Polly po-cket
Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326932

Bình chọn: 8.00/10/693 lượt.

, hồ nghi nhìn mặt anh, vẫn là nụ cười nhàn nhạt đó.

Hai tay anh dìu vai Hỷ Lạc, đẩy cô đi lên lầu, vừa đi vừa nói chuyện, “Đồ dùng trong nhà sắp hết rồi, ăn cơm xong chúng ta đi siêu thị một chuyến.”

Hỷ Lạc bị anh nửa đẩy nửa ôm đi lên lầu, có chút khó xử len lén nhìn Hà Vịnh Thanh còn đang đứng ở cửa, cô ngượng ngùng mở miệng, “Chuyện đó, Lâm Hạo Sơ, Hà…”

“Hỷ Lạc!” Sắc mặt Lâm Hạo Sơ sa sầm, nhẹ giọng nói khẽ, dùng ngữ điệu cực kỳ dịu dàng cực kỳ cưng chiều, “Anh không thích nói, đừng nói. Nhớ lấy!”

Hỷ Lạc ngoan ngoãn câm miệng, hai người vừa đi trên bậc thang, hoàn toàn xem như không thấy Hà Vịnh Thanh mở miệng, “Hạo Sơ… chúng ta nói chuyện.”

Lâm Hạo Sơ nghe như không nghe, tiếp tục ôm Hỷ Lạc đi lên lầu, Hà Vịnh Thanh không nản lòng nói tiếp, “Nếu như con không ngại cô ấy biết, ta cũng có thể nói ngay bây giờ.”

Lâm Hạo Sơ dừng bước, tay đặt trên vai Hỷ Lạc buông lỏng hạ xuống, Hỷ Lạc ngẩng đầu nhìn anh, anh nhếch khóe môi, nhìn đường nét chiếc cằm hiện lên rõ ràng, Hỷ Lạc dường như có thể cảm giác được động tác cắn chặt hàm răng của anh, tay anh để trong túi quần, xoay người lại là vẻ mặt cười, chỉ là nụ cười chưa tới khóe mắt, “Nói? Nói chuyện gì?”

Hà Vịnh Thanh cau mày, “Con xác định muốn ta nói chuyện ở đây?”

“Không hề gì.” Lâm Hạo Sơ buông lỏng tay, nụ cười càng sâu, “Ông Hà, ông sẽ không nói đâu, ông căng thẳng như vậy sợ sự thật năm đó bị vạch trần, một năm trước thậm chí không ngại tự mình về nước dò xét tôi.” Lâm Hạo Sơ hình như nhớ tới điều gì, dựa vào tay vịn cầu thang, nhìn Hà Vịnh Thanh mỉa mai, “À, đã quên. Kỷ xảo của ông Hà hạng nhất, tôi thiếu chút nữa đã bị bộ dáng cha hiền của ông lừa rồi, thế nào cũng nghĩ không ra.” Ánh mắt anh toát ra lạnh lẽo, “Thế nào cũng nghĩ không ra, Ông Hà à, là về đây thử tôi có phản bội ông hay không, đúng không? Hà Tổng?”

Sắc mặt Hà Vịnh Thanh trở nên tái nhợt, ông gục đầu xuống, giọng nói thấp xuống, “Ta… bây giờ ta là thật lòng muốn bù đắp cho con.”

“Không cần.” Lâm Hạo Sơ quả quyết ngắt lời ông ta, “Lâm Hạo Sơ tôi sống gần ba mươi hai năm, không có tình thương của mẹ, không có ba ruột, tôi như thế mà sống, tôi sẽ không ấu trĩ chờ mong tình thương của cha thứ đạo đức giả khiến tôi buồn nôn.” Khi nói xong lời cuối cùng hơi thở của anh trở nên có chút bất ổn, anh nhắm mắt, “Hà Vịnh Thanh, cút khỏi tầm mắt của tôi, tôi không bao giờ … muốn nhìn thấy ông nữa.”

Tay Lâm Hạo Sơ nắm chặt thành đấm trong túi quần, anh xoay người đưa lưng về phía Hà Vịnh Thanh, “Cái bí mật kia, tôi không nói không có nghĩa là sẽ không bị vạch trần. Đừng lại ép tôi, có người cha ‘lang tâm’ như ông, không bảo đảm tôi cũng sẽ làm một đứa con ‘cẩu phế’.”

Hỷ Lạc sững sờ nhìn sắc mặt sớm đã chuyển thành trắng bệch của Lâm Hạo Sơ, rõ ràng là khóe mắt đỏ lên từ lâu, rõ ràng là vết thương đã chồng chất từ lâu, nhưng vẫn âm thầm chịu đựng tất cả, lưu trên một bóng lưng kiên cường, giả vờ kiên cường giả vờ dũng cảm đâm chọc kẻ khác.

Đầu Hà Vịnh Thanh vẫn cúi xuống, ông im lặng một lúc lâu, chậm rãi nói, “Xin lỗi, con trai. Ba, sai rồi.”

Khóe miệng Lâm Hạo Sơ như có như không hiện lên cay đắng thoáng qua, không nói gì nữa, bước từng bước lên lầu. Hỷ Lạc nhìn Hà Vịnh Thanh, bước nhanh đuổi theo Lâm Hạo Sơ, đợi đến khi vào trong phòng, chỉ nhìn thấy Lâm Hạo Sơ đưa lưng về phía cửa, ngồi ở mép giường, anh khom người, hai khuỷu tay chống trên đầu gối, bàn tay ôm chầm lấy mặt. Ngực Hỷ Lạc nảy lên, mới vừa đến gần anh, Lâm Hạo Sơ liền đưa tay ôm lấy cô, khuôn mặt chôn trước ngực cô, Hỷ Lạc cảm nhận được trước ngực có chút ẩm ướt, cô vươn tay xoa xoa mái tóc anh, không nói gì.

Trong phòng yên lặng, gió biển thổi rèm cửa bay phần phật, giọng nói của Lâm Hạo Sơ có chút khàn khàn, “… Anh mệt mỏi quá.”

Ngón tay Hỷ Lạc lướt qua mái tóc mềm mại của anh, tâm tình nặng nề khiến giọng cô cũng có phần trầm lắng, “Còn có em.” Toàn bộ thế giới đều quay lưng với anh, toàn bộ thế giới đều từ bỏ anh, còn có em, còn có một Tần Hỷ Lạc trốn không thoát, tránh không khỏi đi theo anh.

Sau khi trấn an Lâm Hạo Sơ ngủ xong, Hỷ Lạc xuống lầu thấy Hà Vịnh Thanh vẫn còn ngồi trong phòng khách. Cố gắng áp chế tâm trạng của mình, cô ngồi đối diện ông, “Tôi muốn biết, ông rốt cuộc làm bao nhiêu chuyện tổn thương đến anh ấy?”

Hà Vịnh Thanh im lặng lấy bật lửa châm thuốc, khói thuốc cuộn tròn vây lấy ông, nét mặt của ông bị mờ nhạt có chút không chân thật, ông cúi đầu, dường như đang suy nghĩ điều gì.

“Ông thật ích kỷ. Bởi vì lỗi lầm của ông, anh ấy sinh ra không được hoan nghênh. Lại bởi vì ham muốn cá nhân của ông, anh ấy còn muốn khổ sở bảo vệ cái gọi là bí mật của cha ruột. Anh ấy cho dù đã bị cha mẹ không có trách nhiệm như các người tổn thương thành ra như vậy, nhưng vẫn không có một câu oán hận, nếu như anh ấy thực sự hận ông, vì sao thà rằng cự tuyệt trị liệu cũng muốn thay ông giấu diếm? Lẽ nào ông cũng không có một chút tình cảm sao?” Hỷ Lạc vô cùng căm phẫn nói ra.

Hà Vịnh Thanh ngẩng đầu nhìn Hỷ Lạc, “Bác thật sự làm tổn thương nó, bác thừa nhận. Bác cũng rất hối hận, bác sẽ mời bác sĩ tâm lý tốt nhấ