tại sao thằng con đốn mặt của ông mãi mãi và không bao giờ có