Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Bước Qua Yêu Thương

Bước Qua Yêu Thương

Tác giả: Fly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324611

Bình chọn: 9.5.00/10/461 lượt.

́ sức mạnh phi thường khiến Mạnh Đức phải nhún nhường. Bố anh đã từng nói: Kẻ nói nhiều mà làm ít chỉ đáng để coi thường cho cuộc sống thêm vui. Nhưng kẻ mà đã nói ít và làm nhiều, hơn nữa lại làm có hiệu quá, có thể khiến cho mọi người nể phục. Thì đó mới là kẻ đáng để ta phải ngước nhìn và chịu thua không điều kiện. Giờ đây, trước mặt anh đã xuất hiện kẻ thứ hai mà bố anh nhắc đến.

– Chàng trai! Tôi vẫn chưa biết tên câu. – Bỗng nhiên ông ta lại trở lên thân thiện lạ thường. Đây là biểu hiện của những kẻ mà ta phải đề phòng ư?

– Cháu tên là Mạnh Đức.

– Ồ! Tên hay đó chứ? Nhưng cái tôi cần không phải là cái tên của cậu đâu. Tôi biết cậu đang nghĩ gì, đang toan tình những gì. Và tôi cũng biết bản thân mình giờ đây đáng ghét cỡ nào. Nhưng tôi thực sự không muốn con gái mình đau khổ lúc về sau. Mong cậu hãy hiểu cho.

Quả thực lúc đấy Mạnh Đức không hề hiểu gì cả:

– Bác, cháu hứa, cháu hứa sẽ đối xử tốt với Dương Thùy cả đời.

– Cảm ơn cậu! Nhưng có lẽ, những lời nói này tôi đành phải coi như là chưa từng nghe thấy.

Khi ông định đứng dậy thì Mạnh Đức đã cố níu ông lại bằng một câu nói:

– Tại sao? Tại sao bác lại phải làm như vậy?

Ông ta chỉ cười rồi cố nhẫn lại mà trả lời anh:

– Khi tôi vào tù thì cậu sẽ biết. Và lúc đó, cậu sẽ thở phào mà nghĩ rằng: Cũng may là mình không dính vào con bé đó.

Rồi ông ta bỏ đi.

Tháng ngày cứ trôi, đẩy dần những quá khứ đi và mang lại những điều mới mẻ mà ta chưa biết của tương lai. Những chuyện mà ta biết rồi nhưng vẫn cứ tò mò, những sự việc mà ta chưa hay và đang cần được giải thích.

Ngày đó, bố Dương Thùy đã vào tù vì tội tham ô. Ông chính là chủ tịch của thành phố C, là người đứng đầu thành phố và cũng là nhân vật chính của vụ tham ô ngân sách được mọi người bàn tán trong những ngày qua. Hóa ra tất cả mọi chuyện là như vậy. Cuối cùng thì Mạnh Đức cũng hiểu ra những việc làm của ông ấy. Ông muốn tốt cho con gái, muốn con gái không phải đau khổ nên đã chọn con đường không ban cho Dương Thùy chút hạnh phúc nào. Về cơ bản thì có vẻ như ông là một người bố tốt, nhưng về sâu xa thì ông đã đi nhầm hướng mất rồi. Ông đang đánh đồng tất cả đàn ông trên thế giới này, ông cho rằng con người ta sinh ra đã sống vì cái lợi. Sinh ra là để đấu tranh vì hạnh phúc của cá nhân.

Cho nên ông ấy mới tham ô nhiều như vậy sao?

Giờ đây, ngồi nghĩ lại những gì mà bố của Dương Thùy đã nói, Mạnh Đức chỉ biết cười. Anh còn có thể làm gì khác đây? Trách ông cũng không thể mà cảm ơn ông lại càng không. Chỉ biết cười vì ông ấy đã quá ngu ngốc trong sự khôn ngoan của mình.

– Anh đang cười cái gì vậy?

Dương thùy thấy Mạnh Đức cười vô thức nên vội hỏi.

Năm ngày trước, cô đã được tin bố cô bị bắt. Lúc đó, cảm xúc của cô rơi nhiều lắm, vương vãi nhiều lắm, có nhặt thế nào cũng không hết. Cuối cùng thì ông ấy cũng vào tù rồi, sau bao nhiêu năm làm chủ tịch, sau bao nhiêu năm tìm đủ mọi cách để tham ô và nhận hối lộ từ những người cấp dưới. Cuối cùng thì cái ông nhận được cũng chỉ là cái còng số tám của công lí. Sau khi nghe cái tin đó, Dương thùy đã tưởng mọi thứ đều sụp đổ dưới chân. Hoang tàn và đổ nát trong ánh mắt. Cô đã nói gì với bố nhỉ? À, nói rằng dù bố có bị công an tìm đến, dù bố có chết thì cô cũng không quan tâm nữa. Nhưng cô không làm được, hay nói cách khác là cô không thể ép bản thân mình làm vậy được.

Từ lúc cô sinh ra đến giờ, ông là người thương yêu cô nhất. Là người tốt với cô nhất, hơn cả những gì mà một người mẹ có thể làm. Mẹ của cô đâu? Cô không muốn nhắc đến, bà đi rồi, bà đã bỏ đi từ cái thời cô biết nói. Bà cho cô đủ lượng sữa cần thiết như bố thí, xong rồi bà bỏ đi luôn. Bỏ luôn cái gia đình sau lưng mà thản nhiên nắm tay một người đàn ông khác để đi đến cái thứ hạnh phúc ích kỉ của bà ta.

Thật là đang phỉ nhổ!

Thế đấy.

Giờ thì Dương Thùy đã thấy khá hơn rồi, cô có thể mỉm cười trước mặt người mình yêu. Có thể lắng nghe anh nói những lời ngọt ngào mà tâm hồn không bị treo ngược cành cây nữa.

Bất giác, điện thoại cô rung lên một hồi. Cô nhìn Mạnh Đức rồi đưa sát điện thoại lên tai. Tiếng của bố trầm ấm truyền vào khiến cô không kiểm soát nổi nhịp thở:

– Dương Thùy, bố đây. Có lẽ sau này, bố không thể ở gần con nữa rồi. Bố xin lỗi! Sau này con phải sống tốt vào đấy. Hãy tha thứ cho bố thời gian qua, không phải vì bố không thương con đâu. Chỉ là…Thôi! Hết giờ rồi, lần cuối nh