Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Cảm ơn em, đã can đảm yêu anh

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326251

Bình chọn: 9.5.00/10/625 lượt.

hắm vào tay súng bắn tỉa của đối phương thì nổ súng bắn hắn chết, Tư Niên đồng thời nổ súng vào một tay súng bắn tỉa khác thành công bắn chết. Đối phương bị đánh động, bọn anh hai bên triển khai chiến đấu kịch liệt. Bọn anh đã thành công bao vây bọn họ, hơn nữa đối phương có nội ứng của bọn anh, cho nên trận chiến này, bọn anh đáng lẽ là thắng được rất dễ dàng .”

Hỷ Lạc nhìn chân mày anh nhíu càng ngày càng chặt, nhỏ giọng hỏi tiếp, “Sau đó thế nào, đã xảy ra chuyện gì, vì sao những đồng đội khác lại hy sinh?”

Hình như Lâm Hạo Sơ bắt đầu trở nên có chút kích động, anh bất an vặn vẹo cơ thể mấy lần, “Bởi vì, bởi vì anh thấy ông ta, thấy được người đàn ông đó.”

“Người đàn ông nào?”

“Người đàn ông trong tấm ảnh, anh phát hiện tấm ảnh trong ngăn kéo ở thư phòng mẹ anh, tấm ảnh đó bị bà nhét ở dưới cùng của ngăn kéo. Trong ảnh bà mỉm cười dựa sát vào trong lòng một người đàn ông, nụ cười trên mặt rất ngọt ngào. Phía dưới ảnh chụp chỉ viết một chữ ‘Hà’. Anh đã biết đó là ba ruột anh, anh đã từng nghe bà ngoại nhắc qua người đàn ông đó họ Hà.” Hô hấp của Lâm Hạo Sơ dần trở nên ổn định, không giống như mới vừa kích động, “Khi anh thấy ông ta, suy nghĩ thoáng chốc bị trì trệ, anh quên mất bình thường nên chỉ thị bon họ như thế nào, cũng đã quên kế hoạch dự định tác chiếc lúc ban đầu, anh bắt đầu không tập trung tư tưởng.”

Hỷ Lạc chú ý tới anh bắt đầu hô hấp hỗn loạn, tay cầm hai tay anh đang giao nhau, “Còn sau đó, sau đó làm sao nữa?”

“Bởi vì sai lầm của anh, hành động của đồng đội trở nên kéo dài hơn, bọn họ cũng không biết anh bị làm sao, cho rằng kế hoạch có thay đổi, đối phương nắm cơ hội này bắt đầu phản công, mấy người đồng đội của anh bị đối phương bắn trúng, mất mạng ngay tại chỗ. Anh phục hồi tinh thần lại, bọn anh đã bị lâm vào hoàn cảnh xấu. Tư Niên liên tục gọi anh, anh một lần nữa trù tính kế hoạch tác chiến, bọn anh lần thứ hai tập trung tinh thần chiến đấu, khi anh và người đàn ông kia đối mặt giao chiến, anh vẫn là mềm lòng. Anh… không có cách nào xuống tay với cha ruột mình.” Nét mặt Lâm Hạo Sơ có chút đau đớn, rèm mi của anh rung rẩy không ngừng.

Hỷ Lạc nắm tay anh, tay kia chậm rãi vuốt theo hơi thở anh, “Khi mà anh giao chiến với ông ấy anh không hạ thủ được, ông ấy đã nổ súng vào anh?”

“Anh do dự, khi anh bàng hoàng trong nháy mắt, anh thấy ông ta đã nổ súng vào anh, anh hoàn toàn không biết nên ứng đối thế nào, chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn viên đạn cắm vào đầu gối của anh. Trong khoảnh khắc đó, đầu gối anh một chút cũng không có cảm giác đau đớn, chỉ cảm thấy trong ngực có một thứ gì đó giống như bị viên đạn bắn nát.”

“Chân anh bị thương, thế còn đồng đội? Bọn họ xảy ra chuyện gì?” Hỷ Lạc đè nén nỗi đau xót đang dâng lên trong lòng, tiếp tục hỏi anh.

“Anh bị thương, Tư Niên đã chạy tới cầm máu cho anh. Bọn anh ở vị trí rất nguy hiểm, cách ngôi nhà cũ rất gần, anh nói cậu ấy không cần lo cho anh, Tư Niên không nghe, ngay lúc bọn anh đang tranh luận, Tư Niên đột nhiên bị trúng đạn, cậu ấy liền như vậy ngã trước mặt anh, cây súng đó bắn ngay vào trái tim cậu ấy. Tình thế hoàn toàn bị đảo ngược, đồng đội của anh lần lượt đều bị… bị đối phương bắn trúng. Đều là lỗi của anh, vốn dĩ bọn anh nắm chắc được phần thắng, là sơ suất của anh, là anh bị dao động sau đó chỉ huy sai lầm, nếu không phải anh, bọn họ đều sẽ không chết.” Lâm Hạo Sơ bắt đầu kích động bất an, tâm trạng rất không ổn định.

Hỷ Lạc vội vã đè lại hai tay của anh, “Bình tĩnh, Lâm Hạo Sơ, thả lỏng.”

Lâm Hạo Sơ hô hấp rất nhanh, dần dần trở nên ổn định, Hỷ Lạc nắm tay anh, vỗ nhè nhẹ, cơ thể anh dần dần trầm tĩnh lại. Hỷ Lạc hỏi tiếp, “Vậy anh từ lúc nào bắt đầu, Tư Niên bọn họ sẽ cùng anh tán gẫu?”

“Bọn họ qua đời được hai năm, anh không có can đảm đi đến trước mộ bia thăm họ, một mình anh ở quán bar uống rất nhiều rượu. Về đến nhà, anh bắt đầu cảm thấy rất mệt, sau đó thì thấy Tư Niên bọn họ, bọn họ bắt đầu tức giận, bọn họ đang trách anh… Bọn họ cười anh.” Giọng nói của Lâm Hạo Sơ càng ngày càng thấp.

Hỷ Lạc nghi hoặc nhìn anh, “Vì sao bọ họ phải cười anh?”

“Bọn họ nói, việc anh vất vả che giấu có cha là trùm buôn thuốc phiện, nhưng không chiếm được tình thương của cha, bọn họ nghĩ anh rất buồn cười, bởi vì như vậy, bọn họ càng thêm hận anh. Bọn họ sẽ luôn xuất hiện, sẽ luôn nói rất nhiều, nói anh quá trọng tình cảm, quá không quả quyết, chính bởi vì do dự của anh mà hại chết bọn họ.”

Tim Hỷ Lạc bỗng dưng nặng trĩu, thì ra Lâm Hạo Sơ ngoại trừ tự trách, lại càng thêm tự ti, trong tình huống đồng đội hy sinh bị chính tay ba ruột bắn bị thương một chân, cũng để trong lòng anh bịt kín một lớp sương mù.

Hỷ Lạc đang muốn nói, nhưng bất ngờ truyền đến một tiếng vang “xoảng”, Hỷ Lạc kinh ngạc quay đầu lại, thấy rèm sa cửa sổ bay phất phới đẩy nguyên bình hoa trên bệ cửa rớt xuống đất, sắc trắng chói mắt của hoa bách hợp đầy trên đất xen kẽ mảnh vụn và vũng nước.

Hơi thở Hỷ Lạc nghẹn lại, vội vàng quay đầu nhìn Lâm Hạo Sơ, lông mi Lâm Hạo Sơ rung rung vài cái, chậm rãi mở mắt ra.

Chương 35 – Bình phục?

Hỷ Lạc căng t


Old school Swatch Watches